Edit: Ry
Ở cửa, Túc Khiêm vừa vào đã thấy "mình" ngồi trên ghế sô pha, tay quấn một sợi dây đỏ.
Nói thật, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh này, anh vẫn khó tránh khỏi cảm thấy quái dị.
Chỉ là từ "mình", anh thấy được bóng dáng của Tô Dục Chu.
Đại khái cậu cũng đang có cảm nghĩ giống anh, vẻ mặt khó có thể che giấu.
Từ bờ môi hơi mím cho tới ánh mắt hơi lảng tránh, anh hoàn toàn có thể đoán được lúc này Tô Dục Chu khó chịu đến mức nào.
Túc Khiêm dần cong môi, cảm thấy tình cảnh lúc này thật ra cũng rất thú vị.
Với hai người mà nói, chắc chắn sẽ là một hôn lễ suốt đời khó quên.
"A Dục, ông còn đứng đó làm gì?" Diệp Nhất Lãng đứng sau thọc lưng anh, nhỏ giọng nói: "Mau vào trong đón cô dâu của mình về đi!"
Túc Khiêm thoáng dừng bước, sau đó dưới cái nhìn chăm chú của tất cả, anh đi theo sự dẫn dắt của sợi dây, chậm rãi đi tới trước mặt Tô Dục Chu.
Sau đó quỳ một gối xuống.
Tô Dục Chu không ngờ Túc Khiêm đột nhiên làm thế, không khỏi cúi đầu nhìn anh.
Túc Khiêm ngước mắt nhìn cậu, trong đôi mắt nhạt màu phản chiếu bóng dáng cậu.
Ánh mắt anh dịu dàng chất chứa tình yêu sâu nặng, là điều cậu không thể quen thuộc hơn, bỗng nhiên, chút xấu hổ và khó chịu trong lòng cậu bỗng biến mất.
Cậu nhìn người con trai đang quỳ một gối trước mặt mình, ở giây phút này, cậu cảm nhận đây chính là Túc tiên sinh của mình.
Mà thực tế thì cũng đúng.
"Chu Chu, anh tới đón em." Túc Khiêm dùng âm lượng những người khác không nghe được, thì thầm với cậu.
Khóe miệng cong lên ý cười, tạo cho người nhìn một cảm giác hạnh phúc: "Có thể buộc lên cho anh không?"
Nói rồi anh giơ tay mình lên cùng với đầu còn lại của sợi dây --- Anh không để Tô Dục Chu cởi sợi dây trên tay mà muốn cậu buộc hai người lại chung với nhau.
Tô Dục Chu nhìn anh, cảm giác trái tim loạn nhịp.
Lần đầu tiên cậu phát hiện, hóa ra "mình" cũng có thể quyến rũ như vậy.
"Dạ." Tô Dục Chu đáp, cẩn thận cầm sợi dây đỏ kia, vì quá dài mà cậu còn quấn mấy vòng quanh tay Túc Khiêm rồi mới thắt lại cho anh.
Thợ quay phim chụp ảnh chụp lại toàn bộ quá trình, mà nhóm phù dâu phù rể đứng vây xem ở cửa cũng ồn ào. Nhưng họ nhanh chóng giữ im lặng, tiếp tục quan sát.
Chỉ thấy Alpha trẻ tuổi đang quỳ một gối trên đất kia, nghiêng đầu nhìn sang ông lão bên cạnh, trịnh trọng hỏi: "Ông nội, giờ cháu có thể dẫn anh ấy đi không?"
Tất cả mọi người đang nín thở tập trung, lại vì một màn vô cùng lãng mạn này mà nở nụ cười.
Cụ Túc nhìn thanh niên trước mặt thật lâu, nhìn đứa nhỏ này bỗng trở nên chín chắn trưởng thành, ông không khỏi gật đầu.
"Chu Chu, hôm nay cháu ra dáng người lớn rồi." Ông cụ nói.
Tô Dục Chu đích thực ngồi cạnh: "..."
"Trước đó thì ông muốn nói với cháu mấy lời, có thể có hơi mất lịch sự. Ở đây, ông nội xin lỗi cháu." Ông cụ nói tiếp: "Nhưng hãy tin ông, thật lòng ông cũng chỉ mong hai đứa có thể hạnh phúc."
Túc Khiêm ngước mắt nhìn ông, tóc ông cụ đã bạc trắng, trên mặt đầy nếp nhăn, dáng lưng nghiêm khắc đã hơi còng xuống. Ông nắm tay "anh", nhẹ nhàng kéo tay anh và tay Tô Dục Chu chồng lên nhau, sau đó dùng lực nắm lại.
"Tính tình Tiểu Khiêm giống ông có nhiều lúc sẽ ương ngạnh, đôi khi sẽ hơi quá cứng rắn, cháu... Cháu hãy nhường nó một chút, đứa nhỏ này đi được tới đây cũng rất không dễ dàng."
Lúc nói những lời này, cụ Túc hoàn toàn không nhìn "Túc Khiêm", ông chỉ nhìn "Tô Dục Chu".
Thế nên Túc Khiêm thấy được rất rõ tình cảm ông cố gắng che giấu trong đôi mắt, đó là những yêu thương và xót xa anh chưa từng cảm nhận. Thấy ông nội như vậy, Túc Khiêm cảm thấy, thứ gì đó luôn canh cánh trong lòng, vào giờ phút này bỗng thả ra.
Anh mở miệng, cuối cùng chỉ nói một câu.
"Ông nội, ông hãy yên tâm ạ."
Cụ Túc khẽ gật đầu, rõ ràng quan tâm cháu trai như vậy, nhưng từ đầu đến cuối lại không chịu nhìn "Túc Khiêm". Đúng là một ông lão ương ngạnh như lừa.
Ông xua tay, đè nén chua xót trong mắt, miệng nói: "Hai đứa đi thôi, đừng bỏ lỡ giờ lành."
Nói rồi không nhìn bọn họ nữa.
Tô Dục Chu nhìn cụ Túc dùng sức khoát tay, lại nhìn Túc Khiêm, anh đang quay đầu nhìn cụ Túc miệng nói: "Vậy chúng cháu đi ạ."
Diệp Vũ Thanh bên cạnh đúng lúc nâng hoa lên. Alpha trẻ tuổi tiếp nhận bó hoa tươi, đưa cho Omega của mình. Omega nhận lấy bó hoa này, tươi cười đứng dậy, cùng anh đan chặt mười ngón tay.
Hai người lại nhìn ông lão, cụ Túc nhìn cả hai, một lần nữa xua tay: "Đi đi."
Thế là dưới sự chứng kiến của mọi người, Alpha trẻ tuổi nắm tay Omega của mình bước ra ngoài.
Hai người đều là top AO trong AO cao cấp. Alpha trẻ tuổi đẹp trai chín chắn, khí chất mạnh mẽ tỏa ra từ người cậu khiến không ai có thể xem nhẹ sự tồn tại, chỉ cần đứng trong đám người đã trở thành tiêu điểm. Mà Omega được cậu nắm tay, ngũ quan xinh đẹp vượt trội, khí chất lại dịu dàng ấm áp, như thể đóa hoa chì đã được rửa sạch, không còn góc cạnh bén nhọn.
Họ cùng nhau bước đi, xứng đôi đến vậy, khiến người ta vô thức hướng tới.
Dưới sự đưa tiễn của tất cả, họ ngồi lên xe hoa, để tài xế lái đi nửa vòng đảo, một lần nữa trở lại biệt thự chỗ Tô Dục Chu, đi lên kính trà với người lớn nhà họ Tô.
Tay họ vẫn luôn nắm chặt, chỉ là hai người có hơi im lặng.
Thật ra có rất nhiều lời muốn nói, nhưng trong xe có camera nên không tiện.
Cũng may Tô Dục Chu lấy lại được điện thoại.
Cậu buông tay Túc Khiêm, lấy điện thoại điền mật khẩu vào.
Cái di động này đương nhiên là của Túc tiên sinh, nhưng Túc tiên sinh luôn rất thẳng thắn, thậm chí nhiều khi còn hỏi tại sao cậu không kiểm tra điện thoại của anh. Cũng không biết là anh lại xem trúng bộ phim kì quái nào nữa, nhưng nhờ thế Tô Dục Chu nhớ được mật khẩu điện thoại Túc Khiêm.
Có điều họ nhanh chóng đổi điện thoại cho nhau, vì cảm giác quá rối loạn.
[Chu Chu]: Anh Túc, phải làm sao bây giờ? Bọn mình liệu có biến về lại được không?
Túc Khiêm còn chưa kịp trả lời, tin nhắn của cậu đã liên tục gửi tới.
[Chu Chu]: Làm sao bây giờ? Lát nữa đọc lời thề xong còn phải hôn nữa!
[Chu Chu]: Cảm giác tự mình hôn mình kì lắm!
Chỉ nhìn mấy con chữ này cũng cảm nhận được sự sụp đổ của cậu.
Túc Khiêm cũng nghĩ tới nghi thức ở bờ biển, đám Diệp Vũ thanh đã qua đó đợi.
Chắc chắn không thể hủy bỏ rồi, chỉ là...
Anh nghĩ ngợi rồi nhắn trả.
[Túc tiên sinh]: Không sao, lát nữa em nhắm mắt lại là được.
Trong nghi thức truyền thống vốn là Alpha hôn Omega, nên dù cậu có nhắm mắt lại cũng sẽ không lộ vẻ bất thường.
Thấy tin nhắn của anh, Tô Dục Chu không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
[Chu Chu]: Được, vậy nhờ anh cả đấy!