Dụ Quy Tinh làm việc và nghỉ ngơi rất quy luật, ở nhà cũng như đi học, mười giờ liền lên giường ngủ.
Nhưng hôm nay không sao ngủ được, trong người luôn hừng hực một ngọn tà hỏa, xao động bất an.
Hắn đi tắm nước lạnh, nằm lên giường lần nữa, sự nóng bức rốt cuộc lắng xuống.
Hắn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.
Nhưng giấc ngủ này cũng không an ổn, trong mơ có vô số hình ảnh biến đổi qua lại. Dụ Quy Tinh đứng giữa biển sao nhìn những mảnh vỡ ký ức trôi nổi giữa không trung.
Rồi đột nhiên trời đất đảo lộn, hắn định thần, mở mắt ra thì phát hiện bản thân đang ngồi trên giường trong phòng mình.
Bố cục căn phòng y hệt lúc chiều.
Mạc Sơ Quyết đang đứng trước mặt và đưa lưng về phía hắn, không biết đang làm gì.
Hắn cau mày định nói gì đó thì đối phương lặng lẽ quay người.
Mạc Sơ Quyết với đôi mắt hạnh ướt át, đuôi mắt đo đỏ ám... muội, đôi môi đỏ tươi, giống như vừa bị hung hăng bắt nạt.
Nhưng đây không phải trọng điểm, điều khiến hắn giật mình chính là thứ trên đầu Mạc Sơ Quyết.
Đỉnh đầu cậu có thêm một đôi tai mèo.
Mạc Sơ Quyết từng bước đi về phía hắn, tai mèo đung đưa, thậm chí có thể nhìn thấy từng sợi lông mao, thập phần chân thực.
Dụ Quy Tinh chưa rõ tình huống, nhưng vẫn nhíu chặt mày: "Cậu đeo cái này làm gì?"
Lời chưa dứt Mạc Sơ Quyết đã đứng trước mặt hắn, cậu khom người, khoảng cách giữa hai người không quá mười centimet, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt Dụ Quy Tinh.
"Cậu sờ đi". Mạc Sơ Quyết không trả lời mà áp tai vào lòng bàn tay hắn.
Dụ Quy Tinh mím môi không nói, cũng không có bất kỳ động tác nào.
Mạc Sơ Quyết chờ đến mất kiên nhẫn, trực tiếp nhào lên phía trước, thừa dịp Dụ Quy Tinh chưa kịp phản ứng, ngồi vắt ngang đùi hắn.
Thứ trên đầu cậu cọ qua mặt Dụ Quy Tinh, tai mèo lần đầu tiên cảm nhận được nhiệt độ da người nên hơi run rẩy.
"Đây là... đồ thật?" Dụ Quy Tinh không kịp suy nghĩ về hành động vừa rồi của mình. Hắn như bị mê hoặc đưa tay lên.
Tai mèo mềm mại run run trong tay hắn, thoạt nhìn có chút xấu hổ, cảm giác ấm nóng.
Tai này không phải giả, như thể chúng vốn nằm trên đầu cậu từ rất lâu.
Dụ Quy Tinh không nhịn được bóp nhẹ vài cái, thiếu niên dưới thân phát ra tiếng grừ grừ thoải mái giống như một bé mèo hàng thật. Chiếc đuôi trắng như tuyết cũng vẫy tới vẫy lui trước mặt Dụ Quy Tinh.
Cổ họng hắn khô khốc, lửa nóng trong lòng ngày càng mạnh. Một tay hắn xoa bóp lỗ tai, tay còn lại bắt lấy chiếc đuôi không ngừng vẫy loạn.
"Thật thoải mái..." Thiếu niên trong ngực phát ra tiếng rên mềm mại. Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt hạnh ướt át lộ vẻ mê ly.
"Ừm". Dụ Quy Tinh sợ mở miệng sẽ lộ điều khác thường nên đơn giản trả lời một tiếng.
Cô hơi kinh ngạc, vỗ vai đánh thức Dụ Quy Tinh: "Con sốt rồi, dậy ăn miếng cháo rồi uống thuốc".
Dụ Quy Tinh mơ màng mở mắt ra, khẽ ưm một tiếng, cất giọng lên mới phát hiện cổ họng khản đặc giống như sa mạc khô cằn.
Chỉ cần mở miệng cũng đau.
Hắn gắng sức ngồi dậy, rửa mặt xong rồi vào bếp uống nước, cảm giác khô khốc nơi cổ họng đã đỡ hơn nhiều nhưng vẫn rất mệt mỏi, cả người nặng trình trịch không có tinh thần.
Trần Cửu Cửu múc một chén cháo, lại lấy vài viên thuốc, cẩn thận dặn dò: "Ăn cháo rồi mới uống thuốc, một ngày ba lần, mỗi lần hai viên".
Đôi môi Dụ Quy Tinh tái nhợt, gật đầu: "Dạ".
"Hôm qua con đã làm gì, sao cơn sốt mãi không hạ, chẳng phải sức khỏe con vẫn rất tốt sao?" Trần Cửu Cửu hỏi.
Dụ Quy Tinh suýt sặc cháo: "Khụ..."
Trần Cửu Cửu chau mày: "Ăn từ từ, gì mà gấp?".
Dụ Quy Tinh khẽ ừm một tiếng.
Hắn làm sao có thể nói mình mơ thấy chuyện kia, sau đó tắm nước lạnh nên mới bị cảm, thế là bịa ra lý do: "Lúc ngủ quên đắp chăn".
Trần Cửu Cửu hoài nghi.
Con trai nhà mình thế nào cô sao có thể không biết. Chuyện khó hiểu như ngủ không đắp chăn nhất định không thể xảy ra.
Nhưng Trần Cửu Cửu không vạch trần, vẫn nên giữ chút thể diện cho con trẻ.
Uống thuốc xong, Dụ Quy Tinh về giường ngủ tiếp.
Chưa được bao lâu thì mơ màng nghe thấy giọng Mạc Sơ Quyết, nhưng hắn không tỉnh lại mà chìm vào giấc mộng.
Thức dậy lần nữa thì trời đã sẩm tối, hắn liếm đôi môi khô khốc, định với tay lên đầu giường lấy nước uống.
Nhưng vừa cử động lại phát hiện cánh tay có vật gì đè nặng.
Bên tai vang lên giọng nói mừng rỡ: "Cuối cùng cậu cũng tỉnh!"
Hắn quay đầu nhìn, gương mặt xuất hiện trong giấc mơ hôm qua đang phóng đại trước mắt.
Vành tai Dụ Quy Tinh đo đỏ, hắn hoảng hồn lui về phía sau.
Hắn có loại suy nghĩ biến thái đó với Mạc Sơ Quyết, chẳng lẽ bản thân cũng là đồng tính luyến ái ư?
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT