Phương Thanh trèo tường được một đoạn,
nhìn thấy Hạ Nam Anh đang chờ bên ngoài.
Nửa ngồi xổm ở đầu tường, Phương Thanh
nhìn Hạ Nam Anh đang ở dưới đầu tường đối mặt với nụ cười của cô, lại quay đầu
lại nhìn giáo viên chủ nhiệm cách nơi này càng ngày càng gần. Cô bình tĩnh suy
nghĩ một giây, vẫn nhảy ra ngoài tường.
Vừa rơi xuống đất, người chờ dưới tường
liền đưa cho cô trà sữa, không được tự nhiên nói: "Cho cô."
"Tôi không cần, cám ơn."
Phương Thanh đối với người từ sau khi bị
mình đánh, ngược lại còn mỗi ngày chạy tới ân cần với mình cảm thấy có chút mê
hoặc, hoàn toàn không hiểu vì sao lại có người sau khi bị người ta hung hăng
đánh một trận, còn có thể đối diện với người đánh hắn không hề khúc mắc như
vậy.
Cho nên, sau khi kỳ quái nhìn hắn một
cái, Phương Thanh liền chuẩn bị đi ra ngoài.
Từ lần trước cùng Hứa Bán Hạ cõng Lục Phỉ
Nhiên đi gặp vị bạn học trại hè kia của cô, sau đó bị Tống Vọng Thư và Lục Phỉ
Nhiên lần lượt bắt về, Hứa Bán Hạ cũng không thể rời khỏi dưới mí mắt Lục Phỉ
Nhiên.
Không còn cách nào khác, chỗ hai người
trốn học lúc trước hiện tại chỉ còn lại một mình Phương Thanh.
Vốn dĩ, đối với loại chuyện trốn học chỉ
còn lại một mình Phương Thanh làm, cô cũng là thiếu đi hưng phấn.
Bất quá, từ lần trước cùng Hứa Bán Hạ đi
gặp bạn trên mạng, lại ở ngoài cửa hàng gặp Tống Vọng Thư. Không biết chuyện gì
xảy ra, Tống Vọng Thư cũng ngay cả mấy ngày cũng mất tích.
Mấy ngày nay Phương Thanh trằn trọc khó
ngủ, vẫn luôn tự hỏi vì sao Tống Vọng Thư mất tích nhưng vẫn không có kết quả.
Khi cô mặt dày đi hỏi thẳng Tống Vọng Thư, anh lại chỉ là vẻ mặt nhàn nhạt nói
không có hứng.
Nhưng bộ dáng kia của hắn, rõ ràng chính
là rất mất hứng a!
Phương Thanh lớn như vậy, không sợ ba mẹ
Phương gia quản, cũng không sợ đầu phấn và ánh mắt của giáo viên giết, ngay cả
gặp phải chủ nhiệm cũng có thể hi hi ha ha. Bất quá cô sợ duy nhất chính là
Tống Vọng Thư tức giận.
Mỗi lần Tống Vọng Thư chân chính tức
giận, trên mặt cũng sẽ không có bất kỳ biểu hiện tức giận nào, thoạt nhìn lúc
bình thường không có gì khác nhau, nhưng Phương Thanh chính là biết anh tức
giận.
Bất quá, mỗi lần mặc kệ Phương Thanh đoán
thế nào, hỏi như thế nào, Tống Vọng Thư cũng sẽ không nói cho cô biết nguyên
nhân tức giận. Cho nên, mỗi lần Phương Thanh cũng theo đó gãi tai gãi má khó
chịu.
Nói cho cùng, Phương Thanh chính là quan
tâm mà không tự biết.
Bởi vì quan tâm, cho nên đối với cảm xúc
của Tống Vọng Thư hiểu rõ ràng. Bởi vì quan tâm, ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.