Tôi vĩnh viễn không quên được cảnh tượng đưa tiễn ở sân bay, vĩnh viễn không quên được ánh mắt yêu thương của cha, đôi mắt sưng húp của mẹ, vĩnh viễn không quên được thái độ muốn nói lại thôi của Sở Liêm khi nắm tay tôi và ánh mắt đau đớn không đành rời xa của anh. Lục Bình không đến phi trường, tôi chỉ có thể nói với Sở Liêm :
--Thay em hôn Lục Bình!
Anh thừa lúc đông người thì thầm bên tai tôi :
--Anh có thể thay Lục Bình hôn em không?
Tôi vội thoái lui, giả vờ không nghe, chạy đi tạm biệt từng người : bác Sở trai, bác Sở gái, Sở Y. Đào Kiếm Ba cũng đến, còn mang theo máy chụp hình, bấm lia lịa không ngừng. Mẹ kéo tôi, không ngớt đặn đò đủ điều, nào cẩn thận coi chừng nóng lạnh, nào phải biết săn sóc mình, phải thường viết thư về nhà....giống như tôi là đứa bé con ba tuổi.
Cuối cùng, chúng tôi lên phi cơ, mọi từ biệt kết thúc, phi cơ lăn bánh....cuối cùng phi cơ bay lên trời cao. Tôi quay nhìn Vân Phàm mà lòng bồi hồi, hoang mang, tôi đã thật sự theo anh bay ư? Thật sự bỏ lại người thân và hoàn cảnh sống mà tôi đã quen thuộc hai mươi năm nay ư? Thật sự không màng tất cả mà bay về phía chân trời mênh mang, tương lai mờ mịt đó ư? Lòng tôi hoảng loạn, không tự chủ khoé mắt nóng lên, tôi lại muốn khóc.
Vân Phàm cười dịu đàng với tôi, nắm chặt tay tôi, nhỏ nhẹ nói :

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play