Khương Giáng rời đi, bóng lưng càng ngày càng
xa.
Vẻ mặt Lục Phi phức tạp.
Anh rất muốn tiến lên gọi cô lại, sau đó nói với
cô rằng găng tay ở chỗ của mình.
Nhưng anh không thể mở miệng.
Anh ghét mình như vậy.
Trước kia mình chưa bao giờ do dự như vậy.
Cũng bởi vì sợ cô phát hiện mình giúp cô dựng
lều thú cưng sao?
Lý do này đủ xấu.
Lục Phi không ngừng tự hỏi trong lòng mình,
cho dù để cho cô biết thì cùng có sao đâu!
Dựng một cái lều mà thôi, có thể khiến cô hiểu
lầm cái gì?
Lục Phi đột nhiên cảm thấy chính mình suy nghĩ
quá nhiều.
Anh có quỷ trong lòng.
Anh đang sợ hãi!
"Này! Em làm gì đứng ngẩn người một mình ở
đây?”
Bả vai Lục Phi đột nhiên bị vỗ một cái, sau đó
thuận thế khoác cánh tay anh.
Không cần quay đầu lại, Lục Phi cũng biết là
ai.
Giọng nói của Trương Thiến Thiến cho dù hóa thành
tro bụi, anh cũng nhớ rõ.
Lục Phi kiềm nén tâm tư vừa rồi của mình, quay
đầu hỏi Trương Thiến Thiến: "Chị làm gì vậy?”
"Mẹ em thấy em đi lâu vậy chưa trở về,
nên bảo chị ra đón em, sợ đồ quá nhiều, một mình em cầm không hết."
"Đồ đạc đúng là hơi nhiều, chị tới đúng
lúc có thể giúp em xách một ít."
"Được." Nói xong, Trương Thiến Thiến
khom lưng nhìn một chút, cuối cùng cầm một túi hoa q ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.