Vùng hạch tâm Cực Bắc, nơi băng tuyết đóng băng vạn năm, khắp nơi chỉ
toàn một màu trắng, lạnh băng tĩnh mịch. Không gian sương giá này có khả năng làm giảm tinh thần cảm ứng đi rất nhiều, khiến nơi này tràn ngập
những điều chưa biết, vô số nơi chưa hề được thăm dò, ẩn giấu bao nhiêu
là nguy hiểm.
Đằng sau một ngọn núi băng trong suốt có một cái hồ màu xanh lam, nơi này các dòng khí đều đông cứng, thế nhưng nước hồ vẫn là dạng lỏng, màu xanh lam nặng nề kì lạ, gió mạnh thổi qua gợn sóng
nhè nhẹ, đẹp như mộng ảo.
Nhưng nếu ai nghĩ nước trong hồ không
lạnh là lầm to. Chỉ cần thò tay chạm vào nước hồ, người đó sẽ có khả
năng bị đông cứng, bắt đầu từ đầu ngón tay kia, kéo dài xuống chân, vào
trong nội tạng, cả cơ thể sẽ trở thành một khối băng, sau đó sẽ bị gió
bào mòn thành vô số vụn băng.
Trên mặt hồ lúc nào cũng có gió
tuyết mạnh quét qua, mang theo những mảnh hàng băng sắc nhọn, những tảng băng to nặng như cối xay.
Từ cái ao này xông thẳng vào trong gió tuyết, hướng lên trên, một đường đừng dừng lại, sẽ có thể tới được một
nơi đầy sương mù băng giá mông lung, ở giữa có một cái cung điện kì lạ,
nổi lơ lửng, thuần túy do băng tuyết tạo thành. Bên trong cung điện có
rất nhiều chỗ kỳ quái lạ lùng, tràn ngập kỳ ngộ, nhưng bao lâu năm vẫn
chưa từng có ai vào được bên trong, chỉ luẩn quẩn được ở vòng ngoài của
cung điện, được các môn phái Cực Bắc gọi là “Băng Tuyết tiên cung”.
Trần Chiêu đội mũ da, mặc trường bào dài màu trắng, đứng trong một gian
phòng đầy những tấm kính băng, cẩn thận nhìn hình ảnh hiện ra trên những mặt kính, bên cạnh y là sư muội kiêm phu nhân Lưu Trạch Quân, đối diện
hai người là một lão giả tóc trắng xoá, làn da giống như hàn băng, khí
tức mạnh mẽ không kém gì y.
Y xuôi nam du lịch, gặp phải Mạnh Kỳ. Từ lúc trở về, suốt hơn mười năm đều không ngừng mài dũa bản thân, mấy
lần đi thăm dò Băng Tuyết tiên cung đều có thu hoạch, cuối cùng cũng
bước qua được nấc thang trời thứ ba, trở thành Đại Tông Sư. Hôm nay y
lại đến đây là muốn thử xâm nhập vào bên trong tiên cung. Như bao lần
trước, y gặp phải rất nhiều tầng cấm pháp, tuy rằng so với bao nhiêu lần trước đi được vào sâu hơn hẳn, nhưng tới chỗ này thì vẫn phải dừng lại, chưa tìm được cách giải quyết.
“Sư huynh, chúng ta trở về thôi,
lần này thu hoạch đã đủ nhiều.” Lưu Trạch Quân đối với nguy hiểm vừa
rồi, tim vẫn còn đập nhanh không thôi.
Lão giả như tượng băng đối diện cũng cười lạnh: “Trần tiểu tử, đừng tưởng ngươi tấn chức nửa bước
là có thể muốn làm gì thì làm, mấy lão già chúng ta đã ở trong cảnh giới này mấy chục năm, đã rất nhiều lần liên thủ với nhau mà còn chưa vào
trong được, chỉ bằng một mình ngươi, hừ đúng là si tâm vọng tưởng!”
Hai người đi thăm dò gặp phải băng tuyết ngưng tụ thành quái vật, lại chạm phải cấm chế, bị dí đuổi chạy tới nơi này.
Trần Chiêu cười khẩy: “Các ngươi không chỉ bị tuổi già, mà cả tâm linh cũng
bị già đi rồi, mất đi nhuệ khí, không còn dũng khí khiêu chiến những thứ mình chưa biến, hèn gì thực lực không tăng lên được.”
Miệng nói, mắt y vẫn không ngừng quan sát những hình ảnh trên các tấm gương kính
xung quanh, là cảnh ở những địa phương khác nhau của Băng Tuyết tiên
cung. Có vụn băng thành sương, khó mà nhìn thấu; có nơi hàn băng làm
gạch, chiếu vào đạo của bản thân; có nơi chỉ là một con đường tối thui
đầy tuyệt vọng, chỉ có mấy ngọn đèn xanh lam nhỏ bé chiếu sáng, đây
chính là con đường chính dẫn vào hạch tâm Băng Tuyết tiên cung, có cực
nhiều quái vật băng tuyết mạnh mẽ không dưới Đại tông sư, có cấm pháp
khủng bố khiến đám đại tông sư như Trần Chiêu hôi phi yên diệt. Mỗi khi
thăm dò được đoạn nào, đoạn ấy sẽ có đèn thắp sáng. Hiện giờ khu vực có
đèn là rất ngắn, đủ biết chưa bao giờ có người đi thông.
Vừa dứt lời, Trần Chiêu bỗng nhiên khẽ di lên tiếng: “Lại là nó!”
Lưu Trạch Quân và lão giả giống như băng điêu nhìn qua, thấy ở cuối đường
có một cỗ quan tài đồng xanh, loang lổ màu xanh đồng, mang theo thời
gian tang thương, nhìn như thực chất, như lại như hư ảo.
Cái quan tài chỉ hiện ra mấy hơi rồi biến mất.
Là nó! Lưu Trạch Quân và Trần Chiêu đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đều là nghi hoặc.
Cái quan tài này rất giống quan tài đồng xanh hai người nhìn thấy phía nam
Ma khu, không biết Băng Tuyết tiên cung và chỗ đó rốt cuộc có quan hệ gì hay không!
“Hừ, ngạc nhiên cái gì?!” Lão giả giống như băng điêu khinh bỉ. Cái quan tài này ở trong hạch tâm tiên cung, thi thoảng lại
di động, mọi người đều biết, vốn chẳng phải là cái gì bí mật với các
tông môn cực bắc, tuy ai cũng khó hiểu và tò mò, nhưng Trần Chiêu cần gì phải làm ra cái vẻ khó hiểu nghi hoặc như thế!
Trong con đường
lại đột ngột hiện ra một người, mặc áo xanh, tay cầm trường kiếm, chỉ
nhìn thấy nửa bên mặt tuấn tú, khí chất trống trơn, như có mặt ở bất kì
chỗ nào người ta nhìn thấy.
“Hắn là?” Lão giả giống như băng điêu nhìn Trần Chiêu, Lưu Trạch Quân, phát hiện hai người cũng không biết nam tử kia.
Cái khí chất sâu thẳm mà trống trải, không chỗ không có kia khiến họ đều
hiểu đối phương rất mạnh, mạnh vượt khỏi tưởng tượng của họ!
Trần Chiêu lầm bầm: “Chẳng lẽ là Pháp Thân cao nhân phía nam, lục địa thần tiên?”
Nam tử kia bắt đầu cất bước, đi vào con đường dài tối đen.
Trong tích tắc, băng đăng màu u lam trên con đường thi nhau sáng lên, không
phân trước sau, chiếu sáng con đường. Nam tử kia vèo một cái đã đi đến
hết đường, biến mất khỏi băng tuyết tiên kính xem xét.
“Này......” Trần Chiêu, Lưu Trạch Quân và lão giả giống như băng điêu miệng há hốc, trân trân nhìn vào một màn không sao tin được kia. Con đường tuyệt vọng đã vây khốn Cực Bắc tông môn thế gia không biết bao nhiêu đời, thế mà
trước mặt nam tử áo xanh kia lại chẳng khác gì tờ giấy, chẳng tạo ra
được tí tác dụng nào, mấy đống tuyết ở quanh đó nhìn còn tốt hơn nó nữa!Bọn họ đều tin rằng con đường tối đen này là con đường tuyệt vọng, đầy nguy hiểm và khủng bố, cho nên nam tử áo xanh kia quả thật là mạnh vô cùng,
chắc không thua gì Nhân Tiên Pháp Thân ghi chép trong sách cổ!
Này, này chính là Pháp Thân đến từ phía nam?
Mắt họ lại hoa lên, thấy bốn bóng người bay tới lối vào con đường tuyệt vọng.
Một người mặc bào dài, tóc cắm trâm, hai tay buông thõng, ngũ quan có mị
lực kì dị, khí chất nhàn nhã thong dong, mang theo cảm giác thời gian
trôi qua nhàn nhạt.
Một người màu da cổ đồng, thân hình ngang
tàng, quanh thân có vô số điểm sáng vòng quanh, thần thánh tôn quý,
trong tay cầm một cái rìu to, trên có chín hoa văn, chỉ nhìn thôi người
cũng run lên không kềm được.
Một người thân hình trong suốt, như
hòa vào hư không, nếu không phải cơ thể lão di động, thì Trần Chiêu và
lão giả như băng không thể nào nhìn thấy được.
Người cuối cùng mặc bào đỏ, khuôn mặt tái nhợt nhưng không ốm yếu, đôi mắt như hai biển máu, hết sức dữ tợn!
“Cũng là Pháp Thân cao nhân!” Hai người đầu tiên mang tới cho mấy người Trần
Chiêu cảm nhận không thua gì nam tử áo xanh vừa rồi, hai người sau đó
cũng khủng bố không kém.
Bốn Pháp Thân lục tục đi qua con đường
tuyệt vọng. Trần Chiêu cảm giác được sắp có đại sự xảy ra, lão giả như
tượng băng và Lưu Trạch Quân đều không nhịn được lui ra phía sau vài
bước.
Đúng lúc này, nam tử mặc bào dài, nhàn nhã tự đắc kia bỗng
ngẩng đầu nhìn lên cao, như nhìn xuyên qua băng tuyết tiên kính, nhìn
thấy đám người Trần Chiêu!
Đôi mắt người này vô cùng đạm mạc như
thần ma đang nhìn xuống nhân gian, sâu hút thăm thẳm như tuyệt lộ, lại
như thời gian tang thương.
“Hắn đã phát hiện chúng ta!” Khiếu
huyệt quanh thân Trần Chiêu ứng kích mở ra, trong phòng chợt trở nên
nóng hực, mặt trời dâng lên.
Nhưng nam tử kia chỉ mỉm cười rồi quay đầu đi, bốn người đi vào khu vực hạch tâm của Băng Tuyết tiên cung.
“Hắn thấy chúng ta quá yếu ớt, khinh thường ra tay?” Trầm mặc nửa ngày, lão giả giống như băng điêu mới phỏng đoán.
............
Côn Luân sơn Ngọc Hư cung, trong tiểu đạo quan.
Mạnh Kỳ đang tu luyện Vô Cực ấn, bỗng nhiên tâm huyết dâng trào, ngẩng đầu
nhìn lên trời cao, thấy ở hướng bắc có dấu hiệu đẩu chuyển tinh di nhàn
nhạt.
“Có người tiến vào bí địa thông tới Dao Trì......” Mạnh Kỳ hiểu ngay.
Theo lời Lục Áp, nếu ai đó vào được bí địa, tất sẽ có thiên tượng biến hóa
tương ứng, nhưng mà không rõ ràng, nên những ai không biết sẽ không thể
nào đoán ra được.
Mạnh Kỳ thấy khó hiểu.
Mình mới lấy được tin tức về Dao Trì chưa bao lâu, mà đã có người tiến vào, không khỏi quá trùng hợp!
............
Sâu trong Băng Tuyết tiên cung.
Hàn Quảng là người đi đầu, nhậm chức tiên phong, không được phép lâm trận bỏ chạy.
Nhưng y vẫn cứ dương dương tự đắc, không thèm để ý, Độ Thế Pháp Vương trốn
trong hư không, ánh mắt sâu thẳm, không biết suy nghĩ cái gì, Huyết Hải
La Sát nắm chặt Hóa Huyết thần đao, mi mắt buông hờ, so với trước đây
thì trầm mặc hơn hẳn.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT