Hạt giống báo thù đã nảy mầm trong đáy lòng cô, không thể đưa Hạng Chí
Viễn lên tòa án thẩm vấn, đưa vào ngục giam thì làm thế nào đi nữa cô
cũng sẽ không cam tâm.
Nhưng điều này vẫn như đang được ươm mầm, không ai biết cô muốn đợi bao lâu.
Không ai biết cô còn muốn giả vờ ngoan ngoãn ở trước mặt Hạng Chí Viễn tới khi nào.
Cho nên cô muốn trừng phạt Hạng Chí Viễn một lần nho nhỏ, trước hết cứ trút giận một chút đã, nếu không cô sẽ bị nhịn quá mà chết...
Tận
đến lúc toàn bộ thuốc đều tan trong nước, không nhìn được ra điều gì
khác thường, Giang Ninh Phiến mới kéo cửa ra, giống như tùy ý hỏi: “Anh
muốn uống nước không?”
Hạng Chí Viễn đang nghe điện thoại, vừa
quay đầu thì thấy cô tựa ở một bên, tóc dài mềm mại rải rác ở trên vai,
dáng vẻ dịu dàng, xinh đẹp.
Yết hầu Hạng Chí Viễn khẽ chuyển
động, anh trực tiếp cúp điện thoại ném lên giường, bước một bước lớn vọt tới trước mặt cô, ép cô lên trên cửa, cúi đầu hôn xuống.
“...” Giang Ninh Phiển đi sang bên cạnh, cốc nước trong tay suýt đổ.
Điều này làm cho cô ngạc nhiên.
Hạng Chí Viễn một phát bắt được cô, lại đẩy cô lên trên cửa, rất nhiều nụ hôn rơi trên mặt cô.
Anh dùng đôi môi nóng bỏng đè ép cô, dùng răng cạy đôi môi lạnh lẽo đang
đóng chặt của cô, ngông cuồng mà dây dưa cuốn lấy lưỡi cô, điên cuồng
triền miên...
“A..."
Giang Ninh Phiến muốn cắn anh, Hạng Chí Viễn nhanh hơn một bước, rút lưỡi của mình lại, đắc ý nhìn cô chăm
chú: “Muốn cắn tôi sao? Vậy tôi để em cắn.”
Nói xong, khuôn mặt yêu nghiệt của Hạng Chí Viễn lại áp sát vào cô.