Chú Nhỏ Em Là Ân Nhân Cứu Mạng Của Anh

Chương 9: Là Chú Cười Ư


2 năm

trướctiếp

"Chú, sao chú không cười?" Tô Khả Khả ngừng lại, nhìn hắn chằm chằm.

Thật sự không buồn cười sao, đây chính là truyện cười hay nhất cô nghe từ sư phụ.

Sư phụ nói, những người làm công việc như bọn họ chú ý nhất là nhân quả, nhận chuyện của người khác thì nhất định phải làm được, bằng không sẽ mắc nợ nhân quả không ít.

Nợ nhân quả quá nhiều sẽ biến thành nghiệp chướng, không tốt cho việc tu hành.

Tần Mặc Sâm nhàn nhạt nhìn cô một hồi, đột nhiên thở dài: "Thử chuyện cười khác đi."

Khả Khả thật sự không nghĩ ra được, liền kể một câu chuyện cười không vui chút nào.

Vốn dĩ không ôm hy vọng nữa, nào ngờ người đàn ông trước mặt lại cười!

Tần Mặc Sâm nỗ lực kéo khóe miệng lên, bởi vì quá mức miễn cưỡng, thoạt nhìn ngoài cười nhưng trong không cười, sau đó hắn "Ha ha ha" vài tiếng.

Tô Khả Khả đột nhiên hiểu ra cái gì đó.

Khó trách chú nhỏ không thích cười, bởi vì hắn cười rộ lên so với khóc còn khó nhìn hơn.

"Chú, chú đang cười sao?" Tô Khả Khả hỏi hắn, trong mắt ẩn hiện sự đồng cảm.

Tần Mặc Sâm cười ha ha ha được một giây liền biến trở về vẻ mặt nghiêm túc, nhàn nhạt ừ một tiếng.

"Vậy là chú hài lòng rồi sao?"

Tần Mặc Sâm liệt mặt: ".. Ừ."

"Chú, số điện thoại, ngày mai con sẽ liên hệ với chú." Tô Khả Khả đưa điện thoại cho hắn, yêu cầu hắn nhập số điện thoại.

Tần Mặc Sâm nhìn chiếc điện thoại đã lỗi thời từ lâu, có chút kinh ngạc.

Một cô gái trẻ thực sự sử dụng loại điện thoại di động cũ nhất, chưa kể đến kiểu dáng xấu xí, và các chức năng của nó chỉ giới hạn trong việc gọi điện và nhắn tin.

"Sư phụ sợ con mê muội mất cả ý chí, khuyên con đừng mua smartphone." Tô Khả Khả giải thích.

Tần Mặc Sâm gật gật đầu, nhập dãy số tư nhân, sau đó ghi lưu tên.

Tô Khả Khả cao hứng đến đôi mắt cong thành hai hình lưỡi liềm.

Cô nhận lấy điện thoại, xem ghi chú tên, xem xong liền vui vẻ: "Chú, vừa thấy tên này con liền biết cái gì chú cũng không thiếu. Tần ngũ hành thuộc hỏa, Mặc ngũ hành thuộc thủy, Sâm ngũ hành thuộc kim, mà kim sinh thủy, thủy dưỡng mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ lại tàng kim, kim mộc thủy hỏa thổ, ngươi đều đầy đủ hết. Ví dụ có người nếu sinh thần bát tự thiếu cái gì, liền sẽ lấy tương quan ngũ hành thuộc tính tên."

Tô Khả Khả bấm gọi số này, cúp máy sau khi đổ chuông hai lần, cười khanh khách nói: "Chú, con tên Tô Khả Khả, nhớ lưu số của con nhé. Đúng rồi, ngày mai chú còn ở đây không?"

Tần Mặc Sâm nhàn nhạt có một tiếng.

"Con đêm nay trở về chuẩn bị, ngày mai liền tới tìm chú!"

Tiểu nha đầu nhặt chiếc túi nhỏ của mình và vẫy bàn tay nhỏ của mình với anh: "Chú, tạm biệt."

Sau đó mở cửa rời đi.

Bóng dáng dứt khoát lưu loát.

Tần Mặc Sâm nhìn bóng lưng của cô, đột nhiên gọi lại: "Chờ chút."
- đọc tốt hơn trên app TYT
Tô Khả Khả quay đầu lại nhìn hắn, vẻ mặt khó hiểu: "Chú, còn có việc gì sao?"

"Đã khuya rồi, tôi bảo trợ lý Ngô đưa con về."

Tô Khả Khả cười ngọt ngào: "Không cần đâu, con bắt xe về cũng được. Không phải khoác lác, người bình thường căn bản đánh không lại con, con lợi hại lắm."

Nói xong lời này, cô chạy thật xa, trong chiếc ba lô nhỏ trên vai cô không biết có gì, vừa chạy đã phát ra tiếng cạch cạch.

Tần Mặc Sâm ở cửa nhìn một lát, cho đến khi nhóc gia hỏa kia bước vào thang máy, anh mới thu hồi ánh mắt, khẽ lắc đầu tỏ vẻ bất lực, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.

Cô nhóc này.

Sau khi Tô Khả Khả rời đi, một hơi chạy tới khu thương mại, nơi có thể bắt xe dễ dàng.

Cô sống ở một thị trấn nhỏ xung quanh kinh đô, và nếu không phải vì đuổi theo dạ quỷ đó, cô đã không đi xa như vậy.

Tô Khả Khả bắt xe trở về trấn Đào Hoa, tiêu hơn 100 nghìn, rất đau khổ đó.

Vừa đến trấn Đào Hoa, Tô Khả Khả liền nhận được tin nhắn.

Tần Mặc Sâm: ‘Nhóc con, về đến nhà an toàn thì báo cho tôi một tiếng.’

Sau khi Tần Mặc Sâm ở trong phòng riêng sang trọng nhìn thấy tin nhắn, khóe miệng anh ta hơi nhếch lên, sau đó kiềm chế cong một đường, trở lại vẻ mặt vô cảm như cũ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp