An Tình vứt bỏ khăn giấy trong tay, ngồi trên giường, ánh
mắt lúc sáng lúc tối.
Nhìn ánh trăng mông lung ngoài cửa sổ, xen lẫn xung quanh
trường học là ánh đèn đầy màu sắc.
Khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: “Thưa cô, có
thể là cô hiểu lầm rồi.”
Bác sĩ phòng y tế thấy cô cứ ngoan cố không chịu thừa nhận,
cũng không tiếp tục nên chỉ có thể nhịn xuống.
Trần Đình đứng ở ngoài cửa thật lâu, khóe miệng nhếch lên nụ
cười ác độc, ánh mắt đầy tơ máu đỏ gắt gao nhìn chằm chằm hai người trong
phòng.
Cô ta sờ sờ băng gạc trên trán bị máu tươi thấm qua.
Ăn tối trong căng tin, cô ta đã nhân lúc giáo viên tan tầm,
đến phòng y tế thay băng gạc.
Không nghĩ tới sẽ nghe được cuộc đối thoại giữa bác sĩ ở
phòng y tế và An Tình, thì ra người An Tình thầm mến là Hứa Hi.
Cô ta muốn đem tin tức này nói cho Cao Tuyết biết, lần trước
Cao Tuyết tặng túi xách cho cô ta, bán được không ít tiền.
Hy vọng lần này lại có thể vớt được chút đồ ở chỗ Cao Tuyết,
dù sao đồ đạc của cô ta cũng không rẻ.
Chỉ cần một món đồ trang sức nhỏ cũng có thể khiến một người
bình thường sống thêm vài tháng.
Đi tới ký túc xá, Trần Đình gõ cửa ký túc xá của Cao Tuyết.
Cao Tuyết đang ngồi ở bàn học, ôn lại bài giảng hôm nay của
giáo viên.
Đèn bàn sáng bóng trên bàn học, chiếu lên gương mặt mềm mại
của cô ta.
Nhìn thấy đề bài khó hiểu, thỉnh thoảng nhíu mày.
Nghe được động tĩnh ở cửa, cô ta ghé mắt, khuôn mặt trắng
nõn, có chút mệt mỏi.
Nhìn thấy Trần Đình, đôi mắt đen nhánh hiện lên sự không
kiên nhẫn: “Có chuyện gì?”
Trần Đình cũng không để ý thái độ của cô ta, trực tiếp đi
vào phòng, ngồi trên ghế.
“Cao Tuyết, tao có chuyện muốn nói với mày.”
Cao Tuyết cắn đầu bút, nhíu mày nhìn đề bài trên sách, không
yên lòng đáp một tiếng: “Ừ!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.