Nhan Hựu không trả lời,
chỉ ngẩng đầu lẳng lặng nhìn anh rơi lệ.
“Có được không?!” Ngữ
khí Bạch Ưu tăng thêm, có chút uy hiếp.
Nhan Hựu chớp chớp lông
mi ướt át, cô nức nở: “Tôi, tôi không làm được. Nếu tôi trở lại bên cạnh anh
thì fan của anh sẽ giết tôi, các cô ấy sẽ không bỏ qua cho tôi…”
Ánh mắt của Bạch Ưu
dừng lại trên cánh tay cô đang che chăn, trên đó còn có dấu đỏ như máu do bị
fan bắt vào buổi sáng, có một số chỗ da rách đã kết vảy, hiện ra màu đỏ sậm,
dưới làn da trắng nõn kia trở nên đặc biệt nổi bật.
“Cô không cần lo lắng.”
Bạch Ưu lạnh lùng mở miệng: “Tôi sẽ thanh minh, từ nay về sau, cô sẽ chỉ là nữ
trợ lý của tôi mà thôi.”
Nhan Hựu hiểu rõ, thân
phận của cô từ nay về sau sẽ chỉ là trợ lý. Có lẽ vẫn là bạn giường của anh
nhưng sẽ không phải là bạn gái.
Cô trầm mặc hồi lâu,
mới thấp giọng mở miệng: “Anh vui là được rồi.”
Bạch Ưu giật giật khóe
miệng, không nói nhiều, anh cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay. Giờ mới là
bốn giờ chiều, cách buổi tối còn sớm, anh lạnh nhạt mở miệng với Nhan Hựu:
“Mười giờ tối nay, tôi muốn trở lại phim trường, tôi sẽ bảo Hàn Hi mua vé máy
bay cho cô, tôi và cô cùng đi.”
Lông mi Nhan Hựu rung
động. Cô gật gật đầu, không có kháng cự nữa, bởi vì cô biết dù có kháng cự cũng
vô dụng.
Khi cô mặc quần áo xong
liền đi theo Bạch Ưu ra khỏi phòng. Sau khi xuống lầu, Hàn Hi nhìn thấy dấu
răng trên xương quai xanh của cô, ánh mắt lập tức trở nên thâm trầm phức tạp.
Anh ấy tựa như lập tức hiểu được rằng Nhan Hựu phải trả giá gì đó thì mới khiến
cho Bạch Ưu buông tha cô.
“Tôi đói bụng rồi, tôi
muốn ăn cơm tối.” Bạch Ưu trầm giọng nói với Hàn Hi. Hàn Hi gật đầu, lập tức đi
gọi chủ quán.
Ông chủ quán đối xử đặc
biệt nhiệt tình với đại minh tinh Bạch Ưu, lập tức phái người đi chuẩn bị.
Trong lúc này, anh dẫn người đến trang viên phía sau để uống trà và nói chuyện
phiếm.
Nhan Hựu ngồi bên cạnh
Bạch Ưu, sắc mặt cô có chút tái nhợt. Buổi chiều, cô bị làm một cách quá tàn
nhẫn nên thân thể cũng không thoải mái. Không lâu sau, Nhan Hựu liền thấp giọng
nói với Bạch Ưu: “Tôi không thoải mái, tôi nghĩ rằng... tôi không muốn ăn cơm
mà tôi muốn ngủ một lát…”
Bạch Ưu giật giật khóe
miệng: “Tôi còn chưa kêu mệt, cô thân là trợ lý thì không phải nên phối hợp với
tôi sao? Sao, mới nhậm chức chưa đầy một giờ đã muốn đình công à?”
“Tôi đau…” Hai má Nhan
Hựu có chút nóng lên, cô lẩm bẩm mở miệng: “Cầu xin anh, Bạch Ưu…� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.