“Dạng?” Dạ Mị nhẹ lẩm bẩm từ lạ lẫm này, tổng cảm thấy chữ này tựa hồ không
phải lời tốt đẹp gì!
“Ai nha, đến đến, ngồi một chút.” Trong lúc đó, Nguyễn Miên Miên đặt mông
ngồi trên đồng cỏ mềm mại liền vươn tay kéo Dạ Mị, hơn nữa còn chỉ chỉ vị trí
bên cạnh mình, Dạ Mị thấy thế không giận mà còn cười, hơn nữa còn theo ý nàng
ngồi bên cạnh nàng, hắn muốn nhìn một chút cung nữ này chuẩn bị nói gì.
Miên Miên thấy hắn ngồi bên cạnh mình, liền nhìn hắn cười nói: “Phi tử
ngươi hầu hạ đã ngủ chưa?”
Nghe vậy, hắn thông minh rất nhanh lĩnh ngộ lời nàng, xem ra, nàng đã coi
hắn giống như nàng là người hầu hạ lãnh phi rồi.
Nguyễn Miên Miên thấy hắn nhìn mình chằm chằm không nói, nàng mỉm cười hỏi
lần nữa: “Đúng rồi, sao ngươi đột nhiên tới nơi này?”
“Bởi vì khúc hát của ngươi mà đến, có phải ngươi có người trong lòng, nếu
không như thế nào hát ra lời ca thê lương như thế?” Dạ Mị hiếu kỳ hỏi.
“Ách, ta… ta không có.” Nguyễn Miên Miên xấu hổ phất phất tay, nàng còn
chưa từng yêu, ở đâu ra người trong lòng a!
Nghe nàng chối ngay, hắn suy ngẫm vài giây rồi hỏi “Bài hát này là vì phi
tử kia hát sao?”
“Úi chà? Làm sao ngươi biết?” Miên Miên trừng lớn hai mắt hỏi, ngay sau đó,
nàng vội che miệng lại cười xấu hổ, không xong, nếu cho hắn biết cái này là vì
Phiêu Phiêu hát, Phiêu Phiêu chẳng phải sẽ thảm hơn?
Thấy bộ dáng nàng khẩn trương như thế, Dạ Mị đột nhiên có chút cười cười,
Miên Miên thấy thế tựa hồ có chút hiểu, một giây sau, đột nhiên đứng dậy chỉ
chỉ Dạ Mị không ngừng nói: “A a a, ngươi cũng biết chuyện này đúng hay không?”
Dạ Mị nghe vậy khẽ gật đầu, hắn có lẽ xem như biết!
“A, không có lý a, Phiêu Phiêu sẽ không nói với người ngoài.” Miên Miên
không hiểu lẩm bẩm, tiếp đó phi thường rối rắm đi qua lại, không có lý a, Phiêu
Phiêu sao có thể để cho một thái giám biết rõ chuyện của mình?
“Ta không phải là người ngoài.” Dạ Mị thấy nàng rối rắm như thế liền mở
miệng giải thích.
Nghe hắn nói vậy, Nguyễn Miên Miên bắt đầu trầm tư, ngay sau đó liền ly kỳ
há to mồm luôn miệng la lên: “A a a, ngươi trước kia cũng hầu hạ qua Phiêu
Phiêu đúng không?” Nói xong, nàng như suy nghĩ cái gì gật đầu, đúng vậy, nếu
không, hắn không có lý do biết đến, một giây sau, nàng đột nhiên trở nên phi
thường nghiêm túc nói: “Chúng ta đều là người một nhà, ta liền mở cửa sổ ở mái
nhà nói thẳng nha.” Nói xong, nàng phi thường bình tĩnh mà khẳng định nói:
“Công công, ngươi cũng biết đại mãng xà kia rất quá phận.”
“Đại mãng xà?” Dạ Mị nhíu mày lặp lại.
Nguyễn Miên Miên không chú ý tới sắc mặt hắn biến hóa, tiếp tục nói: “Ngươi
cũng biết đại mãng xà kia có rất nhiều nữ nhân, đã như vậy, vì sao hắn không
thể thả Phiêu Phiêu? Phải biết rằng Phiêu Phiêu căn bản không thích hắn!” Nói
xong, còn phi thường bất mãn nắm nắm tay biểu thị đại mãng xà kia làm thật sự
rất thiên lý không tha.
“Cho nên, đại mãng xà trong miệng ngươi đã làm gì?” Tứ khi xác định đại
mãng xà trong miệng nàng là chỉ hắn, sắc mặt của hắn lại càng phát lạnh lùng.
“Chậc, ngươi nghĩ sao?” Nghe Dạ Mị hỏi, Miên Miên bỗng hăng hái lên, nàng
nắm hai tay thành nắm đấm, vẻ mặt phong phú “Đại mãng xà kia nha, thật sự rất
ghê tởm, hắn không chiếm được tình yêu của Phiêu Phiêu, nên sinh lòng đố kị
đuổi nàng vào lãnh cung, hắn có biến thái không chứ?” Nàng cười quay lại muốn
nghe ý hắn, nhưng trong một khắc xoay lại, nụ cười trên mặt nàng đã cứng lại…
“Ngươi…” Khuôn mặt tươi cười của Nguyễn Miên Miên đã bắt đầu cứng ngắc,
nàng khẩn trương giật giật khóe miệng nhìn Dạ Mị không biết lúc nào đã đứng dậy
hơn nữa đã đi tới bên cạnh nàng, mà giờ khắc này, Dạ Mị quăng cho nàng một ánh
mắt phi thường sắc bén, nàng có cảm giác ánh mắt này giống như đã đâm xuyên qua
thân thể nàng, mà kinh khủng nhất là cái đuôi rắn vừa dài lại to mà Dạ Mị kéo
sau lưng …..
“Ta… Ta làm gì sai sao?” Nguyễn Miên Miên mồm miệng run run đứng như nhũn
ra hỏi, vào cung lâu như vậy, nàng chưa bao giờ thấy qua công xà là cái dạng
gì, duy nhất một lần đó chính là Tiểu Thúy cùng gia đinh tên Sơn kia, nhưng
đuôi của gia đinh tên Sơn kia cũng không có lớn như vậy nha!
“Ngươi nói đại mãng xà là cái dạng này sao?” Dạ Mị gằn từng tiếng lanh lùng
hỏi.
Nguyễn Miên Miên điên cuồng nuốt nuốt, chân cuối cùng khống chế không được
khuỵu xuống, cũng may bên người nàng có một gốc cây anh đào, nàng gắt gao ôm
cây anh đào mới ngăn không cho cơ thể mềm nhũn ngã xuống, “Công công… Công công
ngài… nói đùa gì vậy… Ta nói… Ta nói là đại mãng xà cực kỳ ngây thơ kia chứ
không phải ngài…” Nguyễn Miên Miên vội giải thích.
Nghe vậy, Dạ Mị sắc mặt càng thêm khó coi, “Đại mãng xà cực kỳ ngây thơ?”
Chỉ nghe thấy ‘ bịch ’ một tiếng, Nguyễn Miên Miên rốt cục không có chí khí
quỳ trên mặt đất hai tay hợp nhất vạn phần đáng thương cầu xin nói: “Ô ô, ta
thật không phải là nói ngài, đại mãng xà ngây thơ kia thật không phải là ngài
a…” Nói xong, nàng liếc qua cái đuôi rắn cực lớn phía sau hắn lần nữa nuốt nước
bọt, tiếp tục ủy khuất nói: “Tuy… Tuy đuôi ngài cũng rất rất lớn, nhưng ta thật
không phải nói ngài, ô ô… Ngươi đừng ăn ta đừng ăn ta…”
“Ô ô, ta… Ta còn chưa từng yêu… Công công, ngươi đừng ăn ta, ô ô, ngươi
xem, ta không cung đấu, cũng không tranh thủ tình cảm, cũng không thèm hầu hạ
Xà vương, ta chỉ cầu bình an vượt qua năm năm, cho dù… Cho dù vĩnh viễn ở lãnh
cung cũng không sao, ô ô, đừng ăn ta được không?” Nói xong, hai mắt chớp động
nước mắt lưng tròng đáng thương nhìn Dạ Mị.
“Không thèm hầu hạ đại mãng xà cực kỳ ngây thơ kia? Hừ?” Khóe miệng của hắn
nở một tia cười lạnh hỏi lần nữa.
Nguyễn Miên Miên vội vàng gật đầu, Dạ Mị thấy thế nụ cười lạnh lùng vẫn
treo nơi khóe miệng, thu hồi cái đuôi biến lại nguyên dạng liền vẫy vẫy tay áo
đi ra, Nguyễn Miên Miên thấy hắn rời khỏi, rốt cục thở dài một hơi liền vô lực
chống đỡ ngã xuống đồng cỏ.
------------Tôn Loan điện---------------
Giờ phút này, Dạ Mị đang bực bội xem tấu chương, chỉ nghe ‘ba~’ một tiếng,
tấu chương trùng trùng điệp điệp rơi trên mặt bàn.
“Bệ hạ, có phải ngài mệt mỏi hay không, để nô tài hầu hạ ngài đi ngủ a.” A
Đức trung thành tận tâm vội đưa lên trà sâm tốt nhất nói.
“Ừ.” Dạ Mị im lặng ừ một tiếng.
A Đức nghe nói vội xoay người tiếp nhận cái khay trên tay một thái giám, mở
tấm vải đỏ rồi rất nhanh đi đến cạnh Dạ Mị, “Bệ hạ, đêm nay ngài có muốn lật
thẻ bài hay không?”
Nghe vậy, Dạ Mị ngây ra một lúc, sau đó khuôn mặt anh tuấn thoáng hiện lên
nụ cười tà mị “Muốn, đương nhiên muốn, truyền ý chỉ của trẫm, cung nữ hầu hạ
Phiêu phi tối nay tới thị tẩm.”
Nghe vậy, A Đức ngây ngẩn cả người, cái gì, cho nha hoàn lãnh cung đến tẩm
thất? Nhưng từng trải qua nhiều sóng to gió lớn hắn liền nhanh chóng phục hồi
tinh thần cúi người nói: “Nô tài đi làm ngay.” Mặc kệ bệ hạ nghĩ như thế nào,
với tư cách nô tài nhất định phải thỏa mãn tất cả yêu cầu của bệ hạ, vì vậy hắn
ra khỏi cung điện đưa thái giám cùng nha hoàn ngay lập tức đi về phía lãnh
cung.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT