Đặng Triều nhổ ngụm cà phê ra sàn quát ầm lên, tay đập xuống mặt bàn làm
nước bắn tung tóe, mấy tên đàn em ngồi xung quanh cũng đứng cả dậy.
“Dạ, dạ có chuyện gì xin quý khách bớt nóng, để tôi đổi... đổi cốc khác cho ngài.”
Chủ quán lật đật chạy ra, ông ta kinh doanh quán cà phê ở cái xứ nghèo nàn
này, sáng sớm nay đã được cả một đoàn khách với xe sang ghé vào uống
nước, nhìn họ cũng thấy là người thành phố, lại không phải dạng dễ chọc, ông ta đã vô cùng cẩn thận không ngờ vẫn chưa hài lòng vị đại ca này.
“Mau lấy cốc khác, nhiều cà phê, nhiều đá: Đặng Triều không thèm liếc chủ quán lấy một cái,
lấy chân đá vào chiếc cốc đang lăn lóc dưới sàn.
Chủ quán vội vàng nhặt chiếc cốc lên đi vào trong, chưa đầy hai phút sau
ông ta đã mang ra cốc cà phê mới, xong xuôi ông ta lỉnh vội vào trong.
Trương Tú Linh nhìn vẻ mặt vểnh lên của Đăng Triều nũng nịu hỏi hắn ta.
“Anh làm gì mà quát to thế, em thấy cà phê uống cũng được mà, khá ngon”
Trương Tú Linh khẽ ngả người áp sát vào người Đặng Triều, mấy tên đàn em hắn mang theo lần này toàn những tay chân thân tín của hắn, bọn chúng
quá rõ quan hệ giữa Trương Tú Linh và Đặng Triều nên không ngạc nhiên
trước hành động của Trương Tú Linh.
“Thời tiết nóng quá, dọa người cho em vui thôi.”
Đặng Triều vuốt má Trương Tú Linh, cười.
“Xong việc em đến!”
Trương Tú Linh cười mỉm nghển cổ thì thầm vào tai Đặng Triều sau đó cả hai cùng nháy mắt nhìn nhau và cười.
“Đại ca, mọi việc đã chuẩn bị xong hết” Ba tên đàn em của Đặng Triều từ bên
ngoài bước tới, ghé sát vào tai Đặng Triều thì thầm. Trên người bọn hắn
vẫn còn vương mùi xăng, Trương Tú Linh khẽ nhăn mũi.
“Bọn mày đi rửa tay đi, mùi khiếp quá.” Đặng Triều cũng ngửi thấy mùi xăng
trên người tên đàn em nhưng với hắn mấy thứ mùi này là bình thường,
chẳng qua hắn thấy Trương Tú Linh nhắn mũi nên muốn tỏ vẻ với người
đẹp.
Mấy tên đang em đáp vâng một tiếng rồi tiến về phía nhà vệ sinh của quán cà phê. Đặng Triều thấy chủ quán sau khi bế cà phê ra đã trốn biệt, trong
quán không còn ai ngoài bọn chúng. Hắn liền gọi mấy tên đàn em ngồi sát
lại sau đó phân phó công việc cho từng tên một. Cắt đặt xong xuôi thì
cũng gần tới giờ hẹn Đặng Triều bèn dặn dò thêm Trương Tú Linh vài câu
sau đó tất cả chuẩn bị lên đường, lên đường.
Một tên đàn em sau khi nghe điện thoại xong thì nói thầm vào tai Đặng
Triều, gương mặt hắn. bỗng vui vẻ hẳn lên. Hắn quay sang Trương Tú Linh
nói với cô ta.
“Mấy tên phục kích của Chu Tài đã bị chúng ta khống chế. Em cứ yên tâm đi vào, người của ta sẽ hốt trọn cả mẻ.”
Đôi mắt dài, hẹp của Đặng Triều toát lên vẻ nguy hiểm, khát máu không dấu
diếm. Trương Tú Linh khẽ rùng mình, rất nhanh cô ta lấy lại vẻ vui
mừng.
“Anh là giỏi nhất!”.
Được người đẹp khen ngợi, Đặng Triều càng tự tin. Trương Tú Linh đặt mấy tờ
tiền mệnh giá lớn lên bàn rồi đặt chiếc cốc lên trên cho nó khỏi bay sau đó rời quán.
Bên ngoài bố trí sẵn một chiếc xe cho Trương Tú Linh lái, Đặng Triều và một tên đàn em nữa cũng sẽ nấp trong xe này, đề phòng trường hợp khẩn cấp
đảm bảo an toàn cho Trương Tú Linh.
Bọn chúng đi được một lúc thì mấy tên đàn em còn lại sẽ lên đường, đứng ở
một vị trí đủ xa, khi nhận được tín hiệu Trương Tú Linh đã rút ra an
toàn, bọn chúng sẽ thiêu rụi nhà máy.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT