Thái Hòa tỉnh giấc mơ vào lúc giữa trưa, nghe loáng thoáng có 1 tiếng
con gái, đang đẩy cửa bước vào. Cậu kinh hãi quá chừng, tỉnh ngủ liền,
vội vã ngồi dậy, thì cô gái đã tới gần bên giường, vén màn giường lên.
Thái Hòa nhận rõ là cô tiểu thư đã tiếp chuyện với cậu lúc sáng tinh mơ, bất giác nhớ lại những lời cô đã nói, chẳng có nghĩa lý gì. Chỉ thấy cô nương giữ vẻ đứng đắn, đàng hoàng, hỏi cậu:
- Lang quân đã tỉnh dậy, có thể cho đem điểm tâm tới, chàng xơi lại ngủ tiếp, được không ?
Thái Hòa vội đặt chân xuống đất, cô gái đã đưa tay ngăn lại, nhoẻn miệng cười, nói :
- Lang quân sao quá sơ tình đến thế ? Chúng ta chỉ là bèo nước
gặp nhau, nhưng đã có người chết báo mộng, chính là trời định lương
duyên, sao chàng còn cố chấp ? Há chẳng nghe nói thần tiên cũng có người đã thành gia thất đấy ư ?
Thái Hòa vội xua tay lia lịa :
- Cô nương đừng nói tới những chuyện đó, khiến tôi càng thêm hổ
thẹn. Cô nương là người nhà trời, tự nhiên sẽ có các vương tôn công tử,
anh hùng tài tử, tới tìm cô để kết giai ngẫu suốt đời, việc gì phải quấy rầy bần đạo ?
Cô nương nghe vậy, ửng hồng hai má, ra dáng thẹn thùng, nói:
- Lang quân đừng hiểu lầm ý em, coi em là hạng con gái hạ tiện
dâm bôn. Cha em là danh thần trong triều, mẹ em cũng thuộc gia đình danh tiếng. Em tuy thô lậu, từ bé đã được gia đình giáo huấn, những việc thi thư, nữ công đều biết rành, há có thể bắt chước hạng con gái hạ lưu,
không tránh hiềm nghi, tấn công con trai ? Thật ra chỉ vì cha em báo
mộng rõ ràng, cũng coi như cha mẹ đã cho phép, mà lang quân ngay hôm đó
từ xa tới, quả là mối lương duyên tuyệt hảo. Nếu để cơ hội này vuột
khỏi, e rằng khó kiếm được một dịp nào khác. Vì thế, không tránh hiềm
nghi, quên đi điều hổ thẹn, và thấy trong miếu không người lạ mặt, em
lại phải tới gặp lang quân, mong chàng hứa cho một lời, đính kết hôn
nhân, để em sớm có chỗ gửi thân suốt đời, mà cha mẹ ờ nơi chín suối cũng được yên dạ. Chẳng biết lang quân có thấu hiểu nỗi khổ tâm, mà nhận lời hay không ?
Thái Hòa vừa nghe cô kia nói, vừa để tâm coi thần sắc và cử động của cô, không thấy có vẻ gì là lả lơi, nảy ý nghi ngờ, không hiểu ý cô
nàng ra sao. Nhưng thấy cô cứ quấy rầy mình, cậu không thể leo xuống
giường, đành nhắm chặt mắt , ngồi ngay ngắn, không trả lời một câu. Cô
nương tự cảm thấy cụt hứng, thở dài một tiếng, lặng lẽ trở ra. Chỉ nghe
cô kia sập mạnh cánh cửa, bỏ đi. Thái Hòa không nghe tiếng gì nữa, tính
chuyện ngủ trở lại.Nhưng trong lòng ngổn ngang trăm mối, không sao chợp
mắt, mà dùng công phu khắc chế trở lại, cũng không hiệu quả. Cậu tự giận mình, nói to tiếng cho một mình nghe :
- Lam Thái Hòa ơi, Lam Thái Hòa ! Ngươi ở trước mặt sư tôn, lém
miệng khoe khoang, nay bước đầu tu luyện cũng không đạt được lại mắc vào ma nạn này. Nếu ngươi để tâm dao động, chẳng những người không còn mặt
mũi nào nhìn sư phụ và người vợ đồng môn, mà còn bị đánh xuống địa ngục, vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi. Nay gặp lúc khẩn yếu, quan thiết, bất luận thế nào ngươi cũng phải gạt bó tính mạng qua một bên, mới tốt.
Vừa nói tới đó, lại nghe trong phòng như có tiếng đàn bà cười,
Thái Hòa ngạc nhiên quá chừng, đưa mắt nhìn quanh, nhưng chẳng thấy một
bóng người, tự cho là mình nghe lầm, đành bỏ qua. Tức thì, vận nguyên
công, ngồi yên lặng. Hồi lâu, tâm tư mới ổn định, bỗng lại nghe bên
ngoài có tiếng cãi cọ. Lắng tai nghe kế bất giác kinh hãi. Giọng nói của một người, nghe sao giống giọng Vương Nguyệt Anh, vợ mình, đến thế. Lại vểnh tai lắng nghe, nhận ra quả thật là Vương Nguyệt Anh đang ở bên
ngoài tranh cãi với các cô gái tự làm mai cho mình. Thái Hòa rất kinh
hãi, nghi ngờ, nghĩ nơi đây là hoang thôn vắng vẻ, sao Nguyệt Anh có thể tới được ? Chẳng lẽ sư phụ biết ta gặp khó, đặc biệt phái cô tới cứu ta ? Nghĩ tới đó, liền muốn phá cửa bước ra, cùng Nguyệt Anh thấy mặt
nhau. Bước thẳng tới chỗ cửa ra vào, nhận thấy cánh cửa tuy không lớn,
nhưng rất vững chắc. Đưa tay xô thử, không thấy động đậy, bất giác hoảng hốt. Lại lắng tai nghe, thấy bên ngoài, hai người càng lúc càng to
tiếng, từng câu, từng câu lọt vào tai Thái Hòa. Nghe rõ tiếng Nguyệt Anh mắng cô kia là con tiện tì vô sỉ, dám dụ dỗ chồng người. Cô kia cũng
không nhịn, cãi lại ầm ĩ. Náo loạn một hồi, Nguyệt Anh nối giận, rút
kiếm cầm tay, cô kia hoảng sợ, bỏ chạy. Sau lại nghe đạo cô lên tiếng
năn ni Nguyệt Anh, và Nguyệt Anh thả cho cô ta đi. Thái Hòa hết lòng
mong mỏi Nguyệt Anh tới mở cửa, để vợ chồng gặp mặt nhau. Nào ngờ đợi
suốt nửa ngày, chẳng thấy gì, mà bên ngoài cũng im hơi lặng tiếng.
Tới chiều tối, bụng đã thấy đói, chợt quay đầu nhìn lên mặt bàn
kê gần giường, thấy trên đó có ổ bánh mì rất lớn, cùng với một chai
nước. Thái Hòa chẳng cần suy nghĩ, bẻ bánh ra ăn, rót nước ra uống. Nghe bên ngoài, hoàn toàn yên tĩnh, Thái Hòa lại lên giường đi ngủ, sáng mai sẽ tính kế khác. Có thể là phá cửa sổ, nhảy ra ngoài cũng nên.
Thái Hòa đánh một giấc, tới lúc tờ mờ sáng, chợt nghe bên tai có tiếng người nói :
- Lang quân hãy giữ mình trân trọng. Sư tôn kêu em tới xem xét
đạo tâm của anh. Cũng may anh lập chí kiên định, em có chứng cớ để báo
lại với sư tôn. Chúng ta bất tất phải gặp mặt, chỉ thêm quấy rối tâm trí anh mà thôi. Hãy mạnh mẽ lên đường, kỳ gặp mặt lần sau không xa mấy
đâu.
Thái Hòa nghe rõ ràng là giọng nói của vợ yêu quí Nguyệt Anh,
đưa mắt dáo dác nhìn quanh, chẳng thấy người nào, liền bật cười, nói :
- Chắc là sư phụ dạy cho cô ấy phép tàng hình, tới đây để ghẹo ta.
Liền bước xuống giường nhìn xem, thấy cửa phòng mở toang. Tìm
kiếm một hồi, chẳng bắt gặp người nào. Thái Hòa biết sư phụ có thể tùy
thời sai người tới xem xét tâm chí cua mình, và ớ đâu cũng có người bảo
hộ cho cậu. Vì thế cậu càng kiên định tâm chí, mạnh dạn tiến lên.
Không bao lâu, Thái Hòa lên tới núi Vương Ốc. Giữa đường gặp bao nhiêu gian nan, nguy hiểm, cậu đều vượt qua. Lên tới núi, cậu tự tìm
một chỗ an thân, tĩnh mịch để bắt đầu tu luyện. Mới đầu, chưa dứt bỏ
được thức ăn nấu nướng, mà núi thì cao, đường thì xa, cậu lo ngại không
biết kiếm đâu ra thức ăn. Nào ngờ mỗi sáng thức dậy, cậu đều thấy trong
thạch động có sẵn lương khô và các thứ trái cây, không hề khiếm khuyết.
Nửa năm sau, số lượng thức ăn giảm dần, nhưng vẫn đủ cho cậu no bụng.
Hai năm sau, cậu mới dứt bỏ được thức ăn nấu nướng. Từ đó, cứ cách ba
năm, Thiết Quài tiên sinh lại một lần tới kiểm tra công hạnh của Thái
Hòa, truyền thụ đạo thuật cho cậu.
Cũng trong thời gian này, Chung Li Quyền ở trên núi Thái Hoa đã
đọc xong Huyền kinh ba cuốn, vâng pháp chỉ của tổ sư, truyền lại cho Lam Thái Hòa.
Thấm thoắt mà đã qua mấy trăm năm, truyền từ nhà Tây Hán sang
nhà Đông Hán. Lúc đó, Trương Quả ở trên núi Võ Đang, cũng được Văn Mỹ
chân nhân, thỉnh mệnh Nguyên Thủy và Lão Quân, truyền cho sách "Ngọc Hư
đại điển". Hà tiên cô được Huyền Nữ gọi về, đích thân truyền thụ "Huyền
Môn yếu đạo", cùng với Thiên độn kiếm pháp. Các vị tiên trên đây đều đã
đạt được tám, chín phần đạo hạnh.
Bấy giờ, nhân gian đang vào đời Minh đế nhà Đông Hán. Minh đế
vốn là Phật môn đệ tử chuyển kiếp, là ông vua đầu tiên sùng ngưỡng Phật
giáo, nhân đó quan lại và nhân dân đều bỏ Nho, Đạo hai giáo, qui phụ về
Phật. Nguyên Thủy, Lão Quân đề phòng môn hạ đệ tử tranh hơn thua với
người đời, mới gọi tất cả các đại đệ tử, cùng các Đế quân, Tinh quân,
cho tới các kim tiên có chức, tán tiên không chức, tập họp ở cung Bát
Cảnh, giảng về lẽ "tam giáo đồng nguyên", các thế lực chốn phàm gian tuy có lúc thịnh lúc suy, tất cả đều do định số sai khiến, ba giáo phái đều ôm ấp chủ nghĩa "làm lợi cho người", đã có người khác phụ trách, hà tất phải tranh công với họ làm chi ? Trong mấy trăm năm, các môn hạ đệ tử
tự nguyện lui tới chốn trần thế, âm thầm trợ giúp Phật môn, cùng lập
công quả. Những người ưa tĩnh, ghét hiêu hiêu tự đắc, không muốn gây
nhiều chuyện, thì đều ở trên núi tu dưỡng, hà tất hỏi tới chuyện đời ?
Các đệ tử vâng pháp chỉ, đều cảnh giới môn hạ đệ tử, đồng lòng tuân thủ. Vì thế, từ nhà Đông Hán về sau, thường thấy Nho, Phật hai phái công
kích nhau, ghét nhau như nước với lửa. Riêng có người của Đạo môn là
không tham dự, chính là công của hai vi đại tổ sư, đã ban huấn dụ.
Nay nói về đời Vũ đế nhà Tây hán, có Đông Phương Sóc, hiệu là
Mạn Thiến, chính là ngôi sao Mộc tinh chuyển thế. Từ nhỏ ông đã được các vị tiên quan đồng đạo hạ phàm, truyền thụ cho nhiều thứ Pháp thuật, lớn lên học được bản lãnh khá cao, có thể ra vào cõi u minh, chưa bói đã
biết. Vũ đế đang lúc ưa thích đạo, nghe tiếng ông, vời vào triều, phong
làm Thái trung đại phu. Đông Phương Sóc có tính khôi hài, tuy ở trong
triều, cũng không giữ gìn triều nghi. Có khi, trước mặt thiên tử, thích
nói là nói, thích cười là cười, có lúc còn đem thiên tử tôn nghiêm ra
làm trò hề. Thiên tử hàng ngày ngồi giữa triều đình, đôi lúc cảm thấy gò bó, khó chịu, nay được một nhân vật hoạt kê để cùng cười nói, cảm thấy
thích thú, nên thiên tứ cũng không trách cứ, còn thấy ông là một người
thẳng thắn, đáng yêu, càng thêm sủng ái.
Xưa nay, người ta thường truyền tụng, nói Tây vương mẫu từng cảm lòng thành của thiên tử, tha thiết cầu tiên, nên đã giáng hạ vào Hán
cung, cùng vua bàn luận về Đạo, ở chơi tới ba ngày. Thật ra, câu chuyện
này chỉ là màn kịch do Đông Phương Sóc đặt ra. Vũ đế là người hiếu dũng, ham chiến tranh, đặt ra sưu cao thuế nặng, từ lâu bị trời giận, người
oán. Nếu ngoài miệng ông ta có nói là ưa thích đạo chăng nữa, người tiên làm sao có thể tin được ? Huống chi vương mẫu là lãnh tụ các nữ tiên,
sao có thể hạ phàm dễ dàng như thế ? Lại còn ở lại trong cung tới ba
ngày, hành động đó có khác gì người phàm ? Sự thật hoàn toàn không phải
như vậy. Vì Vũ đế biết được Đông Phương Sóc đã nhiều lần mời thần tiên
xuống chơi, ông ta mới năn nỉ Đông Phương Sóc, năm lần bảy lượt nhờ ông
này mời cho được Dao Trì thánh mẫu. Đông Phương Sóc biết rõ chuyện này
rất khó giải quyết, nhưng nhà vua cứ liên tục thúc giục, nếu từ chối
thắng, ắt có trở ngại trong quan hệ vua tôi.
Nếu cứ thực tình bẩm báo với vương mẫu, thì chẳng những là vô
ích, mà còn khiến vương mẫu nổi giận, khiển trách. Không biết làm sao,
Đông Phương Sóc mới nghĩ ra một biện pháp, đặc biệt thỉnh cầu các vị
đồng đạo, đóng giả làm vương mẫu cùng các thị nữ, bắt chước cả xe loan,
nghi trượng của tiên gia, cùng cưỡi mây tới đứng ở trên không, giảng cho Vũ đế nghe về đạo pháp, ba ngày liền. Tuy hoàn toàn là giả mạo, nhưng
cũng ráng ban xuống lời vàng tiếng ngọc, nếu quả thật Vũ đế chịu nghe
theo một, hai điều, cũng có hy vọng được trời ngó lại, ban cho nhiều
hồng phúc, làm nên được một bậc hiền vương. Nào ngờ nhà vua chỉ tỏ ra mộ đạo ở bề ngoài, nói ra toàn một giọng khách sáo, không có chút thành ý
nào. Người nói cứ thao thao bất tuyệt, người nghe cứ mơ mơ, màng màng,
muốn ngủ. Trước tình hình đó, khoan nói vị Tây vương mẫu chân chính biết được, ắt sẽ chán ghét, ngay cả người đóng giả vương mẫu cũng cảm thấy
ông vua này đã quá mê muội, không còn thuốc chữa. Bà tiên này miễn cưỡng ở lại trong cung ba ngày, hoàn toàn không vừa ý, đành bỏ đi. Trong khi
đó, Vũ đế lại có những suy tính riêng của ông ta. Ông này là người thông minh tuyệt đỉnh, đối với những lý luận bình thường, có thể nói ông ta
không cần hỏi cũng biết, không cần giảng cũng hiểu. Lần này nghe vương
mẫu lâm phàm, trong lòng ông chỉ mong mỏi được những nghị luận tân kỳ,
có thể tăng trưởng kiến thức, khai sáng tâm can. Thật tình, những lời
giảng dạy hoàn toàn không đáp ứng được nguyện vọng của ông ta. Nhưng
thật tình, nguyện vọng của ông chỉ đơn giản là xin được linh đan, tiên
dược, để có thể sống mãi không già, hưởng phúc của một ông vua, kéo dài
ức vạn năm, có vậy mà thôi.
Sau ba ngày nghị luận, Vũ đế toàn nghe những lời kinh điển chán
ngấy, chẳng có chút nào là đặc sắc, mới mẻ. Mà bà vương mẫu giả cũng
không hiểu thời vụ, thấy ông ta không có chút hứng thú nào, còn giảng
làm chi những lẽ chí đạo ? Kết quả là Hán Vũ đế đã hoàn toàn thất vọng.
ông này là một trong số hiếm hoi các vị anh quân của lịch sử Trung Quốc, đã dễ dàng đoán ra mưu mô giảo quyệt của Đông Phương Sóc, đại khái là
tên này mời vương mẫu không nổi, lại sợ trẫm giận, đã kiếm một vị tiên
nào đó đóng giả. Nghĩ vậy, nhà vua liền nổi giận, lập tức kêu hoàng môn
quan đi gọi Đông Phương Sóc vào cung. Đông Phương Sóc lúc đó đang ở nhà
luyện chế một thứ thuốc viên, đột nhiên nghe tuyên triệu, biết ngay có
chuyện bất thường, có thể là một tai họa ngoài ý nghĩ. Ông ta mới bấm
đốt ngón tay, biết rõ sự tình, liền vò đầu bứt tóc. Nhưng mệnh vua rất
khẩn trương, không thể diên trì, đành đi theo viên quan tiến vào hoàng
cung. Trên đường đi, chợt nghĩ ra một ý. Vào tới trong cung, thấy Vũ đế
không lộ vẻ gì là tức giận, vẫn giữ vẻ bình thán, cười hỏi:
- Khanh đã mời được vương mẫu về đây, liên tiếp ba ngày truyền
thụ cho trẫm về kinh điển và yếu quyết dưỡng sinh, trẫm đều lãnh hội
được. Nhưng trẫm nghe nói vườn đào của vương mẫu hiện nay đang nở rộ.
Đào đó năm ngàn năm mới một lần ra hoa, lại năm ngàn năm mới một lần kết trái. Mỗi lần đào ra trái, vương mẫu đều giữ lại nhiều trái, để ban
thưởng cho các vị tiên. Có trái để nguyên trên cây, một vạn năm không
hái xuống, vẫn không hư hoại. Thứ đào tiên đó, người phàm ăn vào một
trái, chẳng những bách bệnh tiêu trừ, mà còn tăng thêm tuổi thọ. Lần đầu mới gặp vương mẫu, trẫm không tiện hỏi xin, khanh có thể thay mặt trẫm, xin bà ban cho vài trái, được không ?
Đông Phương Sóc không liệu nổi Vũ để có thể đưa ra yêu cầu oái
oăm như thế. Rõ ràng nhà vua đưa ra vấn đề khó khăn này, là để thăm dò
việc vương mẫu thực, giả thế nào. Nếu mình không chấp nhận lời yêu cầu,
hoặc cầu xin đào không được, sẽ lòi ra chân tướng vương mẫu giả mạo, bản thân mình không tránh khỏi tội khi quân. Vì thế, Đông Phương Sóc đành
tạm thời nhận lời, tâu rằng :
- Vương mẫu hạ phàm ba ngày, hôm nay ắt trở về phương Tây 1 đương nhiên thần cũng tùy giá về cung Dao Trì, nhân đó sẽ hỏi xin vài trái, đem về hiến dâng bệ hạ.
Vũ đế thấy Đông Phương Sóc mau mắn nhận lời, hoài nghi trong
lòng, không hiểu chuyện này thật giả thế nào. Vì tham mấy trái đào tiên, ông ta giả tảng khen ngợi, cho Đông Phương Sóc đứng dậy.
Tối hôm đó, Đông Phương Sóc triều kiến vương mẫu, quả nhiên được theo hầu pháp giá, lên không trung bay đi, tới một tòa núi tiên ở ngoài biển. Trên núi có không ít vị tán tiên đồng đạo, trong đó có cả người
đóng giả vương mẫu trước đây. Mọi người lập tức bàn bạc, coi nên làm
cách nào để cầu xin đào tiên. Có người nói :
- Một người đã làm đế vương trên nhân gian, thì thể diện không
phải nhỏ. Nếu cầu xin vài trái đào trước mặt vương mẫu, thì cũng không
phải chuyện to tát gì. Vậy cứ lấy tình thực cầu xin vương mẫu là xong.
Người khác nói :
- Hán hoàng là người tàn bạo, không thua gì Doanh Chính. Chỉ vì
đức trạch của tổ tiên thâm hậu, mới không đến nỗi nước mất, thân vong
đấy thôi. Vương mẫu là người có từ tâm, rất không ưa hạng người như thế. Vạn nhất cầu xin một lần không được, không còn cách gì đề đòi hỏi lần
thứ hai. Vả lại, Mạn Thiến bày ra việc đóng giả vương mẫu, đó cũng không phải việc làm quang minh chính đại. Nếu vì việc xin đào mà lòi ra vụ án kia, thì ông ta tự chuốc lấy khổ không ít.
Các vị tiên nghe vậy, đều lo thay cho Đông Phương Sóc. ông này
là người thông minh, hoạt kê, cũng tự biết mình đã vì ưa đùa giỡn mà gây nên chuyện rắc rối, không biết phải làm gì. Cúi đầu suy nghĩ một lát,
nảy ra một biện pháp, nhưng không tiện tuyên bố vào lúc này, mới từ biệt các vị tiên, rời khỏi núi tiên, trở về Dao Trì.
May mắn làm sao, đúng lúc đó Phật Như Lai bên phương Tây dự bị
truyền giáo sang Đông thổ, mới mở một đại hội diễn giảng về Phật môn
huyền lý, đạt giấy mời tới khắp các vị thần tiên.Vương mẫu là lãnh tụ
quần tiên, đương nhiên là quan tâm tới sự việc này, mới cùng Nguyên
Thủy, Lão Quân, và các đế quân, kim tiên, cùng lên đường sang Tây thổ.
Cung Dao Trì vốn là nơi yên tĩnh, vườn đào cũng không được canh
gác nghiêm ngặt. Chỉ có một vị tôn thần giữ vườn, cùng vài vị tiên đồng, thị nữ, chia nhau ra đóng chốt canh giữ. Vương mẫu vốn tính từ ái, đối
với người dưới rất mực khoan dung. Nhân dịp chủ nhân đi xa, bọn trẻ canh giữ vườn tất nhiên vui mừng hớn hở, ai cũng tự tìm cách vui chơi. Còn
vị tôn thần giữ vườn, chỉ là một tiên sinh lớn tuổi, nhác việc, hơn nữa, vườn đào của vương mẫu, từ xưa tới nay không hề xảy ra chuyện mất trộm
bao giờ. Có khả năng ăn trộm đào phải là những người có bản lãnh cực
cao, thần thông quảng đại. Mà hạng người như thế chỉ có thể là chân tiên trên thượng giới, mỗi kỳ đại hội đào đều được đãi tiệc lớn, ăn uống
thỏa thích làm gì đến nỗi tham ăn, làm vị thượng khách không muốn, lại
muốn làm một kẻ trộm cắp ? Vị tôn thần giữ vườn, trên danh nghĩa là quản lý việc giữ vườn, nhưng thật tình không phải ngày đêm canh giữ, mà mở
toang cửa vườn, để mọi người ra vào tự nhiên. Vậy mà, đừng nói tới việc
trộm trái đào, ngay cả hoa đào, lá đào cũng không hề suy chuyển. Không
dè có vị Mộc tinh, Đông Phương đại tiên, ở dưới phàm trần làm việc sai
trái, nên phải lên Dao Trì làm một tên trộm đào.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT