Chiếc xe nhanh chóng di chuyển đến điểm hẹn của cô và hắn. Đó là một sườn đê
trải dài cỏ xanh mướt với những bông hoa dại đang vươn lên trong gió. Cô ngồi ở một góc khuất, nơi mà trước đây cô hay ngồi để chờ hắn. Mở điện
thoại ra bất giác cô lại nhớ đến anh, nhớ đến hình ảnh anh vội vã lao đi tìm cô khi không thấy cô ở trong tầm mắt nữa.
" Xin lỗi, Chính Kì, xin lỗi anh. Sau khi trở về em sẽ giải thích mọi chuyện. "
Cô ấn một dãy số quen thuộc rồi gọi đi. Đầu dây bên kia mãi cũng không trả lời để lại một tiếng bíp dài trong vô vọng. Cô thất thần nhìn vào màn
hình điện thoại rồi buông thõng tay cuộn tròn người lại rồi nhìn về phía dòng sông đang gợn một chút lăn tăn. Mãi một lúc lâu sau chuông điện
thoại của cô mới reo kéo cô về với thực tại.
- Khải Liêm.
Giọng cô yếu ớt trôi theo gió gọi tên người bên kia đầu dây.
- Xin lỗi, khi nãy tớ đang họp không thể nghe điện của cậu được.
Hắn vội vàng xin lỗi như một thói quen cưng chiều cô. Đối với hắn cô có cảm giác nuối tiếc cũng có một chút tội lỗi. Cô không xứng nhận được tình
cảm của hắn nhưng lại vô tình gieo có hắn cái chữ duyên mong manh. Đến
cả việc hắn hẹn cô mười ngày trước mà cô chẳng đến hắn cũng lập tức bỏ
qua khi nghe thấy giọng cô qua điện thoại.
- Tớ đến rồi, cậu ra đi.
Chỉ cần một câu nói như vậy hắn cũng nhanh chóng thu xếp tất cả để lái xe
đến điểm hẹn của hai người. Năm phút sau hắn đã có mặt ở điểm hẹn. Bước
chân chậm rãi nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô đơn độc trong ánh chiều tà,
một buổi hoàng hôn rực rỡ phía trời Tây càng đẹp hơn khi có người thương ở trước mắt.
- Duệ Y...
Hắn lên tiếng gọi cô rồi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh. Cô giật mình cũng quay lên nhìn hắn rồi vội vàng chạy đến.
- Đã tìm thấy người đó chưa?
Có lẽ bây giờ chuyện cô quan tâm nhất vẫn là chuyện đó. Thông tin mật của
Sở gia không hiểu vì lý do gì lại lan ra ngoài và ở trong tay của Kiều
Lệ Yến. Không chỉ vậy những sổ sách quan trọng cũng bị làm giả. Theo như thời gian hai tuần ở Giản gia cô tìm hiểu thì có lẽ Kiều Lệ Yên đang
dần bắt tay vào việc thâu tóm Sở gia. Với đặc quyền có thể ra vào Sở thị vì là một đối tác quan trọng thì ả có thể mua chuộc người bất cứ lúc
nào. Nhưng vấn đề nan giải ở đây là không biết ả đã mua chuộc ai và là
người của bộ phận nào trong công ty.
Bên cạnh đó Dịch Khải Liêm cũng đã tìm ra những bằng chứng xác thực tố cáo ả chính là người đã trực tiếp cầm vô lăng giết chết Hạ Vũ ngày hôm đó khi Hạ Vũ chỉ mới ở trong bụng cô. Tất cả những việc mà Kiều Lệ Yến đang
làm cũng là để củng cố cho gia thế của Kiều gia. Nếu có thể thành công
thì về sau danh tiếng của Kiều gia cũng vang xa không ít. Ả đã động tay
với Sở thị thì nhất định với Đoàn thị cũng sẽ không buông tha. Vì vậy
nên cô cần phải ngăn ả lại ngay từ khi còn trong kén tránh cho hậu hoạ
về sau.
- Chúng ta trở về rồi bàn bạc tiếp, ở đây không tiện.
Cũng vì cô mà hắn đã rút lui khỏi cuộc chiến với anh vô điều kiện. Tất cả
những mất mát hắn gây ra đều được bồi thường. Tuy hắn không có công ty
lớn và không nổi tiếng nhưng thế lực ngầm lại rất mạnh nên không khó để
có thể tìm hiểu những thông tin về Kiều Lệ Yến.
Chiếc xe nhanh chóng đưa cô trở về căn cứ của Warriors băng đảng xã hội đen
đứng đầu trong thế giới ngầm. Trụ sở cũng được đặt bên trong thành phố
với ngôi nhà cao chọc trời được để tên Warriors. Cô nhanh chóng theo hắn lên phòng để tiếp tục cuộc trò chuyện còn đang dang dở và những phát
hiện mới về Kiều Lệ Yến.
Cô ngồi xuống ghế sofa, hắn tiện tay cũng cầm lên giúp cô một ly nước ép
đặt lên bàn sau đó mới đi đến ngăn tủ để lấy gì đó. Là một tập tài liệu
được để cẩn thận bên trong túi. Hắn ngồi xuống đối diện cô rồi đặt nó
lên bàn đẩy qua phía cô.
- Đây là một ít thông tin có lẽ là sẽ có lợi cho cuộc điều tra.
Cô có chút tò mò cầm lên rồi mở ra. Bên trong là những hình ảnh đáng giá
khi Kiều Lệ Yến đang bí mật giao dịch với một nhân viên của Sở thị. Tuy
rằng cô ta đã bịt kín mặt và thay đổi cách ăn mặc nhưng cô không thể
nhầm lẫn được bóng dáng của ả. Cho dù ả có hoá làm tro bụi cô vẫn có thể nhận ra. Người đang nhận tiền chính là nhân viên của Sở thị vì đồng
phục đặc trưng của Sở thị rất rõ ràng. Là một nhân viên nữ, tóc dài
nhuộm vàng và xoăn lượn sóng. Tuy không thể nhìn thấy mặt nhưng cô dám
chắc người này sẽ rất thân thuộc với anh.
- Cậu làm sao mà có được thứ này?
Cô đặt sấp ảnh xuống rồi chầm chậm nâng ly nước ép lên hỏi.
- Dịch Khải Liêm đương nhiên là có cách rồi. Cậu không cần biết đâu, chỉ
cần xác định được danh tính của nữ nhân viên này thì có thể biết được
đâu là kẻ phản bội của Sở thị.
Hắn tự hào mỉm cười nhưng trong lòng lại muôn vàn cảm xúc. Hắn yêu cô đến
mù quáng thật rồi, có thể vì cô mà giúp cho tình địch trong hoàn cảnh
như vậy. Có thể vì cô rút lui vô điều kiện và chịu đền bù với anh.
- Nhưng chúng ta không thể vào Sở thị, làm sao có thể xác nhận được danh tính của cô ta?
Vào được Sở thị là vô cùng khó hơn nữa bây giờ còn là lúc cô đang chạy trốn anh. Nếu bước vào Sở thị với danh nghĩa Sở phu nhân thì chẳng phải là
đang gọi anh ra để bắt về sao? Còn nếu giấu thân phận để vào thì lại
không thể tự do đi lại để kiểm tra được. Mà cho dù vào được thì khả năng rất thấp có thể nhận ra được nữ nhân viên kia chỉ qua một vài manh mối
ít ỏi này.
- Nhưng nếu như là nhân viên của bên công ty đối tác hoặc là đối tác thì có lẽ sẽ được.
Câu nói này đã nảy ra cho cô một ý tưởng. Từ khi cô kết hôn với Sở Chính Kì thì Giản gia cũng chưa từng một lần hợp tác với với Sở thị. Lấy danh
nghĩa là đối tác và đi cùng với người của Giản gia thì nhất định sẽ
không bị bắt lại mà còn có thể tự do tìm kiếm.
- Vậy thì tớ biết phải làm như nào rồi.
Cô mỉm cười rồi ngồi dựa lưng ra sau ghế. Cô từ nhỏ vốn đã thông minh như
vậy, chỉ cần nói một câu cô liền hiểu hai câu, nói hai câu có thể hiểu
bốn năm câu. Vì vậy không khó để cô có thể thành công được như bây giờ.
Bất giác sự chú ý của hắn va vào vết thương trên cổ cô và những vết bầm tím dưới chân. Vì cô mặc váy suông ngắn, bên ngoài chỉ có chiếc áo khoác
nên không thể che được những vết thương ở chân. Dịch Khải Liêm nhíu mày, trong lòng có chút bất an vội hỏi.
- Tiểu Y, cổ và chân của cậu bị sao vậy?
Hắn hỏi đến cô mới để ý đến những vết thương chưa lành của mình. Duệ Y cười cười, cố gắng xua tan những ngượng ngùng và hoài nghi của hắn rồi trả
lời.
- Không có gì chỉ là vết thương nhỏ do tớ ngã thôi. Vết thương ở cổ là do sơ suất.
Cô vừa biện hộ vừa che đi những vết thương trên người rồi nhìn biểu hiện
của hắn. Lời nói dối của cô lúc nào cũng không đủ thuyết phục như vậy.
Cô không biết nói dối nhưng nếu cô không muốn nói thì hắn cũng không
muốn cố chấp mà bắt ép cô phải nói ra. Hắn muốn cô được thoải mái nhất
khi ở bên cạnh hắn.
- Được rồi, vậy lần sau nhớ cẩn thận hơn nhé.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT