Trong khi John, một cậu
bé có cánh mũi đầy tàn nhang nhỏ, vội vã chạy đến tìm cô, cô đang nằm liệt
giường trong khu vườn phía sau thành phố Murmansk, lười biếng phơi nắng, tận
hưởng thời gian rảnh hiếm hoi của mình. Tuy nhiên, khoảng thời gian này lập tức
kết thúc khi cô nhìn thấy cậu bé với đôi mắt màu xanh. Cô không muốn đối mặt
với sự thật này, cho nên trốn tránh xoay người trên ghế, muốn tự lừa mình dối
người, coi như không phát hiện.
"Chị Adeline! Chị
Adeline! Chị mau đi xem hoàng tử Lance đi."
Cậu bé kia lảo đảo chạy
về phía cô. Tuy còn chưa tới nơi, nhưng cậu đã giống như sắp khóc lóc kể lể với
cô. Ngay khi nghe được cái tên kia, Adeline liền đau đầu, theo bản năng liền
muốn che lỗ tai, để cho John thích tìm ai thì tìm đi, tóm lại đừng để cô đi hầu
hạ tiểu ma vương kia nữa.
Nhưng rất hiển nhiên,
cậu bé căn bản không định buông tha cho cô. Khi cậu thiếu chút nữa ngã một cái,
rốt cục cũng chạy được tới trước mặt cô, việc đầu tiên cậu làm chính là túm
chặt tay cô, khóc đến tê tâm liệt phế.
"Chị Adeline, chị
mau đi xem đi!"
"Hoàng tử Lance...
hoàng tử Lance đã đưa công chúa Chris của nước láng giềng đến đấu trường La
Mã!”
Công chúa Chris của
nước láng giềng, người bị hoàng tử trong "Nàng tiên cá" hiểu nhầm là
đã cứu mình, cũng chính là vị hôn thê đáng ghét tương lai của tiểu quỷ đó?!
Có vẻ như có một chút
thú vị.
Cô ngồi dậy từ ghế, kéo
John với vẻ mặt như thể bầu trời sắp sập đi về phía trước xem náo nhiệt:
"Nhanh lên, John,
dẫn đường!"
......
Lúc trước, khi hệ thống
mất hết lương tâm kia ném cô vào thế giới kỳ lạ này, liền chỉ lạnh lùng nói với
cô, nhiệm vụ của cô là sửa chữa cốt truyện về hoàng tử trong truyện cổ tích có
tên là "Nàng tiên cá” này, để cho cốt truyện của hoàng tử dựa theo quỹ
tích trong truyện phát triển. Bằng không, cô phải ở lại đây, sau này vĩnh viễn
đừng nghĩ đến chuyện trở về.
Nói xong, hệ thống ngay
cả một biểu tình cũng không có, sau khi ném cô ở chỗ này liền biến mất, lúc ấy,
cô tức giận đến nỗi chỉ muốn đấm cho đồ hệ thống rách kia một phát.
Sau đó, một mình cô
trải qua khoảng thời gian xám xịt ở thế giới khác này. Tuy nhiên, về sau, cô
vẫn là dựa vào trí thông minh của mình, trà trộn vào vương quốc Murmansk làm
người hầu.
Tuy rằng đi mãi thì vẫn
là tới địa bàn của nam chủ, nhưng cuộc sống rốt cuộc cũng bắt đầu dễ chịu, hơn
nữa còn có chút thời gian rảnh rỗi để có thể thất thần. Cũng chính là trong
khoảng thời gian đó, cô mới phát hiện ra, trừng phạt của việc không hoàn thành
nhiệm vụ chính là không thể trở về thế giới cũ của mình, vẻn vẹn chỉ là không
thể trở về!
Thế nhưng, ở thế giới
bên kia, cô không cha không mẹ, ngay cả việc chính mình nên đi đâu, làm gì cũng
không biết, cuộc sống còn không có thoải mái như hiện tại. Cho nên, cô còn cần
gì phải sợ cái gọi là trừng phạt kia, sợ không thể trở về làm gì a!
Hơn nữa, cho dù hệ
thống bố trí nhiệm vụ cho cô nhưng hệ thống cũng không lưu lại giám sát viên ở
nơi này, vậy thì chẳng phải cô muốn hoàn thành nhiệm vụ liền hoàn thành, muốn
không hoàn thành liền không hoàn thành sao?
Sau khi nghĩ thông
suốt, tâm tình của cô từ đó rất tốt, thần thanh khí sảng, không còn lo lắng đến
nhiệm vụ chó má kia. Chỉ là, nếu như cô không bị phân công làm bảo mẫu cho tên
tiểu quỷ Lance này thì càng tốt.
...
Khi cô cùng John vội
vàng chậm rãi đi tới đấu trường, còn chưa đi tới vị trí Lance thường xuyên
ngồi, đã bị một cô gái che miệng lảo đảo đụng phải.
Nhìn ra được, cô gái
tóc vàng kia sau khi phát hiện mình đụng phải người, liền muốn xoay người lại
nói cái gì đó. Tuy nhiên, một nửa khuôn mặt xinh đẹp kia trước khi nhìn thấy
cô, tựa như lại nhìn thấy cái gì khác trước. Trong lúc nhất thời, biểu tình khó
chịu muốn nôn nao trên mặt cô gái kia càng sâu, bước nhanh đến chỗ dưới khán
đài để nôn mửa.
"Hình như... đó có
phải là công chúa Chris phải không?”
Cô có chút không xác
định, hỏi John đang khẩn trương lau mồ hôi trên trán mình. Kỳ thật trước đó, cô
cũng đã gặp qua vị công chúa đáng yêu này vài lần. Tuy nhiên, công chúa khi đó,
đại đa số thời gian đều ngoan ngoãn khéo léo đứng ở bên cạnh mẹ của mình, ưu
nhã lại lễ phép, hiếm khi có lúc chật vật như bây giờ, giống như...
Giống như đúng vậy, nam
phó John đứng ở một bên, nhìn thấy công chúa điện hạ tôn quý của nước láng
giềng hiện tại biến thành như vậy, nhất thời cả người run rẩy không chịu nổi,
dọa đến mức ngay cả lời nói cũng không được mạch lạc.
Trời ạ, ngay cả cô gái
đáng yêu như vậy đều có t ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.