Hôm sau là cuối tuần, mấy hôm trước họ đã hẹn sẽ cùng nhau đi đảo Tề Châu chơi. Đêm trước,
tôi nằm trằn trọc mãi, gần sáng mới chợp mắt một lát, nhưng đến 6 giờ đã tỉnh và không tài nào ngủ lại được nữa.
Chưa có lúc nào lại khó
chịu như sáng nay. Ngồi ăn sáng mà miệng tôi không hề có cảm giác gì.
Sau đó, tôi quay trở lại phòng của mình, thu xếp xong hành lí cho chuyến đi đảo Tề Châu, rồi ngồi trước bàn học đợi Bảo Nhi và Tại Vũ đến đón.
Tôi nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ trên bàn, thời gian vẫn cứ chầm chậm trôi
qua, trong lòng tôi đang diễn ra một cuộc tranh đấu vô cùng quyết liệt.
Kim giây cứ nhảy tích tắc, tiếng động của nó với tôi như là một cực hình
Chiều hôm qua, sau khi từ nhà Thái Hi về, cho đến bây giờ, tròn 10 tiếng đồng hồ, trong thời gian mấy trăm ngàn giây này, tôi chỉ nghĩ đến một
chuyện. Đó là: Có nên nói cho Kỷ Trung biết chân tướng của Thái Chân hay không?
Trước mắt tôi hiện lên khuôn mặt dễ thương, thanh tú của
Thái Chân, tiếp đó là dáng vẻ trầm lặng của Kỷ Trung. Nói cho anh ấy?
Không nói? Từ sau lần trở về này, tôi thấy sắc mặt anh không còn tươi
như trước đây. Có lẽ Thái Chân không phát hiện ra, vì họ mới quen nhau
trong học kì này ở Mỹ. Nhưng tôi, ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào
trường trung học Thừa Nguyên là đã bắt đầu quen Kỷ Trung rồi. Lúc đó,
anh ấy ở trong trường Thừa Nguyên được vô số bạn học sinh nữ theo đuổi,
anh có “nụ cười tươi không ai bì kịp”, làm biết bao cô gái si mê!
Nhưng bây giờ, nụ cười ấy đã biến mất, anh trở nên trầm lặng, buồn rầu. Bảo
Nhi nói, đó là do sau khi đi Mỹ, tính cách Kỷ Trung thay đổi nên thành
thói quen. Nhưng tôi luôn cảm thấy không phải như vậy. Thôi, tôi nhất
định phải nói chuyện của Thái Chân cho Kỷ Trung biết! Tôi thầm hạ quyết
tâm.
Nhưng một lát sau tôi nghĩ lại, tự nói với mình: “Không
được, mình không thể nói việc của Thái Chân cho Kỷ Trung được. Anh ấy sẽ đau khổ lắm. Không, theo tính cách trước đây của Kỷ Trung, anh ấy sẽ
phát điên lên, nhất định sẽ không nghĩ là tình cảm chân thành của mình
lại được xây trên một sự giả tạo. Sự thật thế này anh ấy nhất định chịu
không nổi. Hơn nữa, Kỷ Trung mới xuất viện không lâu, nhỡ đâu sau khi
nghe tin này, tim anh lại không thể chịu được áp lực thì phải làm sao?
Mình không thể làm Kỷ Trung hoảng loạn thêm nữa.”
Không! Không!
Không! Thái Chân đã làm anh ấy đau khổ rồi, mình không thể khiến anh
buồn thêm nữa. Nghĩ vậy, nên tôi quyết định không đi đảo Tề Châu nữa,
lấy hết đồ đạc trong túi du lịch ra, đặt nó vào lại trong tủ.
Vì
sợ mình sẽ hối hận, nên tôi dựa người đè chặt vào cánh cửa tủ. Nhưng rồi tay tôi như không điều khiển được, lại mở tủ ra. Chỉ cần nghĩ đến việc
sẽ gặp Kỷ Trung là tôi như con thiêu thân, mọi suy nghĩ cứng rắn vừa rồi đều tan biến.
Trong lúc tôi đang do dự thì Bảo Nhi và Tại Vũ
đến. Đậu xe bên ngoài sân nhà tôi, Tại Vũ lên lầu muốn giúp tôi mang
hành lí xuống. Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới vườn. Bây giờ Kỷ
Trung đang ở ngoài xe, chỉ cần tôi ngồi lên xe là có thể gặp được người
mà tôi ngày đêm mong nhớ rồi, vì thế, tôi bèn cùng Bảo Nhi và Tại Vũ
xuống lầu.
Tuy nhiên lúc vào xe, tôi mới phát hiện có Thái Hi,
Thái Chân, anh em nhóm Xi Ha, chỉ có Kỷ Trung là không thấy. Lòng tôi
buồn bã, chẳng phải đã nói là cùng nhau đi đảo Tề Châu đó sao? Lẽ nào Kỷ Trung không đi? Sao anh ấy lại không đi chứ? Bệnh rồi sao? Hay là anh
không muốn gặp tôi? Hàng ngàn câu hỏi bay nhảy trong đầu, tôi muốn hỏi
Tại Vũ “Kỷ Trung đi đâu rồi?”, nhưng không tài nào mở miệng được.
Có lẽ Tại Vũ thấy được vẻ mặt của tôi trong kính chiếu hậu, nên quay đầu
lại nói: “Chúng mình đi trước, Kỷ Trung nói phải đi mua một thứ, lát nữa sẽ gặp ở bến phà Luân Độ.”
Thì ra là vậy! Tôi thở phào nhẹ nhõm, cả người thư thái hẳn ra. Lúc đó, Tại Vũ khởi động xe, nhóm chúng tôi
đi đến bến phà Luân Độ. Tôi ngồi dãy ghế sau cùng của xe, giữa Thái Hi
và Thái Chân. Lúc tôi lên xe, Thái Hi chào một tiếng nhỏ rồi im lặng
ngồi, chỉ cần ở bên cạnh nhóm Xi Ha là anh ấy đều tỏ ra như vậy. Dường
như việc bọn họ lập bang phái trong trường học là điều không còn tự
nhiên như hồi trước. Tôi không thể tưởng tượng nổi Thái Hi trước đây
từng là anh hai của nhóm học sinh trường trung học Nhân Hạ. Hay vì thế,
anh mới trở nên trầm lặng ít nói như ngày hôm nay, luôn một mình ngồi
trầm tư suy nghĩ?
Nhưng Thái Chân lại hoàn toàn thay đổi. Tôi vừa lên xe, cô ấy không có ý gì thù địch mà lại còn nhiệt tình nói chuyện
với tôi. Nhưng tôi không dám nhìn mặt Thái Chân, tôi sợ nhìn vào mắt cô
ấy, thật khó mà tin được bên trong vẻ thuần khiết kia lại ẩn chứa một
con tim phức tạp đến vậy.
Lòng tôi không khỏi lo lắng bất an, lẽ nào Thái Chân biết tôi nghe trộm được chân tướng của cô ấy rồi cho nên
hôm nay mới nhiệt tình với tôi như thế? Nhìn trộm Thái Hi, tôi thấy anh
vẫn như ngày thường, vẻ mặt bình tĩnh, không có biểu hiện gì khác thường cả. Hay là có lẽ tôi suy nghĩ nhiều quá, cách nghĩ quá mẫn cảm, chắc là không xảy ra chuyện gì. Thái Chân chỉ là muốn lập tức về Mỹ với Kỷ
Trung, sự cảnh giác của cô ấy đối với kẻ thứ ba như tôi cũng cần phải
xoá bỏ đi, vì thế mới yên tâm nói chuyện với tôi như thế.
Trong
lúc tôi đang suy đoán, nghi ngờ không yên thì xe đã nhanh chóng chạy đến bến phà Luân Độ, mọi người lần lượt xuống xe. Thái Chân xuống trước,
tôi xách túi du lịch lên rồi cũng xuống xe. Khi tôi vừa đứng dậy, Thái
Chân liền đưa tay muốn cầm giúp tôi chiếc túi, tôi đẩy tay cô ấy ra,
nói: “Không cần đâu, để mình tự mang được rồi.” Nhưng Thái Chân không
buông tay, nhiệt tình nói: “Y Nghiên, để em mang túi xách giúp chị, tay
chị vừa mới lành, không thể cử động nhiều được, cẩn thận kẻo đụng đến
vết thương.”
Tôi vẫn cứ không chịu, đưa tay giật túi xách lại
nói: “Tay mình đã khỏi rồi, thật mà. Cái túi này cũng không nặng, mình
tự mang được rồi.” Tuy vậy, sự phản đối của tôi hình như càng làm Thái
Chân nhiệt tình hơn, cô ấy vẫn cứ nói cái tay gãy của tôi mới khỏi không thể xách túi được.
Trong lúc cả hai chúng tôi kẻ kéo người lôi,
Thái Chân vô tình cúi xuống, để lộ một thứ gì đó trên cổ. Mắt tôi bỗng
loá đi, trước ngực cô ấy là vật mà lúc ở cổng vườn nhà tôi, Kỷ Trung đã
không cho tôi đụng vào, còn nói chỉ có bạn gái mới có thể chạm vào. Bây
giờ nó được đeo trên cổ Thái Chân, phát ra ánh sáng trong vắt từ viên
ngọc đỏ.
Tim tôi nhói đau, chiếc mặt ngọc màu đỏ đó vẫn đang lấp
lánh trước mắt tôi. Lòng đau nhói, tôi nghĩ, nếu không phải vì lời nói
dối bị bệnh tim của Thái Chân, thì người được đeo mặt ngọc đó phải là
tôi!
Thái Chân vẫn kéo lấy cái túi xách. Tôi lúc đó không còn
nhẫn nại được nữa liền kéo mạnh túi xách về phía mình rồi đẩy Thái Chân
ra: “Không cần cậu giúp đâu.”
Tuy nhiên, tôi không thể ngờ mình
lại xô mạnh đến thế, đẩy Thái Chân từ bên cửa xe lui ra sau. Cô ấy ngã
lui sau mấy bước rồi đụng phải tấm kính chiếu hậu của xe đối diện, tấm
kính cứng nhô ra đó lại trúng ngay ngực của Thái Chân. Thái Chân hét
lên: “Ối, đau quá!”
Anh em nhóm Xi Ha đứng một bên nhìn thấy lập
tức chạy qua xem. Tôi sững sờ ở trong xe, không sao hiểu nổi, tôi chỉ
thuận tay đẩy một cái mà thôi, làm sao Thái Chân ngã đụng vào kính chiếu hậu chứ?
Tôi ngẩng đầu nhìn thấy mọi người đang vây quanh hỏi
han cô ấy, bèn vội vã xuống xe chạy đến. Dù trong lòng rất ghét Thái
Chân, nhưng tôi không cẩn thận đẩy ngã cô ấy, ít nhất cũng phải xin lỗi
một câu mới được.
Lúc đó, Kỷ Trung xuất hiện, đi về phía chúng
tôi, thấy mọi người đang vây quanh Thái Chân, cô ấy vẫn ôm lấy ngực
mình. Kỷ Trung hốt hoảng, đồ trên tay đều quăng hết, chạy thẳng đến bên
Thái Chân, vô cùng lo lắng hỏi: “Sao vậy Thái Chân? Có phải bệnh tim của em tái phát không? Anh gọi xe cứu thương nhe?”
Tôi biết lúc này
không thể đứng đờ đẫn một bên được, cứng rắn đi đến chỗ anh ấy nói: “Lúc nãy mình không cẩn thận đẩy cô ấy ngã, cô ấy muốn mang túi xách giúp
mình, mình không chịu. Cả hai đang lôi kéo, sao đó không biết tại sao cô ấy ngã té.”
Kỷ Trung nhìn trừng tôi, trong mắt như có lửa bốc
lên rồi phẫn nộ: “Cậu không cẩn thận? Cả hai lôi kéo? Cô ấy muốn mang
túi xách giúp? Lẽ nào cậu không biết Thái Chân bị bệnh tim bẩm sinh? Lẽ
nào cậu không biết cô ấy không thể mang vật nặng sao? Lẽ nào cậu không
biết cô ấy không thể cử động mạnh sao? Tại sao cậu không tự mang túi
xách đi? Tại sao cậu lại không có phong độ tý nào hết vậy!”
Thái Chân mặt trắng bệch, đứng sau lưng Kỷ Trung nói: “Kỷ Trung, em không sao.”
Nhưng những lời nói của Kỷ Trung đã làm cho con tim tôi tan nát. Hai tay nắm
chặt vào nhau, tôi tức đến nỗi không nói nên lời, toàn thân run lên. Mọi người đều vây quanh Thái Chân, còn tôi một mình đứng cô độc ở đó, hoảng loạn, đau khổ nói: “Cô ấy bị bệnh tim? Cô ấy không thể xách nặng? Cô ấy không thể vận động mạnh? Tôi không có phong độ? Tôi không có phong độ
sao?”
Tinh thần tôi bấn loạn, tức đến cực điểm, lại cười to lên
đến nỗi nước mắt cứ tuôn ra: “Mình không có phong độ? Bùi Kỷ Trung! Bây
giờ cậu mới biết là mình không có phong độ sao? Bây giờ cậu mới biết bộ
mặt thật của mình sao? Nói cho cậu hay, bạn gái trước đây của cậu chính
là không có phong độ như vậy đó!”
Kỷ Trung vẫn ở trước mặt Thái
Chân, giận dữ: “Đúng vậy! Hôm nay mình mới phát hiện ra! Cậu đừng cho
rằng mình đã bỏ cậu rồi thì có thể báo thù với Thái Chân! Cậu dám động
vào cô ấy một lần nữa thử xem!”
Tôi tức đến nỗi không còn lí trí
nữa, nổi điên lên: “Bùi Kỷ Trung! Cậu bỏ mình? Cậu bỏ mình rồi? Cậu là
đồ khốn vong ơn phụ nghĩa! Cậu là đồ vô tình vô nghĩa…”. Cổ họng tôi bất giác bật ra. Bỗng nhiên tôi có một cảm giác như bị giễu cợt, cảm giác
mất đi hết ý chí, giống như bị một vật gì đó đập mạnh vào đầu tôi, đau
đến choáng váng mặt mày, đau đến nỗi không thể phân biệt được đông nam
tây bắc.
Bãi đậu xe bỗng nhiên yên lặng, mọi người đều kinh hoàng nhìn nước mắt chảy giàn giụa trên mặt tôi. Thái Hi nãy giờ vẫn lẳng
lặng đứng một bên bỗng nhiên đẩy mọi người ra, hét lên một tiếng: “Đủ
rồi!”. Giọng anh ấy không lớn, nhưng làm mọi người ở đó kể cả tôi đều
giật mình. Giọng hét phẫn nộ đó của Thái Hi dường như một ngọn núi lửa,
phải bùng phát ra mới được.
Anh ấy đi thẳng đến trước mặt Kỷ
Trung, trừng mắt nói: “Kỷ Trung! Tôi thật sự không nhịn được nữa! Cậu đã giày vò Y Nghiên, một cô gái vui vẻ ra thành thế này. Bây giờ lại lạnh
lùng nói một tiếng, cậu bỏ cô ấy xem như xong chuyện sao? Lúc thích thì
vui đùa một tí, không muốn chơi nữa thì bỏ đi! Cậu là thằng khốn, đùa
giỡm với tình cảm, cậu đã giày vò Y Nghiên đến không thành người nữa,
vậy mà bây giờ còn dám nói những lời này. Kỷ Trung, hôm nay nếu cậu
không xin lỗi Y Nghiên, thì tôi không bỏ qua cho cậu đâu.”
Tuy
nhiên, Kỷ Trung hất cằm, lạnh lùng lên tiếng: “Tôi nghĩ tôi đã nói rõ
lập trường của mình rồi, trong cuộc đời của tôi, chưa hề có câu xin lỗi
này. Hôm nay tôi chủ động bỏ Y Nghiên, cô ấy nên cảm ơn tôi mới phải, vì từ nay về sau, cô ấy không cần phải chịu đựng tính khí của tôi nữa.”
Sắc mặt Thái Hi trở nên hơi tái, anh ấy lắc đầu nói: “Tôi thật không dám
tin trước đây Y Nghiên lại thích một tên không có trách nhiệm, ngang
ngược nhẫn tâm như cậu! Rốt cuộc cậu có thể hiểu tình yêu đích thực là
gì không?”
Kỷ Trung đón ánh mắt của Thái Hi: “Lúc mới biết Y
Nghiên, cô ấy vừa thích cười lại tinh nghịch và có chút ngốc nghếch dễ
thương. Nhưng sau khi quen cô ấy rồi, mới phát hiện ra cô ấy có tính khí của một tiểu thư, lại là người tuỳ hứng khóc lóc, hàng ngày nếu tức
giận chút xíu cũng sẽ khóc lên. Tôi thấy tôi mới là người bị lừa đó.”
Thái Hi cuối cùng không nén nỗi cơn giận nữa, giọng càng cao hẳn lên: “Cậu
là đồ giẻ rách, cái gì là nhóm Xi Ha chứ, chỉ là nhóm đầu heo thôi!”
Kỷ Trung quay đầu lại, vẫn lạnh lùng nói: “Vô vị quá, tuỳ cậu nói sao cũng được. Nếu tôi là đồ khốn thì sao có thể có nhiều người vẫn chơi với
tôi? Tôi là thằng đại khốn nạn? Ha ha, nhưng cậu là thằng đại ngốc!
Thằng ngốc nhất nước Hàn Quốc! Tôi đã sớm nhận ra rồi, cậu thích Y
Nghiên phải không? Vậy sao không dám theo đuổi chứ? Cậu chỉ biết đứng
đây giả vờ thanh cao thôi!”
Thái Hi nắm bàn tay thành hình nắm
đấm, rồi nói liên tiếp: “Phải, phải, phải! Cậu mắng đúng lắm, tôi sớm
nên biết cậu vốn dĩ không phải con người, tôi sớm nên nắm lấy thế tấn
công. Nếu không phải để ý đến cảm giác của Y Nghiên, tôi đã không nhịn
đến ngày hôm nay rồi.”
Kỷ Trung vẫn không nổi nóng, lại còn cười: “Được đấy, nếu cậu muốn tấn công Y Nghiên vậy thì làm đi, tôi đâu phải
là không đồng ý!”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ấy, chỉ cảm thấy người
trước mặt này xa lạ như chưa bao giờ gặp qua. Không, tôi nghĩ trong
lòng, anh ấy nhất định không phải là Kỷ Trung, hoặc chỉ mang vẻ bề ngoài của Kỷ Trung mà thôi. Kỷ Trung sao lại có thể nói những lời kì lạ như
vậy chứ? Kỷ Trung, người tôi đã từng yêu không phải như thế này! Mơ hồ,
tôi nhìn hai người con trai đang đấu khẩu với nhau, dường như không liên quan gì đến tôi cả.
Lông mày Thái Hi nhướng cao lên, giọng cũng
khác hẳn: “Trước khi tôi tấn công Y Nghiên, tôi phải tấn công cậu
trước!”. Thái Hi, khắp lỗ chân lông đều như đang bốc khói, chỉ trong
chớp mắt, đã đấm vào cằm Kỷ Trung. Kỷ Trung lui sao mấy bước, suýt chút
nữa là ngã lên Thái Chân, cô ta xanh mặt hét lên: “Anh, anh không thể
dừng tay sao? Anh nghĩ cho Y Nghiên, sao anh không nghĩ cho em? Lẽ nào
anh quên Hựu Hi rồi sao?”
Tôi đờ đẫn nhìn cảng tượng trước mắt, cái tên Hựu Hi này một lần nữa lướt qua đầu tôi. “Hựu Hi?”
Thái Hi thoáng chút do dự. Tuy nhiên, đúng lúc đó Kỷ Trung quay người nhảy
đến trước, đấm thật mạnh vào miệng Thái Hi. Mọi người ở đó đều hốt
hoảng, vì máu đỏ tươi đang chảy xuống mép miệng Thái Hi, nhưng lại không có ai dám tiếng đến ngăn chặn hai chàng trai trong cơn tức giận này.
Thái Hi lấy tay quẹt lên miệng, thấy trên tay toàn là máu, vì thế mắt đỏ
rực, lông mày dựng đứng, xông lên như điên về phía trước, đấm đá liên
tục vào Kỷ Trung. Kỷ Trung cũng hung dữ bật dậy, phản công lại. Chỉ thấy hai người con trai, vung tay đấm đa với nhau tại bãi đậu xe, càng đánh
càng hung, cửa kính xe bị vỡ tung, mảnh vỡ văng khắp nơi, hành lí chúng
tôi để dưới đất cũng văng đi mất. Đồ đạc bên trong rơi tung toé xuống
đất, thậm chí mấy quả táo cũng rơi ra ngoài.
Kỷ Trung khom người
thuận tay nhặt luôn quả táo ném vào Thái Hi, nhưng lại trúng vào đèn
giao thông ở trong bãi đậu xe. Chiếc đèn giao thông vỡ tung, làm kinh
động đến người bảo vệ, ông này nhìn thấy hai người đang đánh nhau lập
tức kéo chuông cảnh báo. Chỉ một thoáng, trong bãi đậu xe là một cảnh
tượng hoảng loạn, kinh hãi, tiếng kêu la gào thét, những thứ có thể
quăng đều quăng hết, những đồ có thể đập phá đều đập phá hết… Toàn cảnh
là tiếng gào khóc. Tim tôi cũng hoảng loạn như vậy, tan vỡ hết rồi, đã
chết hết rồi…
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT