Kim Tuệ Nghiên đi qua, kéo chăn đang che mặt của Lâm Tư
Thần: “Tại sao lại che mặt mình vào trong chăn vậy?” Lâm Tư Thần ngồi dậy, ôm lấy cánh tay Kim Tuệ Nghiên, khuôn
mặt trắng nõn lộ ra ửng đỏ. Trong mắt có hơi nước, lấp lánh. Cái miệng đỏ thẫm nhẹ nhàng mím lại, muốn nói lại thôi nhìn
Kim Tuệ Nghiên. Thấy bộ dáng này của cô ấy, Kim Tuệ Nghiên đưa tay sửa sang
lại mái tóc rối bời của cô ấy. “Làm sao vậy, chúng ta chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, có
chuyện gì không thể nói với tớ sao?” Lâm Tư Thần sợ hãi cúi đầu: “Cũng không phải không thể nói
với cậu, nói với cậu thì có hơi ngại thôi.” “Giữa cậu và tớ, có chuyện gì mà ngại nói chứ, từ nhỏ đến
lớn chuyện gì của cậu mà tớ không biết đâu.” “Đúng thật nhỉ...” Nhìn bộ dáng ấp úng của Lâm Tư Thần, Kim Tuệ Nghiên không
khỏi có chút sốt ruột. “Rốt cuộc là chuyện gì, cậu nói cho tớ biết đi!” Lâm Tư Thần lấy đi ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.