“Ta là người nhà họ Lưu, chết làm ma nhà họ Lưu!”. Bên tai y văng vẳng
giọng nói nọ, sau đó là một màu đỏ, màu đỏ của máu. Y không khỏi thở
dài, khẽ lấy tay lau đi mắt mình. Lắc đầu. “ Tại sao nàng ấy không chấp
nhận ta, lại một mực khăng khăng đi theo tên Bá Ôn? Đi cùng ta, sống
cạnh ta không phải là hạnh phúc hơn sao? Có tiền bạc, có địa vị, có
quyền lực? Chẳng lẽ ta lại không thể sánh với tên Bá Ôn kia hay sao? Tại sao nàng lại từ chối ta?... Bá Ôn, hừ…Bá Ôn!”.
Nguyên Chương đập mạnh tay lên bàn đá, cái đập mạnh khiến chiếc chén ngọc bị trấn đổ. Y gằn giọng.
- Hoa Vinh, tuyển cao thủ trong Xưởng Vệ. Lập tức mang mạng Bá Ôn về đây cho ta!
Hoa Vinh nghe thấy vậy thì giật mình, run run hỏi lại.
- Hoàng thượng, xin người bình tĩnh. Có lẽ loại tiên tửu này vị đạo quá mãnh liệt, nhất thời khiến người mất tự chủ…
- Câm miệng, ngươi dám kháng chỉ sao? Mau đi làm ngay cho ta, nếu không thì mang đầu ngươi tới trước mặt ta!
Hoa Vinh im lặng, khẽ cúi đầu lĩnh ý, xoay người bước đi. Y thân là thái giám được sủng ái, đương nhiên sẽ kiêm nhiệm việc thử độc cho tất cả
các món đồ trước khi dâng lên cho Nguyên Chương. Tiêu Dao Tửu kia y cũng đã nếm qua, cũng biết rằng trong đó có pha biệt dược. Nhưng vì Nguyên
Chương nhất mực yêu thích, cho dù khuyên can cũng vô dụng nên y cũng chỉ thở dài, lầm lũi tiến về Xưởng Vệ…
Tứ Tiên Sơn, nơi sân lớn.
Rất nhiều người không khỏi kiềm chế ánh mắt kinh ngạc mà nhìn tới Minh
Tiến. Thậm chí nhiều người trong chốc lát nọ quên mất nhiệm vụ của mình. Đám hộ vệ tranh thủ thời cơ, lập tức lặng lẽ củng cố lại đội ngũ.
Bất chợt, từ một nơi nào đó vang lên tiếng tù và trầm thấp. U u u… những thanh âm ấy lặng lẽ lan tỏa trong không gian, mang theo một dạng khí
tức gấp gáp thúc dục. Toàn bộ bạch y hộ vệ thân hình thoáng có chút trấn động, sau đó không ai bảo ai đều lập tức xuất ra binh khí, dàn thành
một vòng cung cố thủ bao lấy khoảng sân. Dường như họ đang muốn tử thủ
Tứ Tiên Sơn chính điện.
Tiếng tù và cũng mau chóng lan tới phía những bạch y đang bao vây tám
nhà sư. Tuệ Hải ánh mắt có chút lo lắng, lông mày hơi nhướn lên. Y thấy
dường như ánh mắt đám bạch y nọ ánh lên những tia gấp gáp, bồn chồn.
“Thời cơ đến!”. Y thầm mừng rỡ, nói lớn.
- Các vị sư đệ, phá trận của chúng!
Lập tức thanh âm nọ cảnh tỉnh bảy người còn lại, ánh mắt họ ai cũng ánh
lên sự hưng phấn không thôi. Tứ Tiên Sơn đã phải dùng đến tù và truyền
lệnh, tức nơi chính điện chắc đã có chuyện. Có lẽ liên minh các môn phái đã đánh từ chân núi tới tận đây.
Tám người hưng phấn lao tới, những thanh trường côn màu đen càng lúc
càng quay nhanh, bay nhẩy trên tay tám vị sư. Mỗi chiêu thức tung ra còn mang theo thanh âm ù ù của gió rít, khiến đám tuyết dưới đất không
ngừng tung bay. Tám người dường như biến thành tám cơn lốc đen, phân tán lao về phía đám bạch y hộ vệ mà công kích.
Quả thật cách huấn luyện của Cẩm Y Vệ vô cùng nghiêm ngặt, thế nên kỉ
luật của họ luôn luôn được tuân thủ triệt để. Những bạch y hộ vệ đang
đứng trận, mặc dù tâm thức có chút trấn động khi nghe tiếng tù và nhưng
không hề loạn. Mặc cho tám cơn lốc đen nọ cuồng nộ áp sát, thậm chí đã
có không ít người bị thương hay vong mạng. Nhưng tất cả trận pháp nọ
không hề rồi loạn, có chăng chỉ là lùi dần một cách nghiêm mật, hàng ngũ không hề sai một nhịp. Điều này khiến Tuệ Hải trong lòng càng thêm khâm phục. Dù vậy, y vẫn không hề quên mục tiên mình tới đây, càng tăng thêm lực đạo công kích.
Tuệ Hoàng và Triều Khánh trên mặt hiện lên nét khó coi vô cùng, chốc
chốc lại hướng ánh mắt đầy lo lắng về phía sân lớn, sau đó mau chóng trở lại đương trường. Giữa hai người lúc này, xuất hiện thêm một bạch y
khác, y che kín mặt mũi nên không ai rõ diện mạo. Chỉ thấy bạch y này
dáng người nhỏ bé, thân hình ấy khiến bất cứ ai cũng có thể đoán mò
dường như chỉ là một đứa nhóc. Nhưng tất cả đều lầm to, thanh âm từ bạch y nọ vang lên khiến suy đoán của tất cả đều sai bét.
- Lui chứ? Vừa có lệnh triệu tập!
Thanh âm khàn khàn, chất giọng trầm nặng cho thấy người nọ tuổi tác cũng không hề trẻ. Tuệ Hoàng khẽ đưa tay chắp niệm, miệng lẩm nhẩm tụng
kinh. Triều Khánh thì nhìn y mà lắc lắc đầu, hướng tới bạch y nhỏ thó nọ mà đáp.
- Rất muốn lui, nhưng lẽ nào để tám con lừa trọc kia vượt qua nơi này sao? Đường Miên lão?
- Để ta, các ngươi rút dần đi!
Nói xong, bạch y bé nhỏ khẽ huýt một tiếng sáo lớn, lập tức có hơn mười
nam nữ bạch y khác mau chóng chạy tới. Những bạch y này phục trang không khác đoàn người, chỉ duy nhất có một điểm khác. Đó là nơi đai lưng
dường như to lớn bất thường. Bạch y nhỏ bé khẽ đưa tay vào đai lưng, lấy ra một khối cầu kim loại nhỏ, chạm khắc cầu kì mà tung tung trên tay. Y nói.
- Dùng Kim Xà Đạn!
Nói xong y nhanh nhẹn lao về phía giao tranh. Tuệ Hoàng và Triều Khánh ánh mắt co rút đầy sợ hãi, vội thét lớn.
- Rút!
Những bạch y nọ mau mắn lao theo bạch y nhỏ bé, đám bạch y lập trận nghe vậy thì lập tức lui dần, càng lui càng nhanh. Tuy vậy đội ngũ hoàn toàn không hề rối loạn, vẫn nghiêm ngặt thủ vệ. Đám người nọ chạy tới, khẽ
nhún chân bật lên cao, từ hai bàn tay liên tiếp bắn ra năm, sáu khối cầu cùng dạng với khối cầu mà bạch y nhỏ bé cầm. Riêng bạch y nhỏ bé, tay y còn búng thêm hai khối cầu lớn hơn.
Những khối cầu nọ không hề nhắm thẳng vào thân hình tám vị sự mà lại
nhắm tới nền đất nơi họ sắp lao tới. Bục bục, lanh canh. Những thanh âm
kim loại đổ vỡ nhanh chóng vang lên, sau đó là một màn sương mù màu lá
cây nhanh chóng xuất hiện. Nơi hai trái cầu lớn hơn thì xuất hiện những
quầng bụi màu đỏ rực. Bạch y nhỏ thó cười lạnh.
- Cho mấy con lừa trọc các ngươi nếm thử Kim Xà đạn và Đoạn Trường phấn!
Tuệ Hải nghe thấy thì xanh mắt, lập tức thét bảy người mau chóng lùi
lại. Bản thân y múa trường côn như điên loạn, tạo thành từng cơn gió ào
ào đẩy lui hướng đi của đám khói nọ. Mặc dù vậy, do họ đang đứng xuôi
chiều gió nên chẳng thể ở đó quá lâu, vội vã thoái lui một quãng xa. Chỉ có thể bất lực nhìn tới những thân ảnh trắng đang mau chóng rời đi.
- Đường môn…!
Tuệ Hải khẽ gắt, khuôn mặt y lúc trắng lúc xanh, mau chóng thúc dục bảy
người còn lại kiểm tra thân thể. Tới cuối cùng, khi biết mọi người chưa
ai có dấu hiệu trúng độc thì khẽ thở phào.
- Chúng ta đi đường vòng, theo lối chính đến sân lớn. Ở đấy là nơi hẹn ước của liên minh!..
Đường Môn – Đường Gia Bảo. Tông môn thiên hạ đệ nhất về độc dược, hành
tung bí ẩn, ra tay tàn độc. Đệ nhất sát thủ trong giới võ lâm Hoa Hạ.
Phàm là môn hạ Đường Môn, ai ai cũng là kẻ kì tài dùng độc, thân thủ
nhanh nhẹn. Đường Môn xưa nay thường cố gắng ẩn mình trong bóng tối,
hiếm khi lộ diện. Vì thế mà võ lâm thường thêu dệt nên bao truyền kì nổi danh ma mị về môn phái Gia tộc họ Đường này. Chuyện huyền bí, truyền
miệng có người tin, có kẻ không. Xong chẳng có ai dám phủ nhận việc
Đường Môn là thiên hạ đệ nhất độc môn. Hai loại khói xanh đỏ nọ là một
trong số ít các độc dược vang danh thiên hạ của Đường Môn. Kim Xà đạn
chính là độc dược điều chế từ nọc kim xà, cùng với hơn ba mươi loại độc
dược. Một khi trúng thì toàn thân sưng tấy, sau đó dần dần lở loét, phù
nề. Cuối cùng thì thân thể như một trái bóng nước, vỡ tan mà chết. Đoạn
Trường phấn cũng là độc dược bí môn, tuy nhiên nó lại dùng Đoạn Trường
thảo làm thuốc dẫn. Kẻ trúng độc, sau ba ngày bắt đầu phát tác, ruột tự
đứt từng khúc mà chết…
Minh Tiến nghe thấy thanh âm tù và ngân vang, hắn khẽ cau mày mà ném
thanh kiếm đang nắm trong tay đi. Hắn đã giảm lực đạo đi rất nhiều, ấy
vậy mà Lộc Hòa vẫn bị đẩy bay lại. Huyền Thương nhanh tay lao tới, khẽ
đẩy song chưởng đón đỡ phía sau lưng y. Tuy vậy vẫn phải lùi lại sáu bảy bước chân mới có thể dừng lại. Đám bạch y nhanh chóng bao vây hộ vệ hai người, chiến đao vẫn tua tủa hướng tới phía Minh Tiến đề phòng.
Đám nhân sĩ nọ ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên cực hạn, sau đó không ai bảo
ai mà chủ động tìm đồng môn thì thào hỏi han. Minh Tiến bỏ qua cảnh vật
xung quanh, hắn đã nhận ra bốn luồng khí tức kì quái đang mau chóng tiến về phía mình.
Lại thêm một lượng lớn bạch y hộ vệ chạy tới, gia nhập vào vòng cung tử
thủ nọ. Các nhân sĩ thấy tình cảnh như vậy, tay ai không khỏi xiết chặt
lấy binh khí. Tình hình của họ bây giờ quá bất lợi, chưa tới hai trăm
người đối đầu với gần ba ngàn người, không phải châu chấu đá xe sao?
Minh Tiến thì trái lại, hắn chẳng thấy lo lắng mà chỉ cảm thấy tò mò.
“Bốn luồng khí tức nọ dường như là nữ nhân?... Tại sao lại như vậy? Tuệ
Hải nói đứng đầu Tứ Tiên Sơn là bốn nam nhân. Có khi nào y nhầm
không?...” Minh Tiến lâm vào trầm tư, từ khí tức đang áp sát, hắn chỉ
cảm nhận thấy thuần âm chân khí của nữ nhân chứ không hề có chút dương
khí nào. Hắn cau mày, khẽ gãi gãi đầu. Chợt hai trong số bốn luồng khí
tức biến mất, hắn hơi giật mình. Chỉ chưa đầy một giây, cả hai lại xuất
hiện sát gần hắn. Một là ở trên phía trên đầu hắn, một là ngay trước mặt hắn.
Ánh mắt hắn lập tức ngưng trọng, thanh quang trong con ngươi lại lóe
sáng. Trước mặt hắn lúc này là một bóng thân ảnh trắng đen lẫn lộn đang
phi nhanh tới. Trên tay bóng trắng đen này là một thanh trường kiếm,
kiếm tuy chưa rút khỏi vỏ gỗ mà hồng quang đã tản mát. Bóng trắng đen
này nhằm thẳng ngực hắn mà đâm kiếm tới.
Phía trên cao, một bóng thân ảnh đen trắng khác đang nhún từng bước dài
trên không mà lao tới. Mục tiêu của y đã rõ ràng, lam cầu bảo bọc Tiểu
Sương. Trên tay bóng người này là một cặp phán quan bút, từng luồng
quang mang tử sắc kéo dài thật đẹp mắt, tựa như dải lụa lao về phía lam
cầu. Đứng phía trước đám hộ vệ, lúc này đã xuất hiện thêm hai người nữa. Quần áo cũng đồng dạng là một mầu đen trắng đan xen. Trông dáng người
cùng y phục, chẳng ai có thể phủ nhận việc những người này là các đạo sĩ tu hành. Chỉ thấy mái tóc cùng chòm râu dài ai ai cũng đều bạc trắng,
tuy nhiên có điểm lạ là nước da bọn họ lại khá hồng hào, không hề có
chút dấu hiệu nhăn nheo già nua.
Minh Tiến vận chân lực, một chưởng đưa ra đón đỡ trực diện chiêu kiếm
nọ. Đồng thời dùng ý niệm điều khiển Thiết Huyết phía trên cao. Thiết
Huyết lơ lửng bên trong lam cầu khẽ rung lên như hưng phấn, nơi Long
Nhãn nhanh tróng biến thành màu hồng đỏ, sau đó bên ngoài Lam cầu tự
động sản sinh ra một thanh kiếm lam khí, lao thẳng tới luồng sáng tử sắc nọ.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT