Trong toàn bộ quá trình giao thủ, Liễu Bình vẫn không ra tay ngăn cản, cũng

không thu hồi bộ xương khô.- - Bởi vì ở thời khắc mấu chốt này, hắn gặp phải

một sự kiện khác.

Ngay vừa rồi, lúc Andrea bắt lấy bộ xương khô đánh vỡ vách tường rồi bay

xuống-- Sau lưng Liễu Bình bỗng vang lên một giọng nói: “Đi đến... Góc quảng

trường phía Nam."

Hắn bỗng quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trên mặt tường sau lưng, tất cả thi thể đều mở mắt, ngơ ngẩn mà mở

miệng nói.

Trong lòng Liễu Bình khẽ động.

Tình hình này –– hình như những thi thể đó đều đang nằm mơ.

Bọn họ vẫn ở trong Mộng Cảnh, lại đột nhiên mở miệng nói chuyện với hắn ở

thế giới chân thật.

Là thủ đoạn của con quái vật bị cầm tù ở chỗ này sao? Không giống lắm....

Một nữ tử thi thể giật giật, đầu quay qua nhìn về phía hắn, tiếp tục mở miệng

nói: “Ám hiệu là tròng mắt, bởi vì lúc ngươi cứu ta, ta chỉ còn lại trong mắt."

Tròng mắt? –– là Đại Địa chi Mẫu Gaia!

Liễu Bình vui vẻ nói: “Chờ ta tìm được các ngươi, ta nhất định sẽ giúp các

ngươi sống lại."

Trên vách tường, tất cả thi thể cùng kêu lên: “Mau đi, đi góc quảng trường phía

Nam, nơi đó có thứ mà ta thân là mặt đất chi trụ để lại cho ngươi."

Liễu Bình nghe vậy thì lập tức hiểu ra sự tình nặng nhẹ.

Họ truyền lại cho hắn một vật đến từ Mộng Cảnh! Rốt cục phải dùng bao nhiều

thủ đoạn, tiểu phí bao nhiêu thuật pháp mới có thể làm được chuyện này! Hắn

không hề do dự, cũng tạm thời không quan tâm đến Andrea và bộ xương khô

huyết sắc, thân thể chợt lóe đã hóa thành tàn ảnh bay ra, lập tức dừng lại ở góc

quảng trường phía Nam.

Hắn vừa rơi xuống thì mặt đất đã nứt ra một khe hở.

Liễu Bình tùy tiện chém ra đao quang hư không, đánh tung khe hở kia ra.

Chỉ thấy dưới mặt đất có chôn một vật.- - Đó là một con gấu trúc thú bông đáng

yêu.

Gấu trúc! Cả người Liễu Bình chấn động.

Đây là tù nhân mà hắn chôn xuống trước Địa chi Thánh Trụ vào khoảnh khắc

đánh thức tứ thánh trụ để đúc thành vỏ đao Trấn Ngục.

Tù nhân....

ế

"Thì ra là thế."

Liễu Bình bừng tỉnh trong lòng, lẩm bẩm nói.

Từ Vĩnh Dạ đến Luyện Ngục, tất cả tồn tại bị cầm tù trong thế giới thần trụ,

không thể rời khỏi nơi đó, chúng đều là tù nhân! Tù nhân này là do hắn dùng cả

bộ danh sách thẻ bài “Chốn Lưu Vong"

để phong ấn.

Nó bị phong ấn dưới Địa chi Thánh Trụ.

Mà người chưởng quản Địa chi Thánh Trụ là Gaia! Cho nên con thú bông gấu

trúc này lại về tới chỗ hắn lần nữa.

Liễu Bình vẫy tay một cái.

Thú bông gấu trúc bay lên, rơi vào trong tay hắn.

Từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt nhanh chóng hiện lên: “Ngươi lại đạt được thú

bông: Gấu trúc (Bộ xương khô ba đầu)."

"Tù nhân Tử Ngẫu bị phong ấn này tồn tại trong cả Mộng Cảnh và hiện thực,

chính là tồn tại dưới hai lớp phong ấn, mà người đã có được một phân thân của

nó."

"Phân thân này đã bị tứ thánh trụ xử lý, có thể yên tâm sử dụng, ngươi không

cần tự tìm tử lộ."

"Hiện giờ nó có được kỹ năng bị động: Chí Ám Tử Ngẫu."

"Thuyết minh: Thú bông và linh hồn của người có liên kết với ngay, vào lúc

người tử vong, nó sẽ thay người gánh chịu, mà người sẽ mượn sức mạnh tử

vong của nó để tạm thời đạt được hiệu quả: Sống lại."

"Sống lại: Tất cả tổn thương hạ thấp xuống chín phần, tất cả vết thương bắt đầu

khép lại, đồng thời sẽ tạm thời không bị tử vong nuốt hết."

Tất cả chữ nhỏ chợt lóe qua rồi biến mất.

Liễu Bình thở dài, có chút cảm khái.

Cẩn thận nghĩ lại -- Người bình thường không thể nhớ được sự phức tạp của tất

cả Mộng Cảnh, thậm chí tìm ra lỗ hổng trong đó, tiếp theo nghĩ cách gãi đúng

chỗ ngứa mà đưa gấu trúc đến trước mặt hắn ở thế giới chân thật.

Gấu trúc –– Năng lực của nó là chết thay Hiện giờ hắn đã ở thế giới chân thật,

đang rất cần năng lực như vậy! -- Có thể nghĩ ra biện pháp gãi đúng chỗ ngứa,

đưa gấu trúc đến thế giới chân thật giúp hắn, nhất định là thượng đế.

Dưới sự trợ giúp của thượng đế"

Có lẽ còn có Pháo gia và yêu tinh, bọn họ đồng tâm hiệp lực, giúp Gaia làm

được đến bước này.

"Anh bạn, ta đã bị chôn bao lâu?"

Gấu trúc hỏi.

"Chưa được bao lâu."



Liễu Bình nói.

"À, đúng rồi, người bằng hữu tên là Gaia kia của ngươi, nàng nhờ ta nhắn cho

ngươi một câu."

Gấu trúc nói.

"Cái gì?"

Liễu Bình hỏi.

"-- Thượng đế nói, phải có buff."

Gấu trúc ngẩng đầu ưỡn ngực mà nói.

Đông! Bộ xương khô huyết sắc bị cái đuôi cự long quét trúng, như đạn pháo

đánh vào thi thể hư thổi kia.

"Vậy mà còn chưa chết?"

Cự long há to mở miệng ngay giữa không trung, phụt ra tảng lớn ngọn lửa.

Những ngọn lửa đó như tự bốc cháy trong không khí, phạm vi mở rộng hơn

trước đó quá nhiều, cho nên bộ xương khô huyết sắc căn bản không có đường

thối lui.

"Các ngươi đánh thì đánh, đâu có chuyện gì liên quan tới ta!"

Thi thể hư thối phát ra tiếng kêu rên.

Ai ngờ bộ xương khô huyết sắc nghe xong thì trong hốc mắt bỗng hiện lên một

tia hồng quang.

"Đa tạ nhắc nhở."

Nó giơ trường đao lên cao cao, toàn lực chém ra một đao quang màu đỏ thẫm,

xuyên qua thi thể hư thối kia.

Giọng nói của thi thể hư thối lập tức đứt đoạn, cái đầu có lửa thiêu đốt ục ục lăn

đi, một lúc sau mới chậm rãi tắt.

"Chỉ cần chiến đấu kết thúc thì ta có thể đi trở về –– Nha đầu thúi, hôm nào lại

đánh với ngươi."

Bộ xương khô huyết sắc triều dựng ngón giữa lên với con cự long ở giữa không

trung, thân thể dần dần đi vào hư không, biến mất tăm hơi.

Tình cảnh này rốt cuộc cũng khiến Liễu Bình chú ý.

Bởi vì trước mắt hắn xuất hiện từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt: “Chiến đấu kết

thúc."

"Thi thể hư thối là một loại quái vật sơ cấp tương đối cường đại, số lượng thu

thập tương ứng cũng tăng lên."

"Số lượng quái vật thu thập được hiện giờ là:"

"30."

"Nhắc nhở: Ngươi có thể triệu hoán anh linh mạnh hơn một chút so với bộ

xương khô huyết sắc."

ấ ế ấ

Tất cả chữ nhỏ lại biến mất.

Cự long lại hóa thành Andrea, đáp xuống, đứng bên cạnh Liễu Bình và nói:

“Thế nào, ngươi lại lấy được con thú bông này à?"

"Là thượng đế và Đại Địa chi Mẫu."

Liễu Bình nói.

"Vậy thì tốt,"

Andrea vui mừng mà nói: “Cuối cùng có chút bảo đảm."

Liễu Bình nhìn gấu trúc trong tay.- - Vừa rồi hắn đang nói chuyện với gấu trúc.

Hình như gấu trúc đã trao đổi với thượng đế và Gaia, đại khái đã biết tình hình

hiện tại.

"Ngươi thật sự đáp đúng ba vấn đề kia?"

Gấu trúc nhìn Liễu Bình và hỏi.

"Thế Giới Diệt Vong Tam Trọng Tấu? Ta đã đáp đúng, cho nên mới có thể tiến

vào thế giới."

Liễu Bình nói.

"Quả nhiên giống như lời lão nhân kia nói, ta thương lượng với người một

chút."

Gấu trúc nói.

"Cái gì?"

Liễu Bình hỏi.

"Thế Giới Diệt Vong Tam Trọng Tấu là vấn đề liên hoàn mà tồn tại không thể

biết nào đó thiết lập nên, năm đó khi kẻ đó hàng phục ta, ta còn chưa biết rõ đã

xảy ra cái gì thì đã bị hoàn toàn tách rời, phong ấn trên Luyện Ngục và Vĩnh Dạ

thần trụ...."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play