“Vận chuyển máy giặt cho mấy người?” Diệp Mạn nhìn đám
người Long lão tam, cảm thấy vô lý bội phần. Hôm nay những thương nhân này tìm
đến đây cô đã cảm thấy kỳ quái, không nghĩ tới bọn họ vậy mà đưa ra một đề nghị
vô lý như vậy.
Long lão tam không phát hiện ra một tia không vui trong ánh
mắt cô chút nào, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Đúng vậy, dù sao đồ điện gia
dụng mỗi tháng của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ cũng đều giao hàng cho mọi người
chúng tôi, tiện đường thì giúp giao chiếc máy giặt đi chứ. Đương nhiên, chúng
tôi cũng không để cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ làm việc không công, chúng
tôi sẽ trả năm tệ cho mỗi chiếc máy giặt.”
Diệp Mạn suýt chút nữa bị tức đến bật cười.
Hai ngày trước những người buôn bán này bị quản lý Vương
lôi đi, cô cũng không tức giận, kiếm tiền mà, không mất mặt. Bây giờ bản thân
không có máy giặt, bất hòa với quản lý Vương cũng không có lý do ép buộc mấy
đại lý đứng về phía cô. Nhưng những người này biết rất rõ ràng là cô và quản
lý Vương bất hòa, còn muốn lấy giá bắp cải (*) để dùng kênh vận chuyển của cô,
không khỏi mơ đẹp quá rồi đó!
(*) Giá bắp cải nghĩa là giá thấp, giá rẻ.
Đừng nói là năm tệ, cho dù là đưa mười lăm tệ cô cũng không
muốn làm. Đây chỉ là vấn đề nhân tiện giao một hàng hóa thôi sao?
Nào có chuyện đơn giản như vậy. Đây chính là liên quan đến
ba mươi mấy người buôn bán, mỗi tháng đều phải đến một hai lần, còn phải kết
nối với nhà máy sản xuất máy giặt bên kia, lập kế hoạch trung gian, chi phí
nhân công cũng không nhỏ, càng đừng đề cập tới còn có chi phí nhiên liệu, chi
tiêu nhân công, chi phí khấu hao xe hao mòn vân vân, còn có ngộ nhỡ dọc đường
xảy ra ngoài ý muốn thì tính làm sao?
Chẳng lẽ là cô quá dễ tính, tính quá tốt, làm cho những
người này ảo giác, khiến cho bọn họ càng được một tấc lại muốn tiến thêm một
thước. Chỉ có thể nói trong thời gian này, những thương nhân này được thổi
phồng lên quá cao, đã không thể nhìn thấy rõ bản thân mình nữa rồi.
Khóe miệng Diệp Mạn nhếch lên, cười dịu dàng nhưng nụ cười
không chạm đến đáy mắt: “Các ông chủ đều nghĩ như vậy sao?”
Có người lanh lợi nghe được sự không hài lòng trong giọng
nói của Diệp Mạn, có chút không vui lắm, đứng ra nói: “Giám đốc Diệp, việc này
chỉ là tạm thời thôi. Chủ yếu là hiện tại số lượng mà chúng ta muốn khá ít,
đơn vị vận chuyển tương đối phiền phức, bởi vậy muốn làm phiền cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ một trận, chờ kế tiếp chúng tôi liệt kê điều lệ sẽ không làm
phiền đến cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ nữa.”
Nói đơn giản, mời thần thì dễ tiễn thần thì khó, đã ăn quen
bữa tiệc lớn miễn phí, ai còn nguyện ý bỏ tiền phí tâm phí sức lấy tiền đi
thiết lập cái kênh vận chuyển này chứ? Quản lý Vương sao? Ông ta có ý định này
thì bây giờ cần gì phải để cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ giúp đỡ vận chuyển
hàng hóa.
Diệp Mạn lười chơi trò hành văn như vầy, xác nhận lần nữa
nói: “Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy hay sao?”
Lần này có không ít người đã nhìn ra được sự không tình
nguyện của Diệp Mạn, nhưng để bọn họ từ bỏ, bọn họ lại không vui. Vì vậy từng
người một nói:
“Giám đốc Diệp, cô hãy giúp chúng tôi đi, chúng tôi sẽ trả
tiền xăng, sẽ không để cho giám đốc Diệp cô trả tiền đâu.”
“Đúng vậy, giám đốc Diệp, không để cô làm không công đâu. Cô
cùng quản lý Bàng là có nghĩa khí nhất, cho nên tiện thể giúp chúng tôi một lần
này nha.”
…
Diệp Mạn vui mừng vì hôm nay Bàng Dũng không có ở đây, nếu
không thì chắc chắn anh ta sẽ bùng nổ, sẽ trở mặt với những người này ngay
tức khắc.
Rõ ràng là nhìn ra được sự không tình nguyện của cô, còn
muốn làm khó người khác, không phải là ỷ vào bọn họ là đại lý khá lớn của
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ mà thôi. Quả nhiên, người có tài là yếu tố khố
khống chế nhất, lòng người cũng là phức tạp và hay thay đổi nhất.
Diệp Mạn nhếch miệng cười nói: “Mọi người nói cũng có lý,
chúng ta đều là bạn cũ, một việc nhỏ như này mà không giúp thì nói không được.”
Vừa nghe lời này, đám người buôn bán đồng thời nhẹ nhàng thở
ra. Quản lý Vương nói quả nhiên không sai, bọn họ đều là người buôn bán lớn,
đảm đương hơn nửa giang sơn của doanh số tiêu thụ đồ điện gia dụng Lão Sư Phụ,
truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí ngay cả Diệp Mạn cũng phải lễ
độ với bọn họ ba phần, không thể tùy tiện từ chối yêu cầu của bọn họ. Thấy
chưa, dù là rất không tình nguyện, Diệp Mạn vẫn phải thỏa hiệp rồi.
Long lão tam keo kiệt lại ham rẻ này mới là người vui vẻ
nhất: “Vậy thì cảm ơn giám đốc Diệp rồi, tôi biết ngay mà, con người của giám
đốc Diệp cô là tốt nhất rồi.”
Diệp Mạn nhận lấy cái mác người tốt này, lại nói: “Nhưng mọi
người đều đã quen thuộc như vậy rồi, việc thuận tiện giao hàng hóa này, nói cái
gì mà tiền hay không tiền thì chẳng có ý nghĩa gì cả, tiền thì thôi vậy.”
Năm tệ, làm như cô còn lợi nhuận vậy. Lấy tiền và không lấy
tiền là hai chuyện khác nhau, lấy tiền thì có nghĩa vụ làm tốt việc này, lộ ra
kẽ hở cũng là tìm cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ bọn họ, nhưng không lấy tiền, đơn
thuần giúp đỡ lại là một câu chuyện khác.
Đám đại lý cũng không nghĩ tới Diệp Mạn vừa rồi còn rất
không tình nguyện ngay tức thì lại dễ tính như vậy, không chỉ đáp ứng giúp
đỡ giao hàng, thậm chí còn không lấy một xu. Bất ngờ đến quá nhanh, đám đại
lý đều có chút không phản ứng kịp.
“Sao, sao lại không biết xấu hổ như vậy chứ? Sao có thể để
cho cô toi công bận rộn được chứ.” Đây là mặt mỏng một chút.
Mặt dày như Long lão tam, nghe nói được miễn phí, nụ cười
trên mặt kia thực sự là kìm nén không được: “Tôi biết ngay mà, giám đốc Diệp là
người sảng khoái hào phóng nhất, không có bà chủ nào tốt hơn cô được.”
Diệp Mạn cười nhận lời khen của anh ta: “Vậy chúng ta cứ
quyết định thế nhé, vốn chính là muốn giao hàng giúp mọi người đấy, tiện thể
mang hộ vài cái máy giặt mà thôi, nào có lý thu tiền chứ. Ai muốn nhắc đến
chuyện tiền bạc chính là khách sáo với Diệp Mạn tôi rồi.”
Lời nói đến nước này, đám đại lý cũng chỉ có thể vui vẻ mà
chấp nhận.
“C� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.