Phớt nhẹ lớp phấn mỏng để che đi khuôn mặt tái nhợt, nhìn
chính mình trong gương, Hương thở dài rồi bước ra khỏi phòng. Bữa cơm tối sum vầy
cả gia đình, ba cô không ngừng gắp thức ăn vào bát con gái. Giọng người cha ấm
áp hỏi han:
“ Con có dự định gì chưa?”
Hương gật đầu nhìn ba rồi lại cúi xuống bát cơm trên tay, cô
dịu dàng đáp lời:
“ Đầu tuần sau con sẽ đến WATG phỏng vấn. Nếu được chắc sẽ
đi làm ngay ạ.”
“ Ồ. Có cần ba nhờ người tác động không?”
Mẹ cô nghe vậy vội xen vào:
“ Doanh nghiệp nước ngoài chứ có phải công ty nhà nước đâu
mà ông đòi tác động. Hơn nữa con gái chúng ta đi du học về, lo gì mà không đạt
yêu cầu.”
Hương mỉm cười rồi giải thích với ba mẹ:
“ Đó là một chi nhánh của Mỹ đặt tại Hà Nội. Con sợ là kiến
thức của con vẫn không thể đáp ứng được yêu cầu của họ. Nhưng dù sao vẫn phải
thử. Được vào đó làm việc là ước mơ của con.”
Gật đầu trước những gì con gái nói, ba cô chỉ cười rồi lại
ép cô tập trung vào ăn khi thức ăn còn nóng.
Nụ cười trên môi gỡ xuống khi bữa ăn kết thúc. Cánh cửa
phòng ngủ vừa đóng lại, Hương gục người xuống sàn, dựa lưng gầy vào bức tường lạnh,
những giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên má. Cắn chặt đôi môi đã tím tái, cô
thấy lòng mình đau thắt. Bàn tay vô thức đặt lên bụng, ở đó có một sinh linh bé
bỏng. Đó là con của cô và anh. Liệu anh có yêu trẻ con không? Liệu anh có sẵn
sàng đón nhận ? Liệu anh…… có đang hít thở cùng một bầu trời với cô? Chiếc điện
thoại không ngừng rung trên giường. Trở dậy, Hương tìm điện thoại và nghe máy.
Giọng của Linh không giấu được lo lắng:
“ Hương. Em sao rồi? Chị vừa nói chuyện với mẹ chị. Em vẫn ổn
đấy chứ?”
“ Dạ. Em không sao mà.”
“ Giờ em tính sao? Liệu có tìm được anh ta không? Trời ạ.
Sao lại đen thế hả trời?”
“ Chị à. Nếu chị là em….thì chị sẽ làm gì?”
Sững người, Linh á khẩu vài giây mới bình tĩnh nói tiếp:
“ Nếu chị là em hả? Chị nói thật nhá, nếu chị là em chị sẽ bỏ
cái thai, rồi lại sống tiếp, lại đi làm, lại hẹn hò và kết hôn cùng người khác.
Cuộc đời vô cùng em ạ. Nếu được thì hãy buông để lòng nhẹ nhàng hơn. Giờ em định
làm gì? Tìm anh ta? Liệu cả Hà Nội rộng thế em có tìm được hay không? Hay để chị
hàng ngày phục trước cửa nhà anh ta ngay tại London, biết đâu có ngày anh ta trở
lại?
Trên đời này, mỗi ngày trôi qua sẽ cố vô vàn người rời xa một
người bằng cách này hoặc cách khác. Chỉ là, không may nó rơi trúng vào em. Nghĩ
thoáng ra em ạ. Ít nhất lúc này, em có gia đình bên cạnh, em còn có những người
lo lắng cho em.”
Dừng lại một lúc, thấy Hương vẫn im lặng, Linh nói tiếp:
“Chị biết: ở trong thời điểm hiện tại, em cho rằng người em
yêu sẽ là tất cả. Em có thể từ bỏ sự nghiệp, gia đình, tài sản để có được anh
ta. Và anh ta đã khước từ. Sau một thời gian, em sẽ gặp một người mới, phù hợp
hơn, đáng yêu hơn, và quan trọng là họ cũng trân trọng em. Bỗng dưng em sẽ thấy
rằng mối tình trước đúng là một sai lầm. Em sẽ thấy tiếc khoảng thời gian em
đau buồn vì người trước đó. Và thế là em quên, để được sống cho hiện tại. Thế đấy,
trên đời này sợ nhất là hai từ Hối Hận. Đừng vì quyết định bồng bột mà tiếc nuối
một đời. Chị chỉ có thể nói được thế thôi. Em ơi, em còn trẻ lắm!”
Hương khóc trong tuyệt vọng và trong cô là những nỗi sợ tới
run người. Nhớ lại những gì mẹ Linh khuyên cô lúc chiều, rồi những gì Linh vừa
nói….Hương không biết mình phải tìm người ấy ra sao, bằng cách nào. Trở về Hà Nội
đơn giản chỉ vì cô muốn được gần anh thêm chút nữa. Nhưng khoảng cách giữa hai
người khi rời xa nhau không được tính bằng thời gian hay không gian. Mà đó là
khoảng cách của hai trái tim….muôn trùng xa cách!
Cả một đêm mệt mỏi rượt đuổi theo những suy nghĩ trong lòng,
sáng hôm sau Hương đã gọi điện cho bác sĩ hẹn thứ hai sẽ làm phẫu thuật. Đôi
tay buông thõng, cười chua xót. Cô không muốn như vậy, cô không muốn….nhưng phải
làm sao? Cô không biết đến khi nào sẽ tìm được người đó hoặc là cô mãi mãi
không tìm được anh, thì đứa trẻ sẽ thế nào?
************************
London.
Sơn không nhớ mình đã ngủ bao lâu trên chiếc giường mà cô từng
bên anh những ngày London giá lạnh. Cô không để lại bất kỳ thứ gì cho anh ngoài
chiếc điện thoại và chiếc thẻ ngân hàng vốn đứng tên anh. Chỉ có hương thơm của
cô như vẫn bay đâu đó quanh căn phòng ngủ. Hít một hơi thật sâu, khoé môi Sơn
cong lên cười cay đắng. Duyên phận sao chóng tàn? Một lần nữa anh cứ ngỡ gặp được
người để yêu thương hết mực, người tưởng như sẽ là cả cuộc đời. Vậy mà….vì sai
lúc hay sai người mà anh và cô đã lạc mất nhau?
Tình yêu, mãi mãi chẳng ai có thể tìm cho mình một lời đáp
trọn vẹn. Anh cũng chỉ là một người bình thường. Một người đàn ông bị rơi vào
vòng xoáy của tình cảm. Giá mà, ai cũng có cho mình một tình yêu “ đúng lúc,
đúng người” vậy thì phải chăng tình yêu quá viên mãn và miễn bàn. Ngay cả khi
tình yêu đó “ sai lúc, sai người” cũng chẳng còn gì để nói thêm. Nhưng đáng tiếc
thay, con người lại thường rơi vào những trường hợp còn lại. Hoặc là “ đúng lúc
sai người” hoặc là “ đúng người sai lúc.”
Khi con người ta rơi vào trống trải, cô đơn thường rất cần một
người ở cạnh. Thì khi đó, hễ ai đến, người ta đều xem đó là cái phao cứu sinh,
ôm lấy, với lấy mà không cần biết thêm gì khác. Tình yêu đó vẫn sẽ tồn tại một
thời gian. Nhưng khi người đúng nhất với bạn, đến tìm bạn, bạn sẽ tự khắc nhận
ra mình đã quá ích kỷ khi chọn lựa vội vàng. Tình yêu của anh và cô có phải vậy
hay không? “Đúng lúc, sai người”? Chắc chắn không phải. Anh tin vào những gì đã
từng đến với mình, tin rằng anh và cô không hề vội vàng chọn nhau mà vì duyên
phận chọn họ.
Anh tin Hương là người mà anh sẽ yêu thương hết mực. Anh biết
đó là hạnh phúc anh mong chờ, khát khao. Anh muốn ở cạnh cô mỗi ngày, muốn chăm
sóc và nghe mùi tóc của cô. Anh vẫn tin rằng, có một thứ giác quan bí ẩn hay
nói với con người về người-thuộc-về-họ, thứ cảm giác ấm áp khi mắt chạm mắt
trong lần đầu tình cờ định mệnh ấy! Nhưng giờ này, anh biết tìm cô ở đâu giữa
trời London sương mù giăng kín lối?
Gượng gạo trở dậy, Sơn thấy miệng mình đắng ngắt. Lúc này
anh mới nhớ đã gần một ngày chưa có ăn gì. Vô thức bàn tay đặt lên vết thương
trên ngực trái, cảm giác đau tức lại nhanh chóng ập đến. Thay đồ và tính đi tìm
Hương ở một vài nơi quen thuộc nhưng chợt nhớ ra, hôm nay là ngày thứ bẩy, trường
học không làm việc. Chết tiệt. Anh không tự chửi mình. Lúc này anh mới hiểu, những
gì anh biết về cô là quá ít. Dường như thỉnh thoảng anh đã từng nghe cô nói về
một vài người bạn nào đó, nhưng chưa bao giờ anh để họ tồn tại trong suy nghĩ của
mình. Gương mặt trắng xanh của người đàn ông không ngừng cau mày. Lần đầu tiên,
Sơn hiểu rằng mình đang bất lực trước một vấn đề nan giải không tìm được nút gỡ.
Chiếc xe dừng lại trước góc đường West Ends, anh chàng tài xế
người da màu đưa mắt nhìn về ghế ngồi phía sau đầy dò hỏi. Hiểu ý, Sơn dặn dò
anh ta một giờ nữa qua đón, rồi anh mở cửa xe bước ra. Mặc dù thứ bẩy nhưng
quán ăn không hề đông khách. Ông chú chủ quán thấy Sơn vội bước ra vỗ vai anh:
“ Đi đâu mà lâu lắm rồi mới ghé quán chú? Con bé đâu? Sao
không dẫn đi cùng.”
Sơn cười với chú rồi trầm giọng:
“ Cháu đói sắp chết rồi. Chú làm cho cháu một tô cháo nhạt,
kèm theo một ít dưa chua ăn cho đỡ ngán.”
“ Bệnh sao mà lại ăn cháo?”
“ Dạ.”
Vẫn là chiếc bàn lần trước anh và cô đã từng tới đây, nhưng
tiếc thay lần này chỉ có một mình anh đang ngồi so đũa. Có lẽ cô sẽ không bao
giờ biết được rằng, đối với anh việc dành ra thời gian để quan tâm tới một người
con gái vốn là hành động vô cùng xa xỉ. Khi người đàn ông từng trải tới một mức
độ nào đấy, người ta luôn nghĩ về cô gái của mình kèm theo một tương lai đi
cùng trách nhiệm, tình thương và những quan tâm, chăm sóc. Cô đâu biết, hàng
đêm anh vẫn cố gắng trở dậy để kéo lại chăn cho cô vì sợ cô nhiễm lạnh, xiết chặt
cô vào lòng chỉ với ước mong mang lại cho cô hơi ấm. Cô đâu biết, anh vốn không
dùng bữa được nhiều, nhưng vì đó là thức ăn do cô nấu nên bất cứ giá nào anh
cũng ăn bằng hết. Thà rằng sau đó uống thuốc tiêu hoá còn hơn là để cô buồn. Chỉ
cần ánh mắt cô ngẩn ngơ anh sẽ hiểu là trong lòng cô đang có điều khó nói hoặc
như những đêm mưa Hương thường sợ bóng tối nên anh đành quên mệt mỏi để nói
chuyện cùng cô…Hoàng Sơn hiểu anh là một người cực kỳ nghiêm khắc với chính bản
thân mình. Bằng chứng đó là khi anh không bao giờ nuông chiều bản thân quá mức
vậy nên anh không cho phép mình được rung động nhiều lần. Nhưng cô ấy có lẽ
không biết, cô ấy ngay từ đầu đã là một ngoại lệ…
Bữa tối của anh được mang ra: một tô cháo yến, một ít dưa
kèm, một đĩa bánh ngọt mềm vẫn còn nóng. Gật đầu cảm ơn với cô nhân viên quen
thuộc trong quán, Sơn đưa ánh nhìn về những món ăn trước mặt và từ tốn dùng bữa.
Anh không biết rằng, có một người đang chăm chú nhìn về phía anh….
Bao năm sống và làm việc ở London nên những món ăn Việt Nam
luôn khiến những người xa quê thấy ấm lòng. Tham tán sứ quán cùng trợ lý vẫn
thường tới đây dùng cơm, tối hôm nay cũng vậy. Trong khi vị tham tán vẫn còn
chăm chú chọn món thì trợ lý của ông hướng ánh nhìn về một phía khác trong quá.
Thấy anh mất tập trung, ông liền nhìn theo và khẽ nói:
“ Cháu ra chào cậu ấy một câu đi. Cũng lâu rồi chú không gặp
cậu ấy.”
Người trợ lý trẻ đứng dậy gật đầu với ông rồi bước về phía
Sơn. Những ngón tay cầm đũa của Sơn dừng lại, ngẩng đầu nhìn người vừa dừng bước
cạnh mình, anh cố nhớ lại xem đã gặp người đó ở đâu. Trong khi anh vẫn ngỡ
ngàng thì người đó lên tiếng trước:
“ Cậu đi một mình à? Không phiền sang dùng bữa chung với chú
Bằng chứ ?”
Sơn đưa ánh nhìn ra xa thấy tham tán đang nhìn mình cười.
Anh đã nhớ ra chàng trai trước mặt mình là ai rồi. Khẽ gật đầu rồi anh bước về
phía người đàn ông luống tuổi cúi đầu chào hỏi:
“ Chú tới dùng cơm mà cháu vô tâm quá, không để ý. Mong chú
thứ lỗi.”
Ông Vương Bằng cũng cười ấm áp, ông xua tay tỏ vẻ không cần
câu nệ rồi kéo anh ngồi xuống cạnh mình hỏi han:
“ Tuần trước ba cháu cũng sang bên này, nhưng lúc đó chú đi
công tác nên không gặp. Lâu rồi không gặp cháu, dạo này vẫn tốt chứ?”
“ Cháu về Hà Nội, mới trở lại đêm qua. Lúc ba cháu sang bên
này cháu vẫn còn ở trong nước.”
Nhìn về phía đối diện, Sơn lịch sự nói tiếp:
“ Nhìn anh dạo này khác quá, nếu không phải thấy chú thì em
đã không nhận ra anh rồi.”
Người trợ lý cũng cười và đáp lời Sơn:
“ Từ lúc kết hôn xong, chẳng hiểu sao ai gặp tôi cũng bảo
thành người khác. Cậu cũng thử kết lại vấn đề quan trọng nhất xem sao, đảm bảo
tôi nhìn cậu khi ấy chắc cũng không nhận ra nổi.”
“ Em ạ? Cũng tính cuối năm. Nhưng cuối năm nào thì cũng chưa
biết được.”
Vô tình Sơn lại nghĩ đến Hương. Bất chợt anh nhớ đến thông
tin của du học sinh đều được sứ quán cập nhập đầy đủ. Đang suy nghĩ có nên nhờ
tham tán tìm giúp anh về Hương hay không thì thức ăn được mang lên.
Chú Bằng đặt chén rượu trước mặt Sơn, giọng ông trầm ấm, gần
gũi và thân thiết tựa như đang nói chuyện với con cháu ruột thịt trong nhà:
“ Lâu rồi chú cháu mình mới có dịp gặp nhau. Làm vài chén
trước đã nào?”
Một câu nói của ông vô tình đưa Sơn vào trường hợp vô cùng
khó xử. Anh đang uống thuốc, vết thương vẫn chưa liền. Chỉ cần một giọt rượu
cũng có thể lấy mạng anh bất cứ lúc nào không biết. Gương mặt không giấu được
muộn phiền và lúng túng. Đành phải cúi đầu rồi kiên nhẫn giải thích với ông:
“ Mong chú bỏ quá cho cháu lần này. Cháu đang bị thương,
không thể dùng rượu được…”
Ánh mắt ông thể hiện rõ sự quan tâm:
“ Bị thương? Có nặng dữ không?”
Thở dài, Sơn đành nhìn ông và thành thật trình bày:
“ Lúc về bên nhà, cháu bị kẻ xấu dùng súng tự chế hãm hại
nên dính đạn. May mà phẫu thuật xong không còn đáng sợ nữa. Nhưng không ngờ vì
chuyện đó mà gặp vài rắc rối nhỏ nhỏ…”
Ngừng một lát, anh nói tiếp:
“ Cháu có một người em là du học sinh bên này, hiện tại
không liên lạc được. Lát nữa…có thể nhờ chú tìm hộ thông tin giúp cháu được
không ạ?”
Gật gù, ông nhìn Sơn rồi nói:
“ Sao lại gặp phải vận đen thế chứ. Đúng là đen có dây đây
mà! Thế mà ngay lúc đầu không tìm chú luôn. Nói coi, tên người cần tìm là gì để
chú bảo người tra luôn cho.”
Mỉm cười, Sơn điềm tĩnh trả lời:
“ Phạm Thanh Hương, sinh viên Architecture, City London”.
“ Được rồi. Vậy vết thương giờ sao? Có phải theo dõi gì nữa
không?”
Anh lắc đầu nhìn ông. Vỗ vai anh, ông cười hiền hoà và căn dặn
đủ thứ. Có tin gì, ngày mai ông sẽ điện cho anh sau!
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT