Cô không chỉ có kỹ năng y tế tốt, mà còn biết về phương
thuốc cổ xưa.
Hứa Trung khàn giọng: “Cô không giống một sinh viên đại học
chút nào.”
Không cần phải nói, An Tình biết trong lòng anh ta nghi
hoặc.
Hiện giờ em gái gặp chuyện không may, cô bất chấp bại lộ
chính mình, ánh mắt dưới bóng đêm càng thêm sắc bén.
“Vậy anh cảm thấy tôi giống cái gì?”
“Nhìn giống một người già dặn kinh nghiệm, một giang hồ
già.” Anh ta dừng lại một chút, nói tiếp: “Cô là một người trẻ như vậy, y thuật
của cô là học từ ai thế? Y thuật cao siêu của cô ngay cả ông nội của tôi còn
kém hơn nữa.”
An Tình lo lắng cho An Ý, rất sốt ruột muốn tức giận, lông
mi dài rậm rạp rũ xuống.
Khóe miệng tràn ngập sự lạnh lùng vô tận: “Anh hỏi quá
nhiều, giọng cũng rất ồn ào.”
Hứa Trung ngậm miệng lại.
An Tình hai tay nắm chặt vô lăng, nhanh chóng chạy trên
đường.
Chân ga đạp đến cùng.
Hứa Trung nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ xe bay qua, nuốt nước
bọt.
Tốc độ này làm cho anh ta run sợ.
Nghĩ đến việc An Ý bị trói, anh ta kìm chế sự hoảng loạn
trong lòng.
Chẳng bao lâu chiếc xe đi vào vùng ngoại ô, hai bên không
phải là các tòa nhà cao tầng và nhà cửa.
Đó là bãi cỏ trống trải.
Càng đi vào trong lại càng hoang vắng.
An Tình lái xe cực n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.