Không biết Liên Gia Chú đã đứng bên cạnh cô bao lâu rồi, anh nhìn cô rồi hỏi Đứng đây làm gì vậy? Cuối cùng còn thêm một câu "Ngốc quá đi".
Tay Trần Dĩnh Mỹ chạm lên khóe miệng, dường như cô đã đứng ở chỗ này rất lâu rồi, khi còn bé mỗi khi cô đứng ngây ngốc lâu thì sẽ chảy nước miếng, cho dù thói quen này cô đã bỏ từ rất lâu trước đây rồi, nhưng động tác theo bản năng đó vẫn không đổi được.
Dưới ánh mắt của Liên Gia Chú cô từ từ thu tay lại.
Bây giờ có thể đứng ở đây may mà có Liên Gia Chú. Buổi sáng Trần Dĩnh Mỹ gọi điện cho Liên Gia Chú bày tỏ lời cảm ơn, ở trong điện thoại cô đã cố lấy dũng khí nói em nhớ anh.
Họ đã hơn một tuần rồi chưa gặp mặt.
Lần gặp mặt cuối cùng là ở bên bờ biển Nice, âm thanh thủy triều hạ xuống, nụ hôn của anh chuyển từ cánh môi của cô tới thái dương của cô, trong tiếng thở dốc cô đặt tay lên vai của anh, vừa định chuyển tới cổ anh thì anh đã buông cô ra.
Anh xoa xoa má cô: Anh đã đặt phòng rồi.
Lời này làm cho trái tim của cô khi ấy đập loạn xạ. Trên thực tế ---
Trên thực tế đúng là Liên Gia Chú đã đặt phòng, căn phòng suite hướng biển, nhưng chỉ có cô vào ở, Liên Gia Chú ngay cả phòng cũng chưa đi vào. Anh đứng ở cửa phòng nói với cô ông nội anh đang đợi anh ở nhà.
Lý do này Trần dĩnh Mỹ hiểu, con nhà có tiền đều như vậy, hẹn hò cùng con gái là một chuyện, ở cùng với con gái lại là một chuyện khác.
"Ngày mai anh lại tới đón em".
"Được". Cô cười với anh.
Phòng Suite hướng biển có thể quan sát toàn bộ Vịnh Thiên Thần. Khi máy bay loại nhẹ từ sân bay Nice bay lên, nhân viên phục vụ nói cho cô biết đó là sân bay một nửa tư nhân, Liên Gia Chú cũng có một vị trí hạ cánh ở sân bay.
Người nói sẽ tới đón cô cũng chẳng tới đón cô, cô đã ở trong phòng của khách sạn ngây ngốc ngắm cảnh biển một ngày.
Mãi cho tới chạng vạng Trần Dĩnh Mỹ mới trông thấy một người đàn ông tự xưng là tài xế của Liên Gia Chú.
Trên đường quay lại học viện Ryder Trần Dĩnh Mỹ nhận được điện thoại của Liên Gia Chú.
Trong điện thoại Liên Gia Chú thẳng thắn: "Xin lỗi đã bỏ quên em ở trong khách sạn".
"Không sao, em đã ăn rất nhiều món ngon ở khách sạn". Cô nói.
Đầu kia điện thoại truyền tới tiếng cười nhàn nhạt: "Bạn của anh nói với anh, anh ta vừa vào khách sạn ở đã nghe thấy nhân viên phục vụ nói, khách của Yann mang tới đã ăn năm mươi gram cánh hoa".
Khi đó trong lòng của Trần Dĩnh Mỹ rất có cảm giác không ổn.
Quả nhiên.
"Cô nàng ngốc, cánh hoa đó là để tăng thêm màu sắc cho món ăn".
Đầu đập vào kính xe: Bịch, bịch, bịch ---
Trong lúc theo bản năng Trần Dĩnh Mỹ xoa xoa cái trán, bây giờ đã không đau rồi, cô lúc nào cũng ngốc nghếch như vậy.
Sau khi từ Nice trở về Trần Dĩnh Mỹ lại không gặp qua Liên Gia Chú nữa.
Buổi sáng gọi điện thoại cho anh khi cố lấy dũng khí nói với anh là cô nhớ anh đầu kia điện thoại là gió yên sóng lặng. Câu "Em nhớ anh" đó của cô đối với Liên Gia Chú mà nói có lẽ chẳng qua cũng chỉ là một câu chào hỏi bình thường.
Anh hỏi cô có muốn tham gia tụ họp bạn bè với anh không.
Địa điểm tụ họp ngay tại nhà của Liên Gia Chú ở Eze, tám rưỡi tối.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Liên Gia Chú mời cô tới nhà của anh, vừa hay là cuối tuần. Thời gian buổi trưa Trần Dĩnh Mỹ mới bắt đầu chuẩn bị, khi chuẩn bị xong tất cả thì thời gian vẫn còn rất sớm, vì vậy cô đã tới sớm, cô nghĩ có lẽ mình có thể đóng góp một phần sức lao động.
"Câu hỏi này rất khó trả lời sao?" Giọng điệu của Liên Gia Chú bất đắc dĩ.
"Sao cơ?" Tức thì Trần Dĩnh Mỹ nhớ tới vừa rồi Liên Gia Chú hỏi cô sao lại tới sớm như vậy, cô hốt hoảng trả lời: "Em muốn thử xem ở đây có cái gì cần em giúp không, hôm qua anh đã giúp em một đại ân, em..."
"Nói lời cảm ơn buổi sáng em đã nói rồi, hôm qua em cũng đã nói rồi". Liên Gia Chú cắt đứt lời của cô.
Đúng ha, cô cũng đã nói rất nhiều lần rồi.
Nhìn thoáng qua túi hàng trên tay Liên Gia Chú, nhìn nó dường như rất nặng, bỏ ra một chút sức lao động cũng không phải là nói chơi.
Định chạm tay vào túi hàng đã bị tách ra, hành động đường đột của cô làm cho Liên Gia Chú nhíu mày.
"Là em muốn giúp anh xách túi hàng thôi". Trần Dĩnh Mỹ vội vàng giải thích.
Túi hàng chuyển từ tay trái qua tay phải, bàn tay đưa ra không trung kéo lấy tay của cô: "Đi thôi".
Nhìn hai bàn tay nắm chặt Trần Dĩnh Mỹ cong khóe miệng lên, khi lấy lại tinh thần cô mới nhớ tới một vấn đề, vấn đề này coi như vô cùng kỳ lạ.
"Anh cũng đi mua sắm?!" Cô ngay lập thốt ra miệng câu hỏi này.
Từ từ Trần Dĩnh Mỹ sẽ tự quên đi cái danh xưng "Yann" kia, cô cảm thấy cái danh xưng này làm kéo giãn khoảng cách của cô và Liên Gia Chú.
Họ đã nắm tay và hôn nhau rồi.
Trần Dĩnh Mỹ lần nữa không đợi được câu trả lời của Liên Gia Chú.
"Câu hỏi này rất khó trả lời sao?" Cô bắt chước giọng điệu lúc trước của Liên Gia Chú khi hỏi cô.
Cô thế nào cũng không cho là như vậy, thứ gì mà trong nhà Liên Gia Chú lại không có, hơn nữa, có quản gia, người giúp việc, tài xế, đầu bếp, đâu cần anh phải đi mua sắm.
Lại nhìn qua túi hàng, đều là loại đồ ăn vặt mà con gái hay ăn, còn là loại đồ ăn cực kỳ khó tiêu.
Về phần mấy đồ ăn vặt này cuối cùng sẽ tới tay ai, tất nhiên không phải là Liên Gia Chú.
Cô gái có quan hệ tốt nhất với Liên Gia Chú là Lâm Phức Trăn.
Có người hình dung mối quan hệ của Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn thế này: Họ là hai ngôi sao mai sáng nhất trong bầu trời đêm, ở mọi quỹ đạo chúng soi sáng cho nhau, giao nhau nhưng không xuất hiện cùng nhau.
Loại khoai tây chiên tính theo kilogam đó cô cũng chẳng ăn, không phải là không thích ăn mà là không tốt cho sức khỏe, chất phụ gia nhiều, giám định vệ sinh không đúng chuẩn.
Nếu như thế nào cũng phải tìm ra một chỗ khác biệt, vậy thì khi Lâm Phức Trăn nhìn bạn thì bạn sẽ muốn bỏ tay vào trong túi, nhưng khi Liên Gia Chú nhìn bạn, thì tay của bạn không qua não đã lặng lẽ đưa lên ngăn lại tiếng tim đập loạn.
Thu ánh mắt lại, toàn tâm toàn ý đi theo Liên Gia Chú.
"Đứng ngây ngốc ở đây làm gì". Âm thanh thì thầm vang lên bên tai.
Giống như tỉnh lại từ trong giấc mơ, cô liếc nhìn Liên Gia Chú, mỉm cười, cúi đầu nói nhà anh thật đẹp.
Lúc này Trần Dĩnh Mỹ mới phát hiện ra cũng không biết Liên Gia Chú đã buông tay của cô ra từ lúc nào.
Nhìn không chớp mắt, một mạch đi theo Liên Gia Chú.
Liên Gia Chú dẫn cô tới một căn phòng kính giống như một góc vườn hoa rộng, nói tám giờ sẽ có người tới đón cô tới nơi tụ họp.
"Yann". Trần Dĩnh Mỹ gọi Liên Gia Chú đang định rời đi lại: "Em thật sự có thể giúp mà, thời trung học em là đội viên chủ lực của đội bóng chuyền của trường đấy".
Sợ anh không tin cô còn giơ giơ cánh tay của mình lên.
"Không phải anh không tin em". Giọng của Liên Gia Chú dịu dàng giống như buổi sáng ở sân bay ngày hôm đó khi chìa tay ra giúp cô: "Chỉ là anh sợ em càng giúp càng rối, mặc dù ở đây không có thiết bị đóng cửa, nhưng ở chỗ nào cũng đều có hệ thống báo động, hệ thống báo động ở đây kết nối trực tiếp tới cục cảnh sát gần nhất".
Cô vuốt mặt, cái này cũng đúng.
Cô giơ tay lên: "Em thề, trước khi người dẫn em ra khỏi chỗ này chưa xuất hiện thì em sẽ không đi đâu hết".
Rèm cửa màu hồng nhạt rất dễ khiến người ta đem nó liên hệ với khái niệm "Đó là căn phòng con gái ở", có lẽ đó là phòng của chị họ của Liên Gia Chú ở?
Hai người chị họ của Liên Gia Chú vẫn luôn ở Bắc Mỹ, điều này là bạn của Liên Gia Chú nói.
Có lẽ...
Có lẽ đó là căn phòng của Lâm Phức Trăn ở, vậy thì túi hàng mà Liên Gia Chú xách lại càng hợp lý hơn. Nhưng mà Liên gia Chú và Lâm Phức Trăn ở cùng như vậy nghe qua có chút là lạ.
Nếu như không phải đã đồng ý với Liên Gia Chú không rời khỏi chỗ này nửa bước thì cô đúng thật là muốn đi tìm hiểu xem sao.
Tiểu Pháp tụ tập cùng đám bạn của anh còn đẹp hơn nhiều so với lời miêu tả của nhân viên phục vụ ở Michelin, chỗ khác biệt hơn là DJ của buổi tiệc đổi thành người biểu diễn đàn cello, đầu bếp của Michelin đổi thành đầu bếp tới từ khách sạn Provence.
Bàn ăn hai mươi người bày đầy hải sạn, thịt nguội và kem Lavender có thể đẹp như trên tạp chí ẩm thực, đây là món ăn đặc trưng của đầu bếp Provence.
Trên bàn ăn ngồi mười bốn người, hai bên bàn ăn đều tự ngồi bảy người. Trần Dĩnh Mỹ ngồi ở ngay đối diện Liên Gia Chú, ngồi bên phải Liên Gia Chú là cô gái Linda người Thụy Sĩ.
Chuỗi khách sạn nhà Linda trải khắp Châu Âu, là một trong nhóm thành viên cố định. Trong mười bốn người này có bảy người là mỗi lần Trần Dĩnh Mỹ theo Liên Gia Chú tham dự buổi tụ họp đều có thể nhìn thấy, họ có người là thiên kim của chuyên gia tài chính, có người là con trai của chủ tịch chính đảng nhà nước, có người là người thừa kế của ông trùm ngành chế tạo tàu thủy...
Trần Dĩnh Mỹ tin bảy người cố định của buổi tiệc nhất định là sau khi đã qua hàng ngàn sự lựa chọn để trở thành một nhóm nhỏ.
Trong bảy người này Linda được những người khác gọi là "Hoang tưởng", bên cạnh Linda không thiếu đàn ông, mỗi lần yêu đương đều rầm rộ thề non hẹn biển, kết thúc không tới một ngày thì bên cạnh lại xuất hiện một người đàn ông khác, bạn trai mới lái xe cô ta tặng, hai người chìm trong mật ngọt.
Lúc này, Linda thoạt nhìn tựa như cả người không xương dựa vào Liên Gia Chú, còn thiếu chút nữa là chưa chui vào trong ngực anh thôi, mà bạn trai mới của cô ta đang ngồi ở đối diện cô ta.
Linda thích Liên Gia Chú, chuyện này ai cũng biết hết.
"Thứ tôi có Yann cũng có, tôi không cho anh ấy cái gì, anh ấy cũng không phải cho tôi cái gì. Nếu như Yann chịu ở cùng tôi, tôi sẽ đem toàn bộ cổ phần của tôi cho anh ấy, nhưng tôi biết chuyện như vậy sẽ không xảy ra, Yann nhất định ghét tôi. Tôi là con gái riêng của ba tôi, mặc dù sau khi vợ của ba tôi chết mới tới tôi và mẹ tôi, nhưng tôi biết ở trong mắt bọn họ tôi vẫn là con đứa con gái bất hợp pháp, con gái bất hợp pháp luôn không được lộ diện". Tính cách của Cô nàng Thụy Sĩ thật ra rất thẳng thắn.
Cho nên hành vi hiện tại của Linda hẳn là nằm trong phạm vi có thể hiểu được, cô nàng hưởng thụ sự chăm sóc của Liên Gia Chú dành cho cô nàng, rót nước cho phụ nữ bên cạnh, lấy giúp đồ ăn mà cô nàng không với tới bỏ vào đĩa của cô nàng là chuyện hiển nhiên cỡ nào.
Ly của Linda đã trống không lần thứ ba, tối nay tần xuất uống nước của cô nàng có chút dữ tợn.
Cô nàng Đẩy chiếc ly không ra, một tay chống cằm nhìn qua Liên Gia Chú.
Khi lần thứ tư Liên Gia Chú rót nước cho Linda, Trần Dĩnh Mỹ có một chút ác ý, thầm niệm trong lòng, nhanh xảy ra chuyện, nhanh xảy ra chuyện ---
Giây tiếp theo đúng thật là đã xảy ra chuyện.
Tay của Linda bỗng nhiên bị run lên kịch liệt, khuôn mặt dứt khoát hướng về đĩa tráng miệng đặt ngay trước mặt.
Lại một giây nữa.
Trần Dĩnh Mỹ nhìn thấy Lâm Phức Trăn.
Lâm Phức Trăn là người thứ tám trong nhóm người cố định này, mỗi lần tụ họp cô ấy đều ngồi bên tay phải của Liên Gia Chú.
Mặc dù không ai nói, nhưng Trần Dĩnh Mỹ biết chỗ ngồi bên tay phải của Liên Gia Chú nhất định thuộc về Lâm Phức Trăn.
Linda "Hoang tưởng" là người duy nhất dám ngồi lên vị trí ấy, nhưng điều kiện trước tiên là phải uống một ly rượu lớn để tăng thêm can đảm.
MM
Hết chương 14!
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT