Ngồi trong tắc xi từ sân bay Hồng Kiều đi ra, Tư Dao nhìn quang cảnh bên
ngoài nhưng không có gì lọt vào mặt.
Phải chăng mình đã quá điên rồi, đi tin lời nói của hai người không hề quên
biết trên mạng, bay đến Thượng Hải ở xa ngàn dặm? Càng hoang đường hơn nữa là,
lại chuẩn bị đối thoại với một hồn ma?
Thậm chí mình còn không muốn chờ đến cuối tuần.
Trước khi đi, cô không dám nói thật với mấy người cùng thuê phòng trong
biệt thự về mục đích chuyến đi này, chỉ bảo là đi công tác. Ở công ty, giám đốc
lại càng không thể hiểu tại sao cô lại xin nghỉ hai ngày trong khi dự án đang ở
giai đoạn quan trọng : vì hai ngày ngắn ngủi mà rất có thể cô sẽ đánh mất cơ hội
thăng tiến.
-Anh này, tạm thời chưa đến nghĩa trang Chuyên Kiều vội. Tôi muốn vào nhà
thờ Từ Gia Hội một lát, nếu anh đồng ý thì cứ chờ bên ngoài. Đợi sau khi tôi ra,
lại đi đến Chuyên Kiều, sẽ thanh toán cả thể.
Tư Dao vốn không định đi “sám hối”, nhưng không hiểu tại sao lại có cảm
giác thân thiết với “Con cóc lõi đời”, chi bằng cứ thử cả hai cách xem
sao.
Vì không phải ngày cuối tuần nên trong và ngoài nhà thờ đều hết sức yên
tĩnh. Lần đầu tiên Tư Dao vào nhà thờ, bởi đang nặng trĩu tâm tư nên cô tự nhiên
nghiêm trang hẳn lên.
Vừa bước vào cửa nhà thờ đã thấy một tấm bình phong, phía trước bình phong
đặt một chậu nước. Tư Dao đứng ngẩn ra nhìn chậu nước một lúc, vừa may có một
người bước ra từ sau tấm bình phong nhúng tay vào chậu nước, đưa lên đầu làm dấu
thánh rồi đi. Chắc đây là một nghi thức mà các tín đồ phải làm.
Vòng qua tấm bình phong, chỉ thấy lác đác vài người bên trong sảnh đường
rộng lơn, hoặc ngồi quỳ, đều cúi đầu cầu nguyện. Tư Dao quỳ xuống chiếc ghế thấp
sát đất, chắp hai tay trước ngực, mắt nhắm lại.
Đức Chúa, nếu người có thể nghe thấy lời sám hối của con- một người không
phải tín đồ Cơ đốc, thì xin Người hãy trả lại cho con một bộ óc sáng suốt và
cuộc sống yên bình. Con không rõ mình có tội hay không, nhưng chắc là đã làm
không ít chuyện sai lầm, đã vô tình làm tổn thương nhiều người, con chỉ mong bi
kịch sẽ không xảy ra nữa.
Lòng cô dần dần lắng xuống.
Đúng là một cảm giác vô cùng tốt đẹp. Nếu như tối tối trước khi đi ngủ đều
có thể yên tĩnh thế này thì cuộc sống sẽ vui biết bao!
Những tiếng chân bước nhè nhẹ…Tư Dao mở mắt, cô rất kinh ngạc, một hàng các
thiếu nữ mặc áo daìa trắng đi qua ngay bên cạnh cô, chậm chậm tiến về bệ theờ
chính. Họ là ai thế? Là Thiên sứ chăng? Trong cái thành phố đầy sắc màu lòe
loẹt, ô nhiễm nghiêm trọng này, chỉ có Thiên sức mới ặc bộ đồ trắng tinh khiết
không chút tì vết, mới có maía tóc dài mượt mà như dòng suối, mới có bước đi
khoan thai như thế kia!
Tại sao mình lại trông thấy Thiên sứ? Liệu có phải mọi tội lỗi của mình:
ích kỷ, đố kỵ, dục vọng nảy sinh bởi quá yêu thích, những tổn hại gây ra vì sơ
suất…đã được tha thứ, bởi thế mình mới được nhìn thấy cảnh thiên đường?
Bỗng Thiên sứ đi sau cùng bất chợt xoay người lại.
Mái tóc dài sũng, một lọn tóc rũ trên trán, khuôn mặt trắng bệch, chính là
Kiều Kiều!
-Tại sao cậu không nắm chặt tay mình?
Tư Dao thầm nghĩ: đây không phải là thực, đây là ảo giác! Cô đứng dậy chạy
như bay ra phía cửa, tiếng giày da nện trên sàn làm kinh đồng đế những tín đồ
đang thành tâm cầu nguyện.
Đặt một bó hồng vàng trước mộ, Tư Dao khom người, tay khẽ rờ lên dòng chữ
khắc tên Kiều Kiều trên bia đá, nước mắt lã chã rơi, chẳng mấy chốc đã ướt đầm
một khoảng mặt đá ốp trên mộ.
-Kiều Kiều, cậu ở đâu? Có nghe thấy tiếng mình nói không?
Sau khi cậu ra đi, sực cắn rứt đã khiến mình suy sụp. Mình rất ân hận vì đã
khăng khăng đòi đi hang quan tại. Mình hối hận vì đã không có đủ sức để kéo cậu
lên, hối hận vì trong khoảnh khắc gặp Lâm Mang mình đã để cho tình xưa trỗi dậy,
đã khao khát cái mà cậu đang có.
Giữa khao khát và đố kỵ, có ranh giới không?
Mình không nên tiếp nhận Lâm Mang khi anh ấy về Giang Kinh, không nên cùng
đi ăn ở “Rừng Họa Mi”, không nên cùng anh ấy vào chời đại học Giang Kinh, không
nên nảy ra ý nghĩ cùng anh ấy làm lại từ đầu mới phải. Anh ấy là một chàng trai
đặc sắc, anh ấy biết, làm thế sẽ không tôn trọng cậu.
Cậu có thể hiểu hết tất cả những chuyện này không? Cậu có thể hiểu, tuy
lòng người là phức tạp, tình cảm khó bề gỡ rối, nhưng mình không bỉ ổi đến mức
bỏ mặc cho tuổi hoa của cậu héo tàn. Cậu có thể trả lại cho mình và Lâm Mang sự
yên bình không? Bọn mình sẽ mang theo cùng một nỗi nhớ về cậu để vĩnh viễn cách
xa đôi ngả.
Gió thổi. Hai cây thông cao nửa thân người trông hai bên mộ khẽ lay động,
như khóc như than.
Có thật là tiếng ai đang khóc không?
Tư Dao nghe rõ ràng có tiếng khóc thút thít vẳng tới.
Trời nhiều mây nhưng cũng mới chỉ 3 giờ chiều. Xung quanh còn sáng sủa, lẽ
nào không cần phải có màn đêm mà linh hồn cũng hiện lên?
Vẫn là ảo giác? Lại là ảo giác chăng?
Nhưng tiếng khóc nghe rất rõ kia mà.
Có phải Kiều Kiều không?
Cô đứng dậy, nhìn khắp xung quanh. Vì không phải dịp cúng lễ nên khắp nghĩa
trang vắng lặng. Cô muốn xác định nơi tiếng khóc đưa đến, nhưng dường như âm
thân ấy cứ quanh quẩn trên đỉnh đầu; đành phải đi tìm mà không định hướng.
Kiều Kiều, cậu ở đâu, sao lại trốn tránh mình? Cậu muốn dẫn mình đi
đâu?
Tiếng khóc mỗi lúc một rõ ràng hơn, mỗi lúc một thật hơn. Tư Dao đã đi vào
Di Xuân Viên – một khu khác của nghĩa trang – từ lúc nào không biết.
Một cô gái đang phủ phục trước mộ khóc thất thanh. Tư Dao chưa bao giờ gặp
cô ta.
Tư Dao khẽ thở dài, quay người định đi. Chắc cô ta nghe thấy tiếng bước
chân nên ngoảnh đầu lại, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Cô ta trạc 18, 19 tuổi, mái
tóc cắt ngáng trông rất ưa nhìn, đôi mặt phương hơi xếch. Cô ta hỏi bằng tiếng
Thượng Hải “Chị cũng quen Tiểu Khiết à?”
Tư Dao nhìn tên người chết khắc trên bia mộ là Phó Sương Khiết, một cái tên
thật đẹp.
-Không, tôi không biết cô ấy, chỉ đi qua thôi. Xin lỗi đã làm phiên. Em
khóc lóc sao mà thảm thiết thế. Em hãy giữ gìn sức khỏe.
-Sương Khiết là chị họ của em. Từ nhỏ hai chị em đã rất thân nhau. Chị ấy
học ở đại học Y-Giang Kinh, đã đi thực tập ở bệnh viện. Nào ngờ tháng trước chị
ấy đột ngột qua đời, em đau buồn vô cùng. Sau khi chôn chị ấy ở đây, tuần nào em
cũng đến thăm chị ấy hai lần.
Không rõ tại sao cô bé này dường như rất muốn thổ lộ tâm tình.
- Thế ư? Chị cũng từ Giang Kinh đến đây. Này, đã một tháng rồi, sao em vẫn
chưa thể nguôi? Đau xót là chuyện bình thường, nhưng cũng không nên đau xót quá
mức, kẻo ảnh hưởng đến cuộc sống.
Tư Dao vừa nói vừa nghĩ, mình mà cũng đủ tư cách khuyên cô bé này hay sao?
Cô gái nhìn Tư Dao đôi mắt cũng dỏ heo, rõ ràng vừa mới khóc. Cô không nén nổi,
lại khóc huhu, vừa khóc vừa nói : “Em rất sợ, dăm bữa nửa tháng nữa mình cũng sẽ
nằm đây”.
- Gì thế? Sao lại nói như vậy? Tư Dao hốt hoảng.
Cô gái mấp máy miện, nhưng thấy khuôn mặt xa lạ của Tư Dao nên cuối cùng
chỉ lắc đầu : Vì em rất đau lòng.
Tư Dao thở dài : Em nên tĩnh tâm, đừng nghĩ ngợi lan man. Tư Dao cảm thấy
như đang nói với chính mình.
Lúc nhấn chuông gọi cửa, Tư Dao vẫn chưa nghĩ ra được, enen nói với cha mẹ
Kiều Kiều như thế nào về mục đích của lần ghé thăm này. Để tưởng niệm Kiều Kiều,
muốn nói chuyện với linh hồn của Kiều Kiều ư? Đây cũng là nguyên nhân cô không
gọi điện trước, vì sợ cha mẹ Kiều Kiều sẽ từ chối. Đúng thế, người già không
muốn gợi lại nỗi đau về người con gái độc nhất đã ra đi.
Cha kiều Kiều ra mở cửa, thấy khuôn mặt cô gái rất quen, Tư Dao vừa định
nói thì ông đã nhớ ra : Chúa là bạn của Kiều Kiều, đúng không/ hồi mùa hè các
cháu đã cùng đến đây đưa tiễn Kiều Kiều”. Mắt ông bắt đầu đỏ hoe.
Tư Dao nhanh trí nói luôn : Chú ạ, chúa là Mạnh Tư Dao, cháu đi Thượng Hải
công tác, tiện thể đến thăm hai cô chú. Dịp đó chúng cháu đã dặn nhau, hễ có dịp
về Thượng Hải thì phải đến thăm cô chú.
Tư Dao đã mua một lô thuốc bổ, cô gượng cười và cầm lên.
Mẹ Kiều Kiều xuất hiện, nhận ra Tư Dao : Kìa Dao Dao! Đến chơi sao không
gọi điện báo trước để cho chú chuẩn bị mâm cơm?
-Thôi ạ, cháu chỉ có thể ngồi một lúc.
Ngồi chuyện trò một lát, rồi Tư Dao hỏi : Xin cô chú đừng trách cháu gợi
chuyện không vui, cháu muốn thăm căn phòng Kiều Kiều ở ngày trưuớc, cháu muốn
được tưởng niệm….
Cha mẹ Kiều Kiều cũng đã chuẩn bị tư tưởng, biết khó tránh nhắc đến chuyện
này, và càng cảm động vì tình nghĩa của Tư Dao, liền mở cửa phòng kiều
Kiều.
- Không vấn đề gì, các cháu đều là bạn thân, Tiểu Mạn và Viên Thuyên cũng
đã vào đây .
Nói xong, mẹ Kiều Kiều lặng lẽ đi ra.
Ảnh Kiều Kiều đặt trên mặt bàn trang điểm, khuôn mặt trái xoan rạng rỡ
thanh tú với nụ cười ngọt ngào trong sáng. Đây là Kiều Kiều quen thuộc của Tư
Dao, so với ảo giác gần đây thường gặp, thật một trời, một vực.
- Kiều Kiều, mình đến rồi, đến thăm căn phòng xinh xắn của cậu.
Cô bật khóc. Lúc sắp đi ra, Tư Dao chú ý nhìn vào máy vi tính. Máy không
cắm điện đã đành, mà ngay màn hình và CPU cũng chẳng nối dây. Có trời mới biết
Kiều Kiều lên mạng ở nơi nào.
Thấy Tư Dao khóc, mẹ Kiều Kiều lại khuyên nhủ : “ Dao Dao à, cháu đừng quá
buồn phiền, cũng chỉ tại Kiều Kiều chẳng ra sao, nó hay kêu không được khỏe, vậy
mà lại còn đi du lịch leo núi Vũ Di ; Bạn trai nó muốn đi một mình, khuyên nó
nên ở nhà nhưng nó cứ không nghe”
Tư Dao nghĩ bụng : chắc cậu ấy sợ mình và Lâm Mang có thể có chuyện gì, nên
mới đi cùng. Cô bèn hỏi : Bạn ấy không được khỏe? Bạn ấy ốm đau ra sao ạ?
Bà mẹ nói : Cô chú cũng không rõ lắm, phần lớn thời gian nó đều ở căn nhà
thuê chung với bạn ở Phố Đông, lại vì đang có người yêu nên vài tuần lễ nó mời
về nhà. Con gái lớn rồi, thích tự do.
Tư Dao “À” một tiếng, nghĩ bụng : mình vẫn chưa biết chuyện Kiều Kiều lại
thuê nhà ở bên ngoài, cứ tưởng là vẫn ở cùng cha mẹ.
Cô chợt muốn làm rõ trước đây trước đây Kiều Kiều đã mắc bệnh gì, có lẽ
điều này sẽ làm vợi bớt nỗi cắn rứt của cô chăng?
Người bạn cũng phòng trọ của Kiều Kiều hơi bực mình về người khách không
mời mà đến, lại đến vào lúc muộn thế này, không muốn mở cửa; Khi nghe Tư Dao nói
tỉ mỉ rằng muốn tưởng niệm Kiều Kiều, cô mới dịu giọng : cô đến cũng chưa gọi là
quá muộn đâu, vì phòng Kiều Kiều ở trưuớc đây còn đang bỏ trống. Ngày nay người
ta mê tín quá, nghe nói người từng thuê ở đây đã chết, thì không dám đến nữa. Họ
thật vớ vẩn, cô ấy có chết trong phòng này đâu? Thế là tôi phải trả tiền thuê cả
nhà.
Căn phòng Kiều Kiều đã từng ở trống trơn chỉ có bốn bức tường.
-Tôi là bạn thân của cô ấy, nhưng chưa từng ửo cùng phòng ký túc xá. Cô ấy
đã đi xa, chắc cô phải lâu lâu mới quen được… -Tư Dao biết cô bạn này làm cùng
công ty với Kiều Kiều, liền nghĩ phải tìm cách để cô ta nói ra hết những điều
mình biết.
Cô gái nhếch mép : Mới đầu tôi cũng cảm thấy quái lạ, cũng rất sợ, một thời
gain sau lại bình thường. Nói thực, trưuớc khi Kiều Kiều ra đi, tôi dã nghĩ đến
việc chuyển nhà. Tôi biết nói thế này cũng không có hậu cho lắm…Kiều Kiều chẳng
có điều gì đặc biệt tốt.
Tư Dao gật đầu nói : Tôi quen cô ấy nhiều năm, biết cô ấy quen được nuông
chiều, không thích làm việc nhưng điều này cũng chẳng đáng trách. Cô ấy luôn
được cưng chiều, từ bé chưa từng phải rửa bát bao giờ. Và, cũng hay chấp nhặt,
nhưng thực ra bản chất của cô ấy rất tốt …”.
-Không chỉ là những chuyện này… Cô bạn cùng nhà định nói nhưng lại kìm
ngay.
- Thế mà tôi cứ tưởng mình đã rất hiểu Kiều Kiều
-Chỉ là quan niệm riêng của tôi thôi, chẳng nên nói làm gì. Không có chuyện
gì to tát đâu.
Tư Dao cảm thấy đã đến lúc có thể hỏi trực tiếp : - Nghe nói khi sống, có
một thời gian cô ấy không được khỏe, cô có biết cô ấy mắc bệnh gì không?
-Tôi khong rõ lắm, chỉ thấy cô ấy có lần nôn ọe, hoặc ngất xỉu, phòng y tế
của công ty nói là cô ấy huyết áp thập.
Tư Dao nghe nói “nôn ọe, ngất xỉu”, lại thấy vẻ mặt cô bạn hơi khác thường,
bèn hỏi “Bạn trai của cô ấy…Lâm Mang, chúng tôi đều quen nhau cả, không biết
quan hệ của hai người gần gũi đến mức nào? Xin lỗi, câu hỏi này hơi kỳ cục,
nhưng chỉ vì tò mò thôi, cô không nói cũng không sao.
-Cô dã hỏi thế thì tôi cho cô biết vậy. Như cô vừa nói, hai người bọn họ đã
…gần gũi đến mức không thể gần hơn đựoc nữa.
- Vậy thì về chuyện cô ấy không khỏe, chắc cô cũng có sự suy đoán.
Rốt cuộc cô bạn này không kìm nến nữa : - Được, chẳng giấu cô nữa. Có một
buổi tối tôi về nhà, lúc vào cửa nghe tiếng ti vi bật rất to, Kiều Kiều đang xem
một tờ Phiếu khám nên không chú ý đến tôi. Khi vừa thấy tôi, cô ấy lập tức năm
tờ giấy lại. Tôi chỉ nói thế thôi, tin rằng cô cũng sẽ suy đoán như tôi.
-Cô nói cô ấy..và anh ta… Tư Dao thấy đầu hơi ong ong.
-Tôi không nói thế…có thể thấy cô cũng không hiểu nhiều về Kiều Kiều. Theo
quan sát của tôi, thì Kiều Kiều thích “câu rùa đen”.
-“Câu rùa đen?” Tôi không hiểu.
-Có có biết câu nói “con rể rùa vàng” không? Kiều Kiều…có lẽ hơi yếu đuối,
nhưng tự biết mình xinh đẹp. Hoàn cảnh gia đình cô ấy bình thường. Muốn tìm một
chỗ dựa thực sự, một chỗ dựa về cả kinh tế lẫn thế lực nên cô ấy đã từng yêu
không ít lần, toàn những người gia đình khá giả, thậm chí yêu cả đàn ông đã có
vợ. Có lúc bọn họ đưa nhau về đây nồng nàn với nhau khiến tôi thấy rất phiền.
Đừng cho rằng Kiều Kiều lẳng lơ. Như cô vừa nói, bản chất của Kiều Kiều trong
sáng thuần khiết, rất dịu dàng, nhưng cô ấy lại cứ ra sức gắn hạnh phúc đời mình
cho người khác. Bởi vậy chúng tôi mới nói đàu rằng cô ta “câu rùa đên”. Cô ấy
đổi bạn trai không biết bao nhiêu lần. Cho đến khi gặp Lâm Mang, một anh chàng
gần như hoàn hảo, đẹp trai cao lớn, sự nghiệp cũng rất thành công, nói thật
lòng, chúng tôi đều rất ngưỡng mộ, cô ấy mới yên tâm “thu dây câu về”. Những
điều này xảy ra trong vòng vài tháng.
-Thế thì tờ phiếu khám đó…chưa chắc đã liên quan tới anh ta?
-Kiều Kiều đã đi rồi, e chẳng ai có thể biết nữa.
Tư Dao nói lời cảm ơn, quay người đi. Người con gái kia còn nói với theo :
Thực ra cô không phải là người đầu tiên đến đây hỏi tôi những chuyện này. Một cô
gái khác tên là Viên Thuyên cũng đến đây hai lần, lần đầu ngay sau khi Kiều Kiêu
chết, lần sau là hai tuần trước ngày Quốc khánh. Thái độ cô này rất tệ, cứ khinh
khỉnh, tôi cũng không mấy để ý cô ta nữa.
Tư Dao không ngờ rằng khi trở về Giang Kinh, tâm trạng cô còn nặng nề hơn
cả lúc đi. Những câu hỏi trong đầu càng nhiều hơn.
Chẳng phải la không có thu hoạch gì, tuy nhiên thu hoạch đó lại càng làm cô
thêm rối tinh rối mù. Cô cảm thấy hình nhưu cô đã cố sống cố chết để đến nhà
Kiều Kiều, cô cảm thấy không sao chịu nổi, muốn thăm lại Kiều Kiều, cô chui tọt
vào phòng-nơi cất giữ những thứ Kiều Kiều để lại. Lục tìm một hồi, thấy trong
ngăn kéo một tờ phiếu xét nghiệm “mang thai bình thường”.
Thượng Hải có 15 triệu dân. Việc có thai trước khi kết hôn chẳng phải
chuyện gì ghê gớm, nhưng khi xảy ra cụ thể với một ai đó thì ít nhiều cũng ảnh
hưởng đến cuộc sống. Đây chắc chắn là nguyên nhân vì sao cô ấy giấu kín chuyện.
Trong con mắt của mọi người, Kiều Kiều là một cô gái kín đáo, giữ gìn, có chừng
mực, không phải hạng đa tình bừa bãi. Chức đó là “kết quả” cũng với Lâm Mang, mà
nếu đứa tẻ này đúng là của Lâm Mang thật?
Liệu có nên cho anh ta biết?
Nhưng nếu cái thai không pải của Lâm Mang thì sao?
Cho anh biết, rồi sao nữa? Có thể cứu được Kiều Kiều sống lại ư? Để cho anh
ta có thêm nỗi đau, sự ngờ vực và cắn rứt chăng?
Điều duy nhất khiến Tư Dao có cảm giác được an ủi một chút là, Kiều Kiều đi
Tân Thường Cốc đúng lúc mới có thai nên có thể giải thích đựoc tại sao cô ấy tỏ
ra ốm yếu mệt mỏi và tinh thần không tốt, dẫn đến việc trượt chân, để rồi cuối
cùng không gượng nổi nữa, rơi xuống vực sâu.
Đây có thể coi là sực việc đã khẳng định sẵn, một sự trùng hợp ngẫu nhiên
không thể nào khác.
Tồng thời, nó cũng cho thấy cái chết của Kiều Kiều có tính tất nhiên, khắc
hẳn về bản chất so với việc Viên Thuyên bị tai nạn xe hơi bất ngờ. Kết nói hai
sự việc lại để dự đoán số phận của những người khác, có thể nói là cực kỳ hoang
tưởng vô căn cứ.
Nghĩ đến Viên Thuyên, Tư Dao nhớ lại lời nối của mẹ Kiều Kiều và người bạn
trọ cùng nàh. Hình như Viên Thuyên cảm thấy cái chết của Kiều Kiều không bình
thường. Cô ấy đang điều tra cái gì?
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT