Tỷ võ hừng hực khí thế được triển khai! Một vài nhân vật rối rít ra sân! Nhưng chân chính đại nhân vật lại chờ tính tình, yên lặng theo dõi biến hóa!
Ánh mắt của Lan nhi một mực càn quét trên thân mọi người!
Đột nhiên nàng thấy hai bóng dáng quen thuộc, nàng lôi kéo ống tay áo
của Lưu Quân Dao, thấp giọng kêu lên: “Tỷ, ngươi xem! Đó không phải là
Vương gia và nữ tử đáng chết đó sao?”
“Ừ!” Lưu Quân Dao nhàn
nhạt liếc mắt nhìn, cũng không phản ứng quá lớn, từ một khắc nhìn thấy
bọn họ ở khách điếm, nàng đã đoán ra ý đồ của bọn họ! Sao lại kinh ngạc
đây?
“Tỷ, phản ứng của ngươi hơi quá!” Lan nhi cũng không hài
lòng vẻ lạnh nhạt của tỷ, nàng đi theo bên cạnh tỷ ba năm, có thể đoán
được ít nhiều ý định của tỷ, tỷ chung tình với Vương gia nàng cũng rõ
ràng, vì vậy nàng càng ghét Liễu Nhu trong ngoài không giống nhau hơn!
Cả ngày chỉ biết làm bộ nhu nhược, thật là dối trá! Nghĩ như vậy, Lan
nhi lại mạnh mẽ trợn mắt nhìn Liễu Nhu một cái, nếu như ánh mắt có thể
giết người, tin tưởng Liễu Nhu đã chết ngàn vạn lần.
Tính tình
thẳng thắn của Lan nhi, là điều Lưu Quân Dao thích! Cái thế giới này quá giả dối, hư hư thật thật, bên cạnh có thể có một nữ tử thẳng thắn làm
bạn, nàng có tài đức gì đây?
Đột nhiên ánh mắt của Lưu Quân Dao
bị một bóng dáng hấp dẫn, nàng ngó hắn một cái, lập tức khẽ cúi đầu,
nghĩ thầm: Hoàng Phủ Hiên? Sao hắn cũng tới?
Xem ra Đằng Long đồ này thật hấp dẫn người! Hoàng thượng, Vương gia, nhân sĩ giang hồ, mọi
người đều muốn lấy, càng muốn chiếm làm của mình!
Mặc dù Lưu
Quân Dao kinh ngạc, nhưng có thể hiểu được! Cả Sư Phụ có tiên cốt cũng
bảo nàng đến, huống hồ những phàm phu tục tử này?
Mọi người say
sưa nhìn chăm chú vào tỷ võ trên đài, chỉ thấy một nam tử mập mạp một
cước đá đối thủ xuống đài, hắn ngắm nhìn bốn phía, kiêu ngạo khiêu
khích: “Còn có ai dám đi lên? Nếu như không có người, bảo bối này sẽ là
vật ở trong túi của ta.”
Vừa dứt lời, hắn còn không kịp hưởng
thụ thành công vui sướng, liền bị một cước đá rớt xuống đài, khóe miệng
hắn chảy ra tia máu, không thể tin nhìn chằm chằm đầu sỏ gây nên, lời
nói còn chưa có ra miệng, hắn đã té xỉu!
Người tới chính là Hiên Viên Triệt! Hôm nay hắn mặc áo tím, đắt tiền mà thần bí, quả thật là
vương giả trời sanh, cao quý không thể xâm phạm!
Hắn đứng ở phía trên, mắt nhìn thẳng! Cũng không phát một lời! Chỉ đứng lẳng lặng ở đây, chờ đợi đối thủ chân chính.
Dưới đài, mọi người trợn to mắt không dám đi lên, Cảnh vương gia võ nghệ cao cường, cả Minh quốc sợ là không đối thủ! Những nhân vật như họ sao dám
mạo hiểm tánh mạng đây?
Hoàng Phủ Hiên vương giả chân chính ở
dưới ánh mắt chần chờ của mọi người, bay lên đài, hắn cười cười, nụ cười ấm áp nhưng không hề đạt tới đáy mắt! Hắn nói: “Hiên Viên huynh, xin
chỉ giáo!”
Hiên Viên Triệt cũng ôm quyền trả lễ, nói: “Hoàng Phủ huynh khách khí.”
Vừa dứt lời, giương cung bạt kiếm! Giống như hai con rồng, đọ sức trên
không trung! Nhất thời ánh lửa bắn ra bốn phía, đây mới thật sự là đấu,
mọi người cảnh giác cao độ, rất sợ bỏ sót nhất cử nhất động của bọn họ!
Đây mới thật sự là võ nghệ! Những thứ vừa rồi chỉ là công phu mèo ba
chân.
Lưu Quân Dao không chớp mắt nhìn chằm chằm rồng bay đấu
nhau trên không trung! Trong lòng thất kinh, không nghĩ tới bọn họ đều
là nhân vật lợi hại, cao thủ thâm tàng bất lộ chân chính, xem ra trước
kia chưa nhìn rõ bọn họ.
Đấu hồi lâu sau, Hiên Viên Triệt rõ
ràng rơi xuống dưới! Hắn dần dần lực bất tòng tâm, coi như muốn chuyển
bại thành thắng, nhưng vô lực phản lại.
Chiến đấu dần dần ngừng, Hiên Viên Triệt vui lòng phục tùng, cười cười nói: “Hoàng Phủ Hiên võ
nghệ cao cường, Bổn vương cam bái hạ phong!”
“Đa tạ!” Hoàng Phủ Hiên vừa dứt lời, một làn gió thổi qua! Một bóng dáng đã tiến vào trong mắt hắn.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT