“Góp vốn vào của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ sao?” Chị Bàng kinh ngạc nhìn Bàng Dũng: “Sao đột nhiên anh lại có suy nghĩ này vậy?”

Bàng Dũng gãi đầu, cười khổ nói: “Không phải là ra ngoài một chuyến rồi phát hiện bên ngoài không dễ lăn lộn hay sao? Vẫn là quê hương tốt nhất, muốn làm gì đó tại nhà. Nhưng em cũng biết đầu óc của anh mà, xông pha trận chiến thì còn được, nhưng một mình làm thì sợ là phải nợ thêm tiền nữa. Đúng lúc gần đây Diệp Mạn bàn chuyện làm ăn với Giáp Thiên Hạ kia, đang thiếu tiền nên anh muốn đầu tư cổ phần, đi theo Diệp Mạn làm ăn. Đương nhiên nếu như em không thích thì chúng ta sẽ cho Diệp Mạn mượn tiền, cô ấy nói sẽ viết giấy nợ cho chúng ta, tiền lãi cứ tính theo ngân hàng là được.”

Chuyện này đến quá đột ngột, chị Bàng chưa kịp chuẩn bị tâm lý gì cả: “Đương nhiên em tin vào phẩm chất của Diệp Mạn. Ban đầu lão già nhà anh đi theo cô ấy làm ăn, cô ấy cũng không trả anh thiếu một đồng nào, những thứ cần chia cho nhà chúng ta đều chia hết. Chỉ là cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ này ở huyện Trường Vĩnh chỉ là một nhà máy nhỏ, có thể đấu lại Giáp Thiên Hạ được không? Không phải anh nói Tiêu Thư Dương là cậu em rể của giám đốc nhà máy sản xuất TV sao, quan hệ của người ta rất rộng, thần thông quảng đại, những người dân nhỏ bé như chúng ta đấu với loại người này…”

Bàng Dũng hiểu sự lo lắng của vợ mình. Mặc dù rất muốn giúp Diệp Mạn nhưng anh ta vẫn phải suy nghĩ cho gia đình mình trước, không thể không màng đến cảm nhận của vợ được nên anh ta nói: “Vậy anh không góp vốn nữa, cho Diệp Mạn vay năm trăm ngàn, chúng ta để lại ít tiền trong nhà để dùng, em thấy thế nào?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play