Suốt ngày hôm đó, vưa tiến hành công việc, Roran vừa cảm thấy một sự trống vắng
hoang vu của Carvahall. Dường như một phần trong anh đã ở lại núi Spine. Không
còn trẻ con, ngôi làng giống như một trại lính. Sự thay đổi dường như làm cho
mọi người càng thêm trần mặc ưu tư.
Khi mặt trời chìm vào những cái răng tua
tủa của núi Spine, Roran bước lên gò, trở về nhà chú Horst. Anh đứng lại, ngập
ngừng đặt tay lên chốt cổng, hồi hộp nghĩ: “Sao mình run sợ như sắp ra trận vậy?
Có chuyện gì xảy ra cho Katrina không?”
Sau cùng, Roran mở cửa, đi men
theo hông nhà, tiến thẳng vào căn bếp.
Roran đứng khựng lại khi bất ngờ
thấy thím Elain đang ngồi bên bàn, vừa đan vừa nói chuyện với Katrina ngồi đối
diện. Cả hai quay lại nhìn anh. Roran lắp bắp:
- Em… em khoẻ chứ?
Katrina đến bên Roran, mỉm cười:
- Em khoẻ. Chỉ vì em quá bàng hoàng
khi cha… khi cha… À, thím Elain thương em lắm. Thím cho em ở tạm trong phòng của
Baldor đêm nay.
- Nào, tối rồi, tới giờ cháu phải đi ngủ rồi đó. Katrina.
Roran
miễn cưỡng phải rời xa cô. Katrina hôn lên má anh nói:
- Sáng mai mình gặp
nhau.
Roran vừa dợm bước theo, tiếng gọi nghiêm nghị của bà Elain ngăn anh
lại:
- Roran.
- Dạ.
Chờ tiếng chân bước lên thang của Katrina
không còn nữa, bà mới lên tiếng:
- Thím hy vọng những gì cháu đã hứa hẹn với
con nhỏ đều nghiêm túc, nếu không, thím sẽ lập một cuộc họp, trục xuất cháu ra
khỏi làng.
- Tất nhiên là nghiêm túc. Vì cháu yêu cô ấy.
Bà nhìn Roran
không chớp mắt:
- Katrina từ bỏ tất cả những gì nó quan tâm, yêu quý là…
vì cháu. Nhưng thím đã từng thấy những người đàn ông vung vãi tình cảm với những
cô gái trẻ, như ném thóc cho gà vậy. Tụi con gái thì thở dài, ứa nước mắt hạnh
phúc vì tưởng mình được ưu đãi lắm. Tuy nhiên với đàn ông, đó chỉ là một trò
đùa, vui chơi chốc lát. Roran, tuy cháu là một thanh niên đàng hoàng, nhưng chỉ
một chút đam mê cũng có thể làm thay đổi một người tỉnh táo nhất, đạo mạo nhất
thành một gã khờ hay một con chồn quỷ quái, ranh ma. Cháu không giống thế chứ?
Vì Katrina không cần một tên khờ khạo hay một tay láu cá, thậm chí nó cũng
không đòi hỏi tình yêu. Điều nó cần nhất, trên hết tất cả, là một người đàn ông
bảo bọc, lo toan được cho nó. Nếu cháu bỏ nó, nó sẽ trở thành một con người bần
cùng hèn mọn nhất làng, phải xa lánh bạn bè, và nó sẽ là một hành khất duy nhất
và đầu tiên trong làng Carvahall này. Thím thề sẽ không bao giờ để cho chuyện
đó xảy ra.
- Cháu cũng vậy. Cháu đâu phải là một đứa nhẫn tâm tồi tệ đến thế
đâu.
- Đừng bao giờ quên rằng, cháu sắp lấy một cô gái đã mất cả của hồi môn
và quyền thừa kế. Cháu có hiểu điều đó có nghĩa gì với Katrina không? Nó ra
khỏi nhà không tiền bạc, không tư trang quần áo. Những thứ được chuyền từ những
bà mẹ đến con gái kể từ khi chúng ta đặt chân đến đất Alagaesia này. Đó là
những thứ xác định giá trị của chúng ta. Một cô gái không có thừa kế giống như…
giống như…
- Giống như một người đàn ông không ruộng vườn, tiền bạc, nghề
nghiệp.
- Đúng vậy. Sloan tỏ ra tàn nhẫn khi truất quyền thừa kế của
Katrina, nhưng chuyện đã xảy ra rồi. Bây giờ cả hai cháu đều không tiền bạc,
tài sản. Đã khó khăn càng khó khăn thêm. Cháu phải bắt đầu với hai bàn tay
trắng. Viễn cảnh đó có làm cháu sợ hãi? Có vượt qua nổi không? Vì những lý do
đó, thím hỏi cháu lần nữa – và đừng dối lòng, nếu không hai đứa sẽ ân hận suốt
đời: cháu lấy nó không có gì miễn cưỡng hay hối tiếc chứ?
- Dạ không.
Bà
Elain thở dài nhẹ lòng, rồi lấy hai cốc sành rót đầy rượu trái cây, đưa cho
Roran một cốc.
- Vậy thì thím mong rằng, từ nay chính cháu sẽ là mái ấm,
tài sản thừa kế của Katrina để nó và các con gái cháu sau này, sẽ không xấu hổ
khi đứng chung với đàn bà con gái Carvahall.
Nhấp chút rượu, Roran thì
thầm:
- Nếu chúng cháu được sống tới ngày đó.
Vuốt ngược mái tóc vàng ra
sau, bà Elain lắc đầu:
- A, nhưng cháu đã tự chọn một con đường chông gai
quá đấy.
- Vì cháu muốn Katrina rời Carvahall để tới một nơi an toàn.
- Thì ra vậy. Nhưng sao không cho ông Sloan biết chuyện hứa hôn của hai đứa
trước sáng nay? Dù biết cha mẹ thím rất vui lòng nhận lời, vậy mà khi đi hỏi
thím, chú Horst cháu đã đem đến nhà thím mười hai con trừu, tám cặp chân nến
đấy. Cháu phải nghĩ ra một phương pháp nào khá hơn là chuyện… xô đẩy ông bố vợ
tương lai chứ?
Roran cười cay đắng:
- Có chứ, nhưng với những vụ tấn
công liên tục như thế làm gì có thời gian mà…
- Gần sáu hôm nay, Ra’zac đâu
có tấn công.
- Không… nhưng… Ôi, chẳng hiểu vì sao nữa.
Roran bực tức
đấm nắm tay xuống mặt bàn. Elain đặt cốc rượu xuống, dịu dàng nắm tay anh:
-
Nếu cháu có thể xua tan mối bất hoà với ông Sloan lúc này, trước khi để trở
thành mối hận thù chồng chất, thì cuộc sống của cháu và Katrina sẽ dễ chịu hơn
rất nhiều. Sáng mai hãy đến nhà năn nỉ ông ta tha thứ đi.
- Cháu không năn
nỉ cầu xin tha lỗi, nhất là với ông Sloan.
- Roran, nghe lời thím, để gia
đình được yên ấm, dù có phải năn nỉ cả tháng cũng đáng chứ cháu. Theo kinh
nghiệm của thím, càng hục hặc, chỉ càng làm khổ lẫn nhau thôi.
- Ông ta căm
thù núi Spine, sẽ không để cháu mở miệng đâu.
- Dù sao cũng phải thử chứ. Kể
cả ông ta không thèm nghe lời xin lỗi của cháu, thì ít ra không ai có thể trách
cháu đã không cố gắng làm điều đó. Nếu cháu yêu Katrina, dẹp tự ái đi và làm
những gì phải làm vì nó. Đừng để nó phải đau khổ vì sai lầm của cháu.
Nói
xong bà tắt nến, trở vào phòng để Roran ngồi một mình trong bóng tối.
Mấy
phút sau, anh mới đứng dậy, lần mép bàn, mò mẫm lên lầu. Vào phòng, Roran cởi
áo, nằm vật xuống giường.
Ôm cái gối, Roran lắng nghe những tiếng động của
đêm: tiếng sột soạt và tiếng chin chít của một con chuột nhắt trên rầm thương,
tiếng gió rì rào nhè nhẹ ngoài cửa sổ, và tiếng… dép lệp xẹp ngoài hành lang,
ngay… trước cửa phòng.
Roran trừng trừng nhìn cánh cửa hé mở rồi ngập ngừng
bất động. Một bóng đen lẻn vào phòng, cánh cửa khép lại như cũ. Rồi Roran cảm
thấy một dải tóc vuốt ve mặt anh cùng một đôi môi mềm dịu như những cánh hoa
hồng.
Katrina!
Một tiếng sét làm Roran choàng thức giấc.
Ánh sáng
chập chờn trước mặt, trong khi anh cố vùng vẫy cho tỉnh táo, như người thợ lặn
tuyệt vọng đang cố nhoi lên mặt nước. Mở mắt, Roran thấy một lỗ hổng toang hoác
chính giữa cánh cửa phòng. Sáu tên lính và hai tên Ra’zac ùa vào như những bóng
ma. Một lưỡi kiếm kề cổ Roran. Katrina rú lên, kéo chăn cuốn quanh người.
- Dậy.
Ra’zac ra lệnh. Roran đứng lên, tim đập như nhảy khỏi lồng ngực.
- Trói lại, đem nó đi.
Khi một tên lính tiến lại Roran với sợi dây
thừng, Katrina thét lên xông vào đám lính, điên cuồng cào cắn. Mấy tên lính
chửi rủa om xòm vì bị những móng tay sắc cào rách măt, máu tuôn xối xả làm hai
mắt chúng như mù.
Roran khuỵ một gối, vơ vội cây búa trên sàn, rồi đứng bật
dây, vừa vung cao búa vừa rống lên như một con gấu. Tất cả mấy tên lính xúm lấy
anh, dùng số đông để áp đảo. Nhưng không gì có thể ngăn cản được Roran lúc này,
vì Katrina đang bị lâm nguy. Dưới sức mạnh của cây búa, Roran đập rách nát,
móp méo từ khiên, áo giáp tới mũ sắt của chúng. Hai tên bị thương, hai tên nằm
bất động trên sàn.
Tiếng vũ khí chạm nhau đã thức giấc cả nhà: Roran loáng
thoáng nghe tiếng kêu gọi của chú Horst và mấy người con ngoài hành lang. Hai
tên Ra’zac chin chít ra hiệu với nhau, rồi phóng tới nắm lấy Katrina nâng bổng
lên bằng một sức mạnh phi phàm. Katrina rú lên:
- Roran!
Lấy hết sức
bình sinh, Roran hất mạnh hai tên lính còn lại bật sang hai bên, phóng ra hành
lang vừa kịp thấy hai Ra’zac thoát qua cửa sổ. Anh nhào tới, nhoài người qua
thành cửa, cố bắt được tên chạy sau. Nó vung ngược tay chộp cổ tay Roran, chin
chít rít lên vui sướng, phả hơi thở tanh tưởi vào mặt anh.
- Đúng, mày mới
là đứa chúng tao cần.
Roran ráng vặn cổ tay để rút tay về, nhưng con quái
càng xiết mạnh hơn. Với tay còn lại, Roran thoi tới tấp lên mặt và vai nó. Tức
giận và tuyệt vọng, anh nắm vành mũ vải của Ra’zac kéo mạnh ra sau, mặt nó lộ
ra.
Bộ mặt – rúm ró gớm ghiếc kề sát mặt anh – rú lên. Lớp da đen bóng nhẫy
như vỏ loài bọ hung. Cái đầu bóng nhẵn. Mỗi con mắt không lông mi to bằng một
nắm đấm, như một quả cầu bằng than đá, không tròng không hốc mắt. Nơi – thay vì
là mũi, mồm, cằm - chỉ là một cái mỏ khoằm nhọn hoắt bập bập lách cách trên một
cái lưỡi đỏ lòm.
Roran hét lớn, ghì chặt hai chân vào thành cửa sổ, cố vùng
thoát khỏi bàn tay sinh vật kỳ quái, trong khi tên Ra’zac đang cố kéo anh ra
khỏi nhà. Roran có thể nhìn thấy, dưới đất, Katrina vẫn vừa la hét vừa đánh
đạp.
Đúng lúc hai đầu gối Roran rã rời, chú Horst xuất hiện ngay bên cạnh,
choàng tay ôm ngực anh, ghì lại. Ông chủ lò rèn la lớn:
- Đem cây giáo ra
đây.
Ra’zac kéo mạnh lần cuối nhưng không giật được Roran khỏi tay Horst,
nó vươn cổ sát mặt Roran:
- Mày là của chúng tao.
Roran gào lên đau
đớn vì cái mỏ của quái nhân mổ thấu xương bả vai anh, đồng thời xương cổ tay anh
bật lên một tiếng “rắc”. Hộc ra tiếng cười đầy hăm doạ, Ra’zac buông tay Roran
biến vào đêm tối.
Roran và chú Horst nằm sóng soài trong hành lang, anh rên
lên:
- Chúng bắt Katrina rồi!
Hai mắt tối sầm khi Roran chống tay
trái ráng ngồi dậy, cánh tay phải tê dại, hoàn toàn vô dụng.
Albriech và
Baldor nhảy qua những vũng máu và xác chết, cầm giáo chạy ra. Roran nhặt cây
búa lảo đảo bước. Bà Elain trong bộ áo ngủ trắng vừa ra tới, trợn mắt hốt hoảng
nhìn rồi ấn Roran ngồi xuống cái ghế kê sát tường:
- Cháu phải tới bà lang
Getrude ngay…
- Nhưng…
- Cứ để máu chảy mãi thế này cháu ngất xỉu mất.
Roran nhìn bên sườn phải đầm đìa máu, nghiến răng cố nén đau, rồi nói:
- Phải cứu Katrina… trước khi… trước khi chúng làm hại cô ấy.
Ông
Horst lên tiếng:
- Roran nói đúng đó. Em cố gắng băng bó cho nó, rồi tụi
anh đi…
Bà chạy vào phòng, mở tủ áo lấy ra xấp vải, rồi trở ra băng bó vai
và cổ tay cho Roran. Trong khi đó, Baldor và Albriech lột giáp và kiếm của
mấy xác lính. Ông Horst chỉ cầm theo một cây giáo.
Elain căn dặn chồng con:
- Anh và các con phải hết sức thận trọng.
- Má yên tâm, không sao đâu.
Bà gượng cười, hôn lên má từng người.
Tất cả ra khỏi nhà, chạy tới rìa
làng. Bức tường cây bị mở một khoảng rộng, Byrd - người gác – đã bị giết chết.
Baldor quỳ xuống quan sát thi thể rồi nghẹn ngào kêu lên:
- Vết chém từ sau
lưng!
Roran chỉ nghe loáng thoáng vì anh chóng mạt đến ù cả hai tai, phải
dựa vào một tườg nhà, thở dốc.
- Ai đó?
Sau tiếng hỏi lớn, từ những chốt
gác quanh làng những người xách đèn chạy tới. Ông Horst vắn tắt kể lại mọi
chuyện, rồi hỏi:
- Ai xung phong đi cùng chúng tôi?
Bàn bạc chợp nhoáng,
năm người đồng ý nhập bọn, số còn lại tiếp tục nhiệm vụ canh gác.
Roran dẫn
đầu mọi người lẩn lút qua cánh đồng, rồi xuống thung lũng, tiến tới trại Ra’’zac
đóng quân.
Dù mỗi bước đi làm Roran đau nhức, nhưng lúc này, không gì đáng
kể hơn chuyện giải cứu Katrina.
Ra khỏi làng chừng nửa dặm, Ivor đã phát
hiện ra tên lính đang đứng gác trên một gò đất, vì vậy tất cả phải đi đường
vòng. Vượt thêm đoạn đường vài trăm thước, họ đã thấy ánh đuốc bập bùng. Roran
đưa cao cánh tay còn lành lặn, để mọi người đi chậm lại, rồi anh nằm rạp xuống,
bò qua những đám cỏ rậm rạp. Tới một đám cỏ đuôi chồn, Roran ngừng lại quan
sát. Đám lính còn lại mười ba tên.
Katrina ở đâu?
Trái với khi mới tới
đây, đám lính trông thiểu não, tiều tuỵ với những bộ giáp móp méo, vũ khí sứt
mẻ. Hầu hết bọn chúng đều băng bó bằng những miếng vải bám đầy đất cát và máu
khô. Quanh đống lửa, một bên là đám lính ngồi sát nhau, một bên là hai tên
Ra’zac mũ vải trùm kín mặt.
Một gã lính đang hăng hái nói:
- … hơn phân
nửa anh em tụi này bị giết vì đám nông dân ngớ ngẩn đó. Một lũ không biết phân
biệt mũi giáo với mĩu rìu, lưỡi kiếm với lưỡi cày. Vậy mà chúng tôi tan tác dưới
tay chúng, chỉ vì đầu óc hai ngươi không bằng một tên lính cầm cờ của chúng tôi.
Không cần biết nhà vua o bế hai ngươi đến cỡ nào, tụi này nhất định sẽ không làm
bất cứ điều gì nữa, nếu không có một cấp chỉ huy khác.
Gã đó gật gù tiếp:
- Một cấp chỉ huy là … người.
Một tên Ra’zac ngọt ngào:
- Thật vậy
sao?
- Thật chứ chơi à? Tụi này phát ớn vì lệch lạc của những… vật… những
kẻ… lưng vặn vẹo rồi. Nghe mãi tiếng xì xì như ấm nước sôi xì hơi của hai người
khi chuyện trò với nhau, ớn tận cổ rồi. Không biết hai ngươi đã làm gì với
Sardson, sẽ có ngày chúng ta thọc kiếm vào các ngươi để xem các ngươi có máu
như chúng ta không. Dù sao các ngươi nên thả cô gái đó ra, cô ta sẽ là…
Người lính không kịp nói hết câu, vì tên Ra’zac cao lớn hơn đã nhảy vụt qua
đống lửa, phủ lên anh ta như một con quạ khổng lồ. Người lính rú lên, vồ thanh
kiếm, nhưng bị cái mỏ sau lớp vải trùm mặt của tên Ra’zac liên tục mổ hai nhát
lên cổ làm anh rũ ra, bất động.
Núp sau Roran, Ivor thì thầm hỏi:
-
Chúng ta phải đánh với con quái đó sao?
Hai tên Ra’zac liếm láp cổ thi thể
người lính, rồi đứng dậy phủi những bàn tay sần sùi, như phủi bụi, rè rè nói:
- Được, chúng tao sẽ đi. Nếu thích, tụi bay cứ ở lại chờ quân tiếp viện chỉ
vài ngày nữa sẽ tới thôi.
Rồi cả hai ngửa mặt cất tiếng hú. Tiếng hú chói
lói cao dần, bay bổng lên không.
Roran cũng ngửa mặt nhìn lên: lúc đầu
không thấy gì, rồi một nỗi khiếp đảm tràn ngập trong anh. Bầu trời trên đỉnh núi
Spine, hai bóng đen xù xì xuất hiện, che phủ cả những vì sao. Càng lúc hai bóng
đen càng mau chóng lớn dần lên, cho đến khi che khuất nửa bầu trời. Một cơn gió
thổi thốc mùi chướng khí nồng nặc lưu huỳnh ào ạt qua mặt đất làm Roran ngộp
thở.
Những tên lính vừa chửi rủa, vừa lấy tay áo che mặt mũi.
Trên
không, hai bóng đen ngừng lại rồi nhẹ nhàng buông mình xuống, bao bọc trại lính
như một mái vòm đen ngòm đầy hăm doạ. Những ánh đuốc lập loè như sắp tắt, nhưng
vẫn đủ soi rõ hai quái vật hạ xuống khoảng trốnggiữa những tấm lều.
Thân
hình hai quái vật trơn tru không một chút lông – như con chuột mới sinh. Lớp da
xám căng thẳng trên lưng, dồn xuống ngực và bụng những nếp nhăn rúm ró. Bề
ngoài, chúng như những con chó ốm đói, trừ hai chân sau phồng lên những bắp thịt
cuồn cuộn rắn chắc, tưởng như có thể đạp tan nát một tảng đá. Sau hai cái đầu
nhỏ xíu nhô lên hai cái chóp nhỏ, trái ngược hẳn với hai cái mỏ dài đen bóng và
đôi mắt lạnh lẽo lồi ra, giống hệt mắt Ra’zac. Cặp cánh mọc từ cổ tới vai phe
phẩy tạo thành những tiếng rền rỉ trong đêm.
Những tên lính khiếp đảm nằm úp
mặt trên đất. Từ hai con vật gớm ghiếc toát ra một sự tinh quái khủng khiếp – có
thể nói chúng là một loài cổ xưa và mạnh hơn loài người gấp bội. Roran chợt lo
sợ nhiệm vụ của anh sẽ bị thất bại. Sau anh, Horst thì thầm căn dặn mọi người
phải án binh bất động nếu không muốn chết.
Hai tên Ra’zac cúi đầu chào hai
quái thú, rồi vào lều dắt Katrina bằng một sợi thừng buộc chặt hai tay cô. Sau
Katrina là lão Sloan. Lão chủ hàng thịt – không bị trói – thong dong bước.
Roran trừng trừng nhìn, không biết lão Sloan bị bắt bao giờ, bằng cách nào.
Vì nhà lão không gần nhà chú Horst. Rồi anh bàng hoàng, nắm chặt cán búa khi sự
thật quá khủng khiếp như vỡ oà trong anh. Lão đã phản bội và đã giết chết Byrd!
Nước mắt phẫn nộ tuôn trào, trong khi tiếng chú Horst thì thầm bên tai:
-
Roran, lúc này không thể hành động được. Roran, cháu nghe chú nói không?
Anh nghe, nhưng chú tâm hơn đến tên Ra’zac nhảy lên vai một con quái vật,
đưa hai tay đón Katrina bị tên cao lớn hơn quăng lên. Lúc này lão Sloan tỏ ra
vừa bối rối vừa sợ hãi. Lão bàn cãi gì đó với hai tên Ra’zac, tay chỉ xuống đất.
Tên cao lớn vung tay đấm mạnh vào miệng lão. Lão Sloan lăn đùng bất tỉnh.
Nhảy lên con quái thú thứ hai, cùng lão chủ hàng thịt nằm vắt trên vai,
Ra’zac cao to tuyên bố:
- Chúng tao sẽ trở lại. Nếu giết thằng nhóc đó, tụi
bay sẽ phải trả giá bằng mạng sống. Hãy nhớ điều đó.
Hai con “chiến mã” kỳ
quái, co cặp đùi khổng lồ, lấy đà phóng vút lên trời. Một lần nữa, bóng tối lại
che khuất những vì sao.
Roran không thốt được một lời. Bao hy vọng giải cứu
Katrina hoàn toàn tiêu tan hết. Việc còn lại lúc này chỉ là tiêu diệt đám
lính. Anh đứng dậy, vung cây búa sửa soạn tấn công… Nhưng vừa mới tiến lên được
một bước, đầu anh như nổ tung vì vết thương trên vai nhói đau khủng khiếp. Mặt
đất nhoà đi, Roran mê man ngã sấp xuống.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT