Sau bữa tối, Diệp Kiều ngồi trong phòng khách ôm con gái trong lòng, xem lời bài hát. Lục Thừa sau khi rửa chén và lau tay đi ra, ngồi xuống bên cạnh mẹ con họ, cũng nhìn qua lời bài hát.
“《Cát Tường Tam Bảo》? Tên bài hát cũng thật là thú vị.”
Diệp Kiều mỉm cười, liếc mắt nhìn anh một cái nói: “Hát lên thì càng cảm thấy thú vị hơn.”
Nghĩ về hồi đó lần đầu tiên cô nghe bài hát này. Bài hát trong đêm hội mùa xuân, lời bài hát nhẹ nhàng hài hước, cách hát vui nhộn thực sự rất tẩy não. Suốt một năm sau đó, bài hát này nổi tiếng khắp cả nước, đi đâu cũng nghe thấy, sau đó trở thành một trong những bài hát phải hát trong KTV.
“Chúng ta hát thử xem như nào?” Lục Thừa nhìn lời bài hát, nóng lòng muốn thử. Anh giang hai tay ra và trực tiếp ôm hai người họ vào trong lòng.
Châu Châu không thể ngồi yên, cô bé nắm lấy tay bố mẹ háo hức hỏi.
“Còn Châu Châu thì sao? Châu Châu sẽ hát gì?”
“Con sao? Ha ha ha ha, Châu Châu chỉ cần kêu mẹ và bố là được!”
Lục Thừa đọc lời bài hát, anh ấy càng đọc lại càng cảm thấy thú vị, anh nhịn không được cười thành tiếng ha ha.
Vì vậy, đêm hôm đó, ba người họ đã hát “Cát Tường Tam Bảo” trong phòng khách rất lâu.
Ngày hôm sau, cô bé Châu Châu ba tuổi đã thuộc lòng lời bài hát và Lục Thừa đã cùng với hai mẹ con lái xe đến phòng thu âm.
Ph
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.