Trong ký túc xá, Lục Phi nghe bọn học cười nhạo cũng
không tức giận chút nào.
Anh cười nói: "Xin lỗi, để mọi người thất vọng rồi,
mình không cẩn thận giành được một huy chương vàng, đứng thứ sáu toàn quốc,vào
được lớp Diêu Thanh Hoa."
Trong ký túc xá lập tức yên tĩnh lại.
Một lát sau.
"Anh trai của em!"
"Baba, dẫn con theo với."
"Anh đẹp trai, anh còn thiếu bạn gái không? Em có thể
làm bạn gái anh!”
Lục Phi buồn nôn nói: "Cút!”
......
Buổi chiều đi học, lúc Lục Phi cùng Khương Giáng đến lớp
học, dọc theo đường đi bị rất nhiều người chú ý.
Giống như sự kiện "thư tình" của học kỳ trước.
Không còn cách nào khác, ai bảo họ lại bị hiệu trưởng bắt
tại trận?
Bạn nói xem có trùng hợp không?
Muốn không hot cũng không được.
Đi tới lớp học, Lục Phi nhìn Khương Giáng nói: "Lần
sau không nên ôm lung tung, rất dễ khiến cho mọi người và giáo viên hiểu lầm.”
"Không có, ngay cả hiệu trưởng cũng nói rồi mà, ôm một
chút không sao cả."
"Cậu đừng nghe lời hiệu trưởng nói."
Khương Giáng thăm dò: "Chẳng lẽ cậu sợ vì mình mà
sau này không tìm được bạn gái à?”
"Không phải." Lục Phi phủ nhận: "Mình đã
nói rồi mình không yêu đương ở cấp ba.”
"Còn lên đại học thì sao? Cũng không yêu đương sao?”
Khương Giáng tiếp tục nói: "Nếu sau này cậu không
tìm được bạn gái, vậy hay là mình làm bạn gái cậu được không? ”
Lời nói của Khương Giáng khiến tim Lục Phi đập loạn.
Anh trừng mắt nhìn đối phương một cái, không nói gì:
"Cậu là con gái, có thể nói chuyện rụt rè một chút được không.”
Khương Giáng hé miệng cười nói: "Đùa một chút thôi,
nhìn bộ dáng khẩn trương của cậu kìa. Ngay cả khi cậu muốn mình làm bạn gái cậu,
mình cũng phải suy xét nữa đó.”
“......”
Lục Phi cảm giác cô thay đổi từ lúc cô ôm mình hồi giữa
trưa.
Cô trở nên phóng khoáng hơn rất nhiều, không còn rụt rè
giống như trước.
Tuy rằng hình như cô cũng không rụt rè lắm.
Khương Giáng thay đổi như vậy, một phần cũng vì hiệu trưởng
đã thiên vị việc cô ôm lúc giữa trưa.
Nhưng nguyên nhân lớn hơn vẫn là vì Lục Phi được cử đi học.
Cô vốn là một cô gái thẳng thắn, dám yêu dám hận, nhưng
có thể mặn có thể ngọt.
Lúc trước có điều băn khoăn, hiện tại cô hoàn toàn không
cần lo lắng mình sẽ quấy rầy việc học của Lục Phi, ảnh hưởng đến kết quả đại học
của anh.
Cho nên thỉnh thoảng đùa giỡn một chút để thăm dò tâm ý của
cậu ấy đối với mình, cũng không ảnh hưởng gì.
Khương Giáng len lén nhìn thoáng qua Lục Phi, tâm trạng rất
vui vẻ.
Từ các dấu hiệu hiện tại, dường như thái độ của anh đối với
mình thật sự khác với các cô gái khác.
Có lẽ cũng có chút thích mình đúng không?
Ừm, mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, phải tranh thủ
tóm được cậu ấy trước khi tốt nghiệp trung học.
Sau đó vào đại học tự do yêu đương với cậu ấy.
Rụt rè? Trước mặt người mình thích, không có rụt rè.
Tình yêu sẽ không bao giờ tự gõ cửa mà phải chủ động đi
tìm.
Chu Đồng cách đó
không xa nhìn thoáng qua bạn thân Âu Tĩnh Nhã của mình, lắc đầu nói: "Đừng
nhìn nữa, với tính cách này của cậu, vẫn nên bỏ đi.”
"Cậu nói xem, mình thua Khương Giáng ở điểm
nào?" Âu Tĩnh Nhã thu hồi ánh mắt của mình, hỏi.
Chu Đồng suy nghĩ một chút, trả lời: "Cậu thua ở chủ
động. Nhìn người ta đi, giữa trưa ở trước ký túc xá người đến người đi nườm nượp
cũng dám trắng trợn chủ động ôm Lục Phi! Đổi lại là cậu, thì cậu có dám không?”
Âu Tĩnh Nhã: "..."
Cô ta không dám, ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.