Lúc Thẩm Nguyệt Bạch đẩy cửa phòng bệnh ra, Nguyên Lê đang làm nũng bên cạnh Ôn Cẩn.

Cậu bé Omega không biết đã nói gì mà khiến Beta trên giường cười nhẹ. Có lẽ tiếng cười của Beta khiến xấu hổ, Omega đỏ mặt tựa nửa người vào giường bệnh, vươn tay muốn che miệng người đó. Trong lúc chơi đùa, Omega ôm người đàn ông trên giường vào lòng.

Khoảng cách giữa hai người quá gaafn, một tia buồn bã sượt qua đáy mắt Omega, nhưng Beta lại không cảm nhận được.

Nguyên Lê có vẻ ngoài trẻ con nhưng lại tinh xảo, là một cậu bé dễ thương người người vây quanh và không thể nhịn được muốn nhéo nhéo gương mặt đáng yêu kia.

Nếu là Alpha hoặc Beta khác, cho dù xinh đẹp đáng yêu đến đâu, mà hành động lại giống như trẻ con, làm nũng không kiêng nể gì, thì người khác chắc chắn sẽ nhìn cậu với ánh mắt khác thường. Nhưng cậu không phải vậy, cậu vốn là Omega, làm nũng giống như là đặc quyền của cậu vậy, không ai sẽ từ chối hay nói cậu không biết xấu hổ.

Thẩm Nguyệt Bạch thấy Nguyên Lê mượn thủ đoạn cười đùa làm nũng, lại dựa sát vào người nọ, tuy ngoài miệng chỉ nói vài câu trách cứ, nhưng động tác dụi đầu vào cổ Beta kia lại không dừng lại. Thậm chí, càng thêm lớn mật.

A Cẩn của bọn họ chính là như vậy, rõ ràng tính tình ôn hòa muốn chết, tư tưởng lại đơn thuần như vậy, đến mức hơi cố chấp.

Vì vậy, ...Mới có thể dễ dàng bị lừa bởi cách ngụy trang đơn giản như vậy. Omega vốn đang ngồi cạnh giường đã trèo lên giường bệnh nhỏ, chen vào trong chăn cô, thân thể dựa sát vào Beta, nói những lời vô nghĩa, hai người đã sớm vượt qua khoảng cách thân mật đầy nguy hiểm, nhưng cô lại không cảm thấy gì, chỉ nghiêm túc cúi đầu nghiêng tai nghe người bên cạnh nói.

Ôn Cẩn là Beta, vô cùng tin vào thuyết di truyền, cho rằng Alpha và Omega mới là một cặp trời sinh, và Beta chỉ có thể kết hợp với Beta. Alpha được sinh ra là nhà lãnh đạo của Beta, Omega kể từ khi sinh ra đã là một nguồn tài nguyên quý giá cho toàn xã hội và cần được Alpha, Beta yêu thương.

Vì thế, cô đã vô tư chấp nhận kết bạn với Alpha tàn ác, và như một lẽ đương nhiên, cô đảm nhận vai trò làm người bảo vệ của Omega ‘yếu thế’.

Chỉ cần như vậy... Cô đã dễ dàng bước vào trò lừa bịp được dàn dựng tỉ mỉ của Alpha và Omega.

Đương nhiên, A Cẩn của bọn họ chỉ là có chung nhận định giống như mọi người trong xã hội này mà thôi. Nhưng bọn họ lại không hề có thiện ý, lợi dụng sự hiền lành của cô, dùng lựa chọn gen mà mọi người đều tuân thủ để lừa gạt cô...

Họ không đúng, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc có thể sở hữu Beta hoàn toàn...

Tay Thẩm Nguyệt Bạch cầm tay nắm cửa không ngừng siết chặt, hắn khó khăn khống chế cảm giác thỏa mãn khi sắp có được thứ mình muốn, hắn khom lưng xuống thở dốc.

Thế nên… Hắn sẽ bất chấp tất cả.

...

"Không vào sao?" Thanh âm ôn hòa vang lên bên cạnh Thẩm Nguyệt Bạch, Lục Tuyết Thanh mặc chiếc áo blouse nhã nhặn, dùng tay không cầm sổ bệnh án đẩy cửa ra, khóe miệng cười nhẹ nhàng như thanh âm của anh ta: "Không phải đã chờ rất lâu rồi sao?"

Lục Tuyết Thanh nhìn người trên giường bệnh, nghiêng người ý bảo Thẩm Nguyệt Bạch đi vào, thanh âm phía sau lại thấp giọng gần như không nghe thấy: "Tôi đã đợi... Đợi đến mức... Sắp phát điên rồi."

————————————

"Vậy mùi pheromone của A Cẩn là gì?"

Omega với mái tóc xoăn màu hạt dẻ nhạt càng thêm thân mật tiến về phía cổ cô, vẻ mặt mê hoặc ngửi sâu vào gáy cô: “Sẽ có vị đào giống Nguyên Lê chứ?"

“Tôi... Tôi không biết.” Trước câu hỏi đột ngột, cô phục hồi tinh thần lại, chỉ có thể sững sờ thấp giọng trả lời. Trong nháy mắt tiếp theo, Omega lại không tin ngẩng đầu xác nhận lần nữa: "Anh Tuyết Thanh, có phải là nhầm lẫn rồi không, sao bây giờ lại đột nhiên biến đổi chứ... Rõ ràng trước kia không có..."

"A Cẩn, trường hợp này vẫn tồn tại, chẳng qua rất hiếm thấy mà thôi."

Thanh niên diện mạo ôn hòa bỏ bút vào trong túi trước ngực mình, khom lưng khẽ vuốt đầu cô, thấp giọng an ủi cảm xúc của cô: "A Cẩn không cần lo lắng, anh đã thông báo cho chú và dì rồi."

Lục Tuyết Thanh là anh hàng xóm Alpha của cô, từ nhỏ đã giúp đỡ cô rất nhiều, làm việc cũng rất thận trọng, cô luôn rất tin tưởng anh ta. Nghe anh ta nói như vậy, cô cũng thoáng buông lỏng bất an trong lòng.

"Đã làm phiền anh Tuyết Thanh rồi."

Nhìn người vừa rồi còn thập p

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play