Tiếng hét bất ngờ
của Khương Giáng khiến ba người còn lại trong ký túc xá giật mình.
Tỉnh dậy khỏi giấc
ngủ ngay lập tức, một đám lần lượt trở mình ngồi dậy, vẻ mặt bàng hoàng.
"Chuyện gì vậy?"
"Chuyện gì xảy
ra thế?"
"Ai gọi
mình?"
Cả ba ngơ ngác
nhìn nhau, sau đó ăn ý nhìn Khương Giáng.
Chỉ thấy cô nhìn
chằm chằm vào điện thoại của mình với biểu cảm không còn gì luyến tiếc.
"Cậu sao thế?”
Lưu Dương có quan hệ tốt nhất với cô, hỏi.
Khương Giáng trầm
mặc một hồi, sau đó lắc đầu: "Không có việc gì, chỉ là mình gặp ác mộng."
Lưu Dương:
"..."
Vốn dĩ cô ấy còn
ngủ được một lúc, nhưng bây giờ vì Khương Giáng cô ấy không buồn ngủ nữa, chỉ
có thể dậy sớm.
Sau khi rửa mặt
xong, hai người cùng nhau xuống nhà ăn ăn sáng.
Toàn bộ hành
trình Khương Giáng luôn ở trạng thái thất thần.
Hết cách, trong đầu
cô vẫn đang suy nghĩ về cuộc gọi video.
Gọi hai giờ.
Mình vậy mà nói
video với Lục Phi hai tiếng.
Hơn nữa cô còn ở
trạng thái không có ý thức, chìm vào giấc ngủ.
Mình sẽ không bị
thấy hết đúng không?
Khôn ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.