“Tự nhiên có thể.” Tô Hòa nói: “Nếu là phương thức tu hành của nhà khác,

có lẽ không được, nhưng đạo gia tu đan điền, Phật môn tu thân thể, hai thứ cũng

không xung đột, chỉ là tu hành không dễ, chỉ tu một đường, đã rất khó, cực ít

người Phật đạo kiêm tu, ngươi cũng đừng quá tham lam.”

Thật ra không phải Lý Mộ tham, chỉ là Phật đạo hai nhà, ai cũng có sở

trường, sở đoản, nếu là hai nhà kiêm tu, liền có thể lấy thừa bù thiếu, khi đấu

pháp với người ta, con bài chưa lật tự bảo vệ mình cũng sẽ nhiều hơn một chút.

Nếu Lý Mộ chỉ tu đạo pháp, hoặc là chỉ tu Phật pháp, ở trong đấu pháp vừa

rồi cùng thằn lằn tinh kia, căn bản không chống đỡ đến lúc Tô Hòa chạy tới.

Hắn cũng không nhất định phải mang Phật pháp tu đến mức cao thâm, chỉ

cần thân có một chút pháp lực Phật môn, hắn liền có thể phát huy bộ phận uy

lực của Tâm Kinh, ở lúc gặp được yêu quỷ âm tà, có thể công có thể thủ, hai

tầng bảo đảm.

Phật môn nhập môn tu hành, so với đạo môn đơn giản hơn một chút.

Một cái chỉ cần tụng niệm pháp kinh, một cái khác, thì cần vất vả luyện

phách, nhưng cái này cũng không đại biểu tu hành Phật môn đơn giản hơn so

với đạo môn.

Đạo gia hạ tam cảnh, Luyện Phách, Ngưng Hồn, Tụ Thần, là đặt nền móng

cho về sau tu hành, Phật môn nhập môn tu hành đơn giản, lại khó ở phía sau tu

tâm, đặc điểm trước dễ sau khó đúng là thích hợp Lý Mộ, dù sao, hắn vốn đi là

con đường tu đạo, cũng chưa nghĩ mang pháp lực Phật môn cũng tu đến mức rất

cao thâm.

Cất đi đạo thư cùng kinh Phật, Lý Mộ cáo biệt với Tô Hòa, dọc theo đường

cái đi về phía huyện thành.

Vịnh Bích Thủy cách huyện thành không gần cũng không xa, Lý Mộ bình

thường đi đường, đại khái cần non nửa canh giờ, nếu hắn biết vẽ Thần Hành

Phù, liền có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian đi đường.

Đáng tiếc phù lục hắn biết chỉ có ít ỏi vài cái, lấy pháp lực thấp kém hôm nay,

có thể vẽ ra càng ít, Thần Hành Phù cần tu vi Ngưng Hồn cảnh mới có thể khắc,

trước mắt Lý Mộ căn bản không thể làm được.

Đấu pháp cùng thằn lằn tinh này, xem như cho Lý Mộ một đòn cảnh cáo.

Trước kia hắn tu vi thấp kém, ỷ vào mình biết một chiêu lôi pháp, khắc chế

yêu quỷ âm tà, liền trong mắt không có quỷ, cũng không mang yêu vật để vào

mắt, dẫn tới kết quả chính là, nếu không có Tô Hòa xuất hiện, thân thể hắn, đã

sớm bị thằn lằn tinh kia coi là huyết thực, ngay cả linh hồn cũng sẽ bị cắn nuốt.

Lần từng trải hung hiểm này nhắc nhở Lý Mộ, hắn trước mắt, chính là một

con gà con vừa mới bước vào giới tu hành, ở trước khi có thực lực tuyệt đối,

nhất định phải thu mình chút...

Sau khi về tới trong nhà, Lý Mộ mang những việc thượng vàng hạ cám đó tất

cả đều ném đến sau đầu, một lòng tự hỏi chuyện ngưng phách.

Hắn đã ngưng tụ phách thứ nhất Thi Cẩu, cái thứ hai cần ngưng, là phách thứ

ba Tước Âm.

Tước Âm sinh bởi ai tình, bi thương, đau buồn, thương tiếc, thương xót, đều

thuộc về ai tình, hắn nên như thế nào để người khác sinh ra cảm xúc này đối với

hắn?

Nói từ trên lý luận, viết sách là cách đơn giản nhất điều động tình cảm của

đại đa số người, người đọc sau khi thay vào, sẽ căn cứ hướng đi của kịch tình,

hoặc mừng hoặc giận, hoặc ai hoặc bi, hơn nữa tiểu thuyết càng hot, người đọc

càng nhiều, lực lượng cảm xúc liền càng khổng lồ, nhưng muốn thông qua con

đường này ngưng phách, lại khó có thể đi thông.

Lý Mộ hấp thu cảm xúc người nào đó, cần mặt đối mặt với đối phương, vượt

qua khoảng cách nhất định, thuật dẫn đường liền vô dụng.

Tuy đường này không thông, nhưng ý nghĩ đại để là đúng, Lý Mộ theo ý nghĩ

này, rất nhanh đã nghĩ tới một phương pháp.

Rất nhanh, Lý Mộ liền tới cửa Vân Yên các.

Vân Yên các là một chuỗi nhà sách, kinh doanh không chỉ có là làm ăn bán

sách.

Nói chính xác, nó là một thương hiệu, dưới cờ có tiệm sách, nhạc phường, hí

lâu, trà lâu, tiệm sách sát trà lâu, đối diện trà lâu là nhạc phường, bên cạnh nhạc

phường lại là hí lâu, bốn cửa hàng, đều tên Vân Yên các.

Thoại bản* hút khách của tiệm sách, sẽ có người kể chuyện của trà lâu lại

tiến hành suy diễn, do nhạc phường biên khúc phối nhạc, ở hí lâu cải biên thành

tác phẩm hí kịch, điều này làm cho Lý Mộ không thể không bội phục chưởng

quầy Vân Yên các.

(*:một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể

chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho

các nghệ nhân sau này)

Loại lý niệm giải trí vượt thời đại này, ở thế giới này cũng không gặp nhiều,

người nhìn xa trông rộng cỡ này, ngày sau có cơ hội có thể làm quen một chút.

Lý Mộ bước vào tiệm sách, chưởng quầy trung niên đang ở trong quầy tính

sổ ngẩng đầu liếc một cái, lập tức chạy đến, tha thiết hỏi: “Công tử, ngài sao lại

đến đây, 《 liêu trai 》 còn đang khắc, cần mấy ngày nữa mới có thể khắc bản

đưa ra thị trường...”

Lý Mộ lắc đầu nói: “Ta không phải vì việc này.”

Chưởng quầy nói: “Công tử còn có chuyện gì, cứ dặn dò...”

Thái độ của chưởng quầy khiến Lý Mộ có chút kỳ quái, theo hắn điều tra,

thái độ của tiệm sách đối với tác giả dưới cờ, cũng không coi là hữu hảo cỡ nào,

dù sao những thư sinh nghèo kia, ba ngày thì hai bữa kéo dài hoặc đứt chương,

chưởng quầy các tiệm sách lớn hận không thể mang đao đặt ở trên đầu bọn họ

ép bọn họ viết bản thảo, rất ít thân mật như vậy.

Nhưng người khác thái độ tốt, Lý Mộ cũng sẽ không thích ngược đãi không

thoải mái, cười nói: “Quả thực có chuyện muốn kính nhờ chưởng quầy.”

Dù sao cũng là nam nhân cô nương nhìn trúng, không thể chậm trễ, chưởng

quầy trung niên vội vàng nói: “Công tử cứ nói đừng ngại.”

Lý Mộ hỏi: “Không biết trà lâu cách vách thiếu người thuyết thư* hay

không...”

(*: biểu diễn các loại như đánh giá sách, kể chuyện...)

Chưởng quầy hỏi: “Công tử muốn thuyết thư?”

Lý Mộ gật đầu nói: “Ta muốn thử chút.”

Thuyết thư cùng viết tiểu thuyết có chỗ tương tự nhất định, tuy thính giả của

người thuyết thư chỉ cực hạn ở chỗ quán trà, nhưng khoảng cách với bọn họ,

cũng chỉ có một bức rèm, Lý Mộ có thể thuận tiện dẫn đường cảm xúc của bọn

họ.

Chưởng quầy nghe xong yêu cầu của Lý Mộ, lập tức nói: “Lập tức an bài cho

ngài.”

Lý Mộ cho dù trì độn nữa, giờ phút này cũng ý thức được chỗ nào không

đúng, từ lần trước bắt đầu, thái độ của chưởng quầy này đối với hắn là tốt quá

phận, ra sách cho hắn ưu đãi đặc biệt thì không nói nữa, bây giờ lại cứ có yêu

cầu là đáp ứng, không biết còn tưởng Lý Mộ mới là chưởng quầy...

Hắn nhìn chưởng quầy này, hỏi: “Chưởng quầy, ngươi có phải có chuyện gì

giấu ta hay không?”

Trong lòng chưởng quầy lộp bộp một cái, cười lấy lòng nói: “Sao có khả

năng...”

Khi gã nói chuyện, ánh mắt mơ hồ, vẻ mặt khẩn trương, ngược lại khiến Lý

Mộ khẳng định hoài nghi, hỏi: “Ngươi rốt cuộc có chuyện gì giấu ta?”

“Ta...”

Chưởng quầy ấp a ấp úng, không dám ngẩng đầu nhìn hắn

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play