Lâm Thường Hải cảm thán, lại giống như nhớ cái gì đó, từ trong hành lý của mình móc ra một cái gì đó đưa cho Lâm Đào.
Ông nói: “Chút nữa đã quên cái này, đây là của dì Phương làm cho con. Dì Phương của con nhớ con, biết tay con vào mua đông rất dễ bị khô mà nứt da, cho nên cố ý làm cho con đôi găng tay. Có điều, cha nhìn con bây giờ cũng sẽ không cần dùng tới.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT