Hôm qua tuyết rơi nửa đêm, Khương Giáng ngắm
tuyết lúc nửa đêm.
Mãi cho đến khi tuyết dừng hẳn, cô mới trở lại
máy tính tiếp tục đánh chữ.
Buổi sáng cô mới lên giường, quấn chăn bắt đầu
ngủ.
Về phần chuyện Lục Phi chặn mình, cô ghi chép
vào trong quyển sổ nhỏ của mình.
Cũng thề ở trong lòng, nếu cậu không chủ động
tìm mình nói chuyện, chính mình cũng tuyệt đối không chủ động để ý tới cậu ấy.
Nếu không cô sẽ là một con chó con.
Do Khương Bình An có hẹn với người khác, sáng
nay có một trận đấu bóng đá, cho nên hiếm khi dậy sớm một lần trong kì nghỉ.
Vốn định ở nhà ăn một bữa sáng do chị gái làm,
nhưng phát hiện chị gái vậy mà đang ngủ.
Cậu ấy đi vào phòng, nhìn máy tính xách tay chị
gái còn chưa tắt là biết tối qua cô viết tiểu thuyết khá muộn.
Kể từ khi cô được nhận vào lớp học nhỏ, sau kỳ
nghỉ đông, cường độ học tập của cô đã giảm rất nhiều mà dành nhiều thời gian để
viết tiểu thuyết.
Dù sao phải hoàn thành cuốn sách trong một
tháng có hơi khó khăn.
Mỗi ngày là cơ bản.
Đối với chuyện chị gái mình viết tiểu thuyết,
lúc đầu Khương Bình An biết được đã cười nhạo cô.
Cậu ấy cảm thấy với tính cách như vậy của chị
gái, có thể viết được mới là lạ.
Nhưng khi Khương Giáng nhận được khoản phí bản
thảo đầu tiên, mua cho bản thân một cái laptop, Khương Bình An đã phải há hốc mồm.
Cô thật sự kiếm được tiền bằng cách viết tiểu
thuyết.
Nhưng cậu ấy cũng đã thấy, chị gái của cậu ấy
đã làm việc chăm chỉ như thế nào để viết một cuốn tiểu thuyết.
Ngồi trước máy tính cả ngày trong kỳ nghỉ.
Không phải đánh chữ thì là đánh chữ, bàn phím
gõ cạch cạch liên tục, nhìn cũng đau đầu.
Tự mình viết bài luận tám trăm chữ đã vất vả,
vậy mà chị g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.