Diệp Kiều chưa kịp hết vui mừng khi nhận được giấy khen thì trong trường đã xảy ra một chuyện rất nghiêm trọng khác.
“Kiều Kiều!”
Diệp Kiều vừa đi xuống tầng dưới của ký túc xá, cô đã bị ba người Chu Đình Đình lao ra chặn lại.
“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao các cậu lại vội vàng đến như vậy?” Diệp Kiều ngạc nhiên nhìn về phía bọn họ.
“Lát nữa hẵn nói.” Chu Đình Đình lo lắng nhìn xung quanh, kéo cô đến lùm cây bên cạnh, hai người còn lại cũng vội vàng đi theo.
Bốn người đứng yên trong rừng sâu, xung quanh không một bóng người.
Diệp Kiều đang thắc mắc, giây tiếp theo Chu Đình Đình nghiến răng ném một “quả bom”.
“Giai Giai bỏ trốn rồi!”
Diệp Kiều sửng sốt: “Chạy trốn là có ý gì?”
“Cậu hãy xem bức thư này đi.” Chu Đình Đình lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì và đưa nó cho cô.
Từ biểu hiện của Tiền Linh và Lý Giai Du, chắc hẳn là họ cũng đã đọc bức thư.
Diệp Kiều nhận lấy, sau khi đọc xong, sắc mặt của cô cũng thay đổi.
Tiền Linh cắn môi, con người luôn vui vẻ và đáng yêu giờ phút này không khỏi có chút u sầu.
“Giai Giai đang đùa với chúng ta sao? Không phải cô ấy chỉ muốn ra ngoài thư giãn thôi sao? Không phải sẽ nh
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.