Lão Chung đầu tốc độ cực nhanh, như một luồng khói xanh bay mất, Mạnh Kỳ dù có thi triển Phong Thần
thối, cũng đuổi không kịp, hơn nữa hắn cũng không định đuổi theo, hắn
không phải kiểu kiếm khách thuần túy như Giang Chỉ Vi, càng gặp mạnh
càng mạnh, cắm đầu cắm cổ, nếu không phải bắt buộc, hắn tuyệt không đi
khiêu chiến với địch thủ có cảnh giới và thực lực cao hơn mình.
“Người điên cũng có tình yêu......” Mạnh Kỳ nhớ tới câu cuối của lão Chung đầu, lắc đầu quay lại kiểm tra cẩn thận từng cái xác.
Diêu Tinh Lưu vẻ muốn nói lại thôi, nhưng gã là người trẻ, lần đầu gặp phải
rừng xác và thi thể quỷ dị, không kềm được kinh hoảng, vội rời khỏi rừng xác, ngồi ngoài hiên ngơ ngẩn. Lý Sung trải qua quá nhiều chuyện trong
một đêm, cả người cũng chết lặng, không còn sợ thi biến, nên đi theo
Mạnh Kỳ kiểm tra.
Đáng tiếc là không tìm ra manh mối gì khác, Mạnh Kỳ lắc lắc đầu, đi về bên đống lửa.
“Vừa rồi là Cửu Nhạc cương quyền?” Diêu Tinh Lưu im lặng một hồi,mới hỏi.
Nghĩ đến lúc trước chính là Trương Viễn Sơn giới thiệu cho đám người mình
Ninh Châu đại hiệp và Cửu Nhạc cương quyền, Mạnh Kỳ lại thấy buồn: “Ừ,
ta nghĩ ông ấy chính là Ninh Châu đại hiệp.”
“Thường nghe đồn
người bị Sinh Tử Vô Thường tông giết sau khi chết sẽ sống lại, hóa thành quỷ, nay xem ra lời ấy không sai.” Diêu Tinh Lưu cố ra vẻ già dặn,
nhưng cái mặt non choẹt đã bán đứng gã,“Nhưng mà ta cảm thấy Ninh Châu
đại hiệp không giống người thật sự đã chết......”
Ninh Châu đại hiệp vẫn còn chút khí tức mỏng manh, nửa người nửa quỷ, ngay cả Diêu tiểu quỷ đạo sĩ nửa vời cũng cảm nhận được.
Chắc chắn không phải a, ngươi có nhìn thấy người chết nào mà còn trí nhớ
không? Mạnh Kỳ thầm nghĩ, nếu thât sự đã chết, linh hồn sẽ phiêu tán,
tâm linh chết héo, làm sao còn trí nhớ cho được?
Cho nên rõ ràng
Ninh Châu đại hiệp chưa hề chết thật, mà là trong trạng thái giữa sống
và chết, bị xóa sạch trí nhớ, linh trí bị khống chế, đây có lẽ là một
điểm đặc biệt của công pháp Sinh Tử Vô Thường tông.
“Chính là như vậy, những ngoại cảnh bị Sinh Tử Vô Thường tông giết chết đều có thể
trở thành ‘Hoạt tử nhân’, làm việc cho bọn họ, thực lực không bị hạ
xuống nhiều, càng giết chóc càng mạnh. Ài, thực là làm cho người ta lo
lắng, chắc phải xử lý việc này thôi.” Mạnh Kỳ dùng giọng điệu đại diện
cho đại nghĩa triều đình, cho võ lâm công đạo.
Diêu Tinh Lưu trịnh trọng gật đầu: “Ta sẽ đem việc này bẩm báo sư môn.”
Nhiều năm nay, người bị Sinh Tử Vô Thường tông giết chết không biết tới bao nhiêu, giờ nghĩ lại mà thấy sợ!
Chỉ vì họ làm việc này quá kín đáo, những“Hoạt tử nhân” nhìn bề ngoài không hề có gì khác thường, bình thường ra tay cũng cơ bản không để lại tù
binh, nên chưa hề bị vạch trần.
“Ta cũng sẽ viết công văn lên Thần đô.” Mạnh Kỳ vẻ mặt nghiêm túc,“Ở đây không còn giá trị gì nữa, chúng ta trở về thành.”
Diêu Tinh Lưu và Lý Sung giơ cả hai tay tán thành.
Một đường đi, Diêu Tinh Lưu đều im lặng, vào đến trong thành, sắp chia tay, gã mới truyền âm nhập mật: “Ngươi, ngươi là ‘Cuồng Đao’ Tô Mạnh đúng
không?”
Có kiếm có đao, cảnh giới mở khiếu, thực lực mạnh mẽ, họ
Tô, nhiều yếu tố cộng lại, Lý Sung không đủ kiến thức không đoán được,
nhưng Diêu tiểu quỷ là người thông minh.
Vừa rồi Diêu tiểu quỷ không có lâm trận bỏ chạy, Mạnh Kỳ cũng thấy yên tâm với nhân phẩm của hắn, thở dài đáp: “Là Đao cuồng.”
Dù sao phủ nhận cũng vô dụng.
“Hèn gì...... Lần sau nếu có cơ hội, tất sẽ khiêu chiến ngươi!” Diêu Tinh Lưu tràn đầy chiến ý, quay đầu rời đi
Hắn vốn thấy kì Trương sư huynh tìm được bằng hữu ở đâu rõ, quanh Chân Võ
nếu xuất hiện một cao thủ trẻ tuổi thực lực như thế, làm sao võ si mình
lại không hề biết?
Xem ra là lúc sư huynh đi Thiếu Lâm kết giao
được, lúc ấy tuyên bố bằng hữu của mình là họ Mạnh, chính là chữ Mạnh
trong Tô Mạnh.
“Lão Lý, Tiêu Nguyệt là lấy được kì ngộ là truyền thừa của nơi nào?” Mạnh Kỳ hỏi.
Lý Sung làm bộ khoái Dương Hạ nhiều năm, dù không xem tài liệu mật, nhưng
cũng biết việc này: “Nghe nói là nơi ở của ‘Đông Dương Thần Quân’.”
“Đông Dương Thần Quân......”
Cuối thời Thượng Cổ, đầu thời trung cổ, Nhân Hoàng chấn thế, uy áp hoàn vũ,
Nhân tộc cường giả nổi lên ùn ùn,‘Đông Dương Thần Quân’ chính là một
trong số đó, không phải là người nổi bật nhất, nhưng cũng chắc chắn có
tiêu chuẩn Pháp Thân, nghe nói có quan hệ với vị “Thánh Hoàng” “Khải”đời kế tiếp sau khi Nhân Hoàng tọa hóa.
“Ở đó còn tìm ra cái gì khác không?” Mạnh Kỳ hỏi, sẽ không chỉ có một bộ kiếm vũ và một viên Càn Nguyên định thần châu chứ?
Lý Sung lắc lắc đầu: “Không biết, nơi đó hình như chỉ mở ra cho người có
duyên, Tiêu Nguyệt định đi tìm nó lần thứ hai nhưng không còn tìm được
cửa vào, Chân Võ, Hoàn Nguyên trịnh, Bình Tân thôi và Lục Phiến môn
chúng ta đều có cao thủ ngoại cảnh đến đó tìm, nhưng không thu được gì.”
“Như vậy à......” Mạnh Kỳ không hỏi thêm, trở lại Lục Phiến môn, lấy quan
ấn, kích phát thanh quang, tới tìm Trịnh tri sự, bảo ông ta lấy giấy bút đặc thù ra, viết thư, dùng phương pháp ‘ngàn dặm đồng thuyền’ để chuyển thư.
--“Ngàn dặm đồng thuyền”, một hơi ngàn dặm, nhưng chỉ giới
hạn trong những vật đặc thù, và chỉ dùng với cường giả ngoại cảnh có
thần dị cùng loại, giá dùng một lần rất đắt đỏ. Lục Phiến môn để bảo mật và tiết kiệm, không phải nha môn nào cũng lắp đặt cái này, hạch tâm nằm ở Thần đô tổng bộ, phải kích phát quan ấn đặc thù mới thông được.
“...... Phải sai tứ châu quanh đây và Giang Đông canh phòng nghiêm ngặt lão
Chung đầu và Ninh Châu đại hiệp. Bọn họ một người tính tình tàn nhẫn,
một người linh trí không trọn vẹn......” Mạnh Kỳ báo lại hết mọi chuyện, cả chuyện luyện hoạt tử nhân của Sinh Tử Vô Thường tông, chỉ giấu “Biến thiên kích địa đại pháp”, nói thành khống chế không nổi nên bị phản
phệ.
“Thế được chứ?” Mạnh Kỳ đưa công văn cho lão Lý đầu, để y đi truyền. Y là người tham dự, có tư cách chứng thực, thứ hai là cũng để
chia một phần công lao cho y và Trịnh tri sự.
Lý Sung kích động đến mức cả người run rẩy, ghi tên mình vào, sau đó giao cho Trịnh Cự Sơn.
Trịnh Cự Sơn đối mặt Tô thanh thụ làm gì có ý dám phản kháng, lại còn được chia công lao, nên rất thoải mái đồng ý.
Mạnh Kỳ cười, trong lòng thì đắc ý, làm nhân viên mật thực là có lợi, tin
tức đều phải qua tay mình, muốn giấu cái gì thì cứ tha hồ mà giấu.
Chuyển công văn đi xong, Mạnh Kỳ gọn gàng dứt khoát nói: “Manh mối Lão Chung
đầu đã đứt, chúng ta chuyển sang điều tra Khâu gia, việc cấp bách làphải xác định Thái bộ đầu đã leo lên chiếc thuyền nào?”
“Hồi thanh
thụ. Trong tài liệu mật có ghi đêm đó ở bến tàu, Khâu gia có ba chiếc.”
Trịnh Cự Sơn cung kính lật tài liệu,“Hai chiếc đã trở về Giang Đông, một chiếc đến Nghiệp đô.”
“Hẳn là một trong hai chiếc đến Giang
Đông.” Suy luận này đơn giản, Mạnh Kỳ biết Trịnh Cự Sơn và Lý Sung đều
đoán ra, nhưng không nói, để chờ cho tự hắn nói.
“Tô thanh thụ anh minh.” Lý Sung lập tức ca ngợi,“Chỉ cần chờ trời tối, tới kiểm tra hai chiếc thuyền này là được”
Trịnh Cự Sơn nhíu mày: “Thanh thụ, chuyện đã xảy ra hơn một tháng trước, dù
có dấu vết gì thì hẳn Khâu gia cũng đã xóa sạch, huống chi có một chiếc
đã chứa đầy hàng hóa đi Giang Đông, không bằng bắt thẳng một người tới
thẩm vấn?”
“Vô phương, chúng ta trước đi bến tàu xem xem, diễn
lại vụ án.” Mạnh Kỳ ra vẻ một tay trinh thám, chỉ thiếu một cái tẩu
thuốc nữa thôi.
Diễn lại vụ án… là cái gì? Trịnh Cự Sơn và Lý Sung dù kinh nghiệm phong phú, nhưng hoàn toàn chưa từng nghe qua mấy chữ này.
Không bao lâu sau, ba người đã men theo màn đêm đến bến tàu.
“Theo lời tên thủy thủ, hắn là từ vị trí kia rời thuyền, đi tới chỗ này, trên đường nhìn thấy Thái bộ đầu rời khỏi Khâu gia chi thuyền, sau đó va
chạm vào hắn, chúng ta diễn lại tuyến đường đó đi.” Mạnh Kỳ đóng vai
Trịnh Cự Sơn, Lý Sung “Sắm vai” Thủy thủ.
Bến tàu Dương Hạ đình
thuyền rất nhiều, che khuất lẫn nhau, tầm nhìn có hạn, Trịnh Cự Sơn và
Lý Sung và Mạnh Kỳ đi ra mấy bước, đã phát hiện ra manh mối.
“Với tầm mắt của thủy thủ, hắn chỉ có thể nhìn thấy một con thuyền của Khâu
gia!” Trịnh Cự Sơn trầm giọng, từ vị trí này nhìn lại, lâu thuyền chen
chúc với nhau, vị trí ba chiếc thuyền của Khâu gia đã bị che mất phân
nửa.
Lý Sung rốt cuộc đã hiểu cái gì gọi là minh bạch cái gì gọi
là diễn lại vụ án, vui vẻ nói: “Chiếc tàu kia chính là đến từ Giang
Đông, đang ở bến tàu để sửa chữa.”
Y đã thuộc lòng tin tình báo và tài liệu mật.
“Quả nhiên có manh mối.” Mạnh Kỳ không giấu được đắc ý, dẫn hai người chạy tới gần bến tàu, lặng lẽ leo lên lâu thuyền.
Bên trong sạch sẽ, không tìm thấy dấu vết gì, nhưng Mạnh Kỳ phát hiện con
thuyền bị hư hỏng rất nghiêm trọng, nên cả một tháng rồi vẫn chưa sửa
xong.
“Không phải do chiến đấu tạo thành......” Trịnh Cự Sơn hạ kết luận.
Lý Sung ngồi xổm xuống kiểm tra: “Xem giống như bản thân không chịu nổi, đã bị quá tải.”
Mạnh Kỳ đột nhiên nghĩ đến chuyện Thái bộ đầu đi suốt nửa tháng từ ừ Giang
Đông tới Dương Hạ, linh quang chợt lóe: “Hẳn là lâu thuyền này đã dùng
ngoại lực, đi vội cả trong đêm, nên chỉ trong nửa tháng đã quay trở về
Dương Hạ.”
“Có khả năng!” Trịnh Cự Sơn và Lý Sung được nhắc, đều cũng nhớ tới đặc điểm thời gian nửa tháng kia.
“Khâu gia gấp vội như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Trịnh Cự Sơn nhíu
mày, trong hơn một tháng này, Khâu Phi rất bình thản tự nhiên, không hề
có chút nào nôn nóng.
Mạnh Kỳ trầm ngâm: “Việc này quan hệ trọng đại, các ngươi về trước đi, ta hỏi thăm người trông coi lâu thuyền này một chút.”
“Vâng, thanh thụ.” Hai người không dám nhiều lời.
Với thân thủ của Mạnh Kỳ, chỉ trong tích tắc đã thần không biết quỷ không
hay bắt được một người hầu, tinh thần cường đại phóng ra ngoài: “Ngươi
là theo thuyền này từ Giang Đông trở về đây đúng không?”
“Dạ phải.” người hầu thành thật trả lời.
“Có phát hiện cái gì dị thường hay không?” Mạnh Kỳ dần vào vấn đề.
Người hầu không chút do dự: “Ban đêm đều đi rất nhanh, như sợ bị địch nhân đuổi theo.”
“Địch nhân?” Mạnh Kỳ nhíu mày.
Người hầu “Dạ” một tiếng: “Mọi người đều nói có địch nhân.”
“Vì sao lại có địch nhân? Ngươi đã nghe được cái gì?”
Người hầu lắc lắc đầu: “Không biết. Nhưng có một hôm tới phiên ta trực đêm,
rõ ràng không mệt nhưng lại buồn ngủ, mơ hồ cảm giác được mọi người và
địch nhân ở trên sông giao thủ với nhau, còn nhắc tới Đông Dương, Đông
Dương biệt phủ gì đó......”
Đông Dương biệt phủ...... Mạnh Kỳ khẽ hít vào một hơi.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT