*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trương Văn Thống điên cuồng hét lên:
“Cuộc đời này tôi sẽ không đội trời chung với
Dương Hạo Quân!”
Trịnh Quân Nga càng nói: “Tôi sẽ báo
chuyện này cho nhà họ Trương, nhà họ
Trương chắc chắn sẽ dùng hết lực lượng giết
chết Dương Hạo Quân!”
Người nhà họ Trịnh đều muốn báo thù.
Nhất định phải rửa nỗi nhục mà Dương Hạo
Quân mang lại cho họ.
Trịnh Văn Viễn không lên tiếng. Nhưng
một khi có người trả thù Dương Hạo Quân,
anh ta sẽ đứng ra ngăn cản.
Sau khi rời khỏi nhà họ Trịnh, Đoàn Lê
Nguyên thở phào nhẹ nhõm: “Thật thoải mái.”
Từ trước tới nay, cô vẫn luôn nhường
nhịn nhà họ Đoàn và nhà họ Trịnh, chưa bao
giờ cứng rắn như lúc này. Nhất là ép Ngô Thị
Lan phải xin lỗi, còn thực hiện những gì mình
vốn nên được.
“Lúc nãy anh thật đáng sợ, không ngờ
anh lại đánh gãy chân của anh rể.” Đoàn Lê
Nguyên tò mò nhìn Dương Hạo Quân.
“Loại người đó chính là muốn ăn đòn!
Anh ta dám tát em thử xem?” Dương Hạo
Quân nói.
Đoàn Lê Nguyên ôm lấy Dương Hạo
Quân, cảm thấy cái ôm này thật ấm áp. Vì cô,
Dương Hạo Quân không tiếc tranh đấu với
quyền quý, tranh đấu với cả nhà họ Trịnh.
Cho dù anh ấy hai bàn trắng thì sao? Cho dù
anh ấy chỉ biết ăn bám thì sao? Mình vẫn sẽ
tiếp tục nắm tay anh ấy đi tiếp!
Cuối cùng, Dương Hạo Quân và Đoàn Lê
Nguyên ở trong căn hộ của tập đoàn Tam
Tỉnh. Đoàn Lê Nguyên rất hài lòng, như vậy
thì sau này sẽ tiện tăng ca hơn, đồng thời
còn có thể tránh xa nhà họ Trịnh.
“Chúng ta kết hôn sớm một chút nhé?”
Đoàn Lê Nguyên hơi sốt ruột. Cứ mãi không
kết hôn thì sẽ là tai họa ngầm.
Dương Hạo Quân cười nói: “Em đừng lo,
người khác không thể can thiệp được đâu.
Huống chỉ anh còn chưa hoàn thành niềm
vui bất ngờ dành cho em đâu.”
“Vâng, thế thì em chờ anh cho em một lễ
cưới.” Đoàn Lê Nguyên thật sự rất mong chờ.
Kế tiếp, nhiệm vụ của Đoàn Lê Nguyên
rất nặng nề, chẳng những là tập đoàn Lạc
Thiên mà còn có dự án 8 tỷ USD. Dương Hạo
Quân thì lại rất rảnh rỗi, thỉnh thoảng đi kiểm
tra tiến độ xây dựng nhà tân hôn.
Mấy ngày sau, tin tức thủ trưởng số một
của chiến khu Tây Cảnh sắp tới Hoa Lư đã
lan truyên ôn ào huyên náo. Tân Uyên tuyên
truyền khắp nơi, chỉ hận không thể khiến
người dân đều biết. Rất nhiêu người trong
giới thượng lưu đã sớm tổ chức nghi thức
chào đón. Nhà họ Chí thậm chí còn tận dụng
mối quan hệ chỉ tiên phong tỏa một nửa sân
bay, chỉ vì chào mừng Tân Uyên. Vì thế, nhà
họ Chí đã đến sơn trang Ngũ Hồ từ sáng
sớm.
“Nghe chưa? Nghi thức hoan nghênh
ngày mai phải làm cho tốt.” Chí Đông
Phương cố ý căn dặn.
Hôm sau, khu vực nhà ga hàng không T1
của sân bay quốc tế Hoa Lư đều bị phong
tỏa. Các gia tộc hào môn ở Hoa Lư cũng đều
——————–