- Tiểu Phong, chạy chậm thôi
- Nhưng mẹ ơi, nếu không nhanh lên thì hết kem
chocolate mất
Bạch Dĩ Thuần nhìn đứa con gái yêu, lắc đầu cười
- Mẹ ơi mẹ
ơi, Tiểu Phong mua được kem chocolate rồi này
Kris nhe răng cười tươi, làm lộ
những chiếc răng nhỏ đều tăm tắp
Dĩ Thuần gật đầu đáp lại con. Kris vui vẻ
cầm cây kem chạy về phía mẹ, tung tăng thế nào, nó vấp phải cục đá, thế là cả
người và kem đều đổ nhào xuống đất
Kris òa lên khóc, Dĩ Thuần chạy nhanh đến
bên con
- Bé con, con có bị đau ở đâu không?
Nó không đáp, chỉ chỉ xuống
cây kem dưới đất. Cô cười dỗ con
- Nào đừng khóc nữa. Mẹ mua cho con cây mới
nhé
- Không chịu đâu. Cây này là ngon nhất rồi
- Được rồi, bé con ngoan,
con nhìn xem, con khóc đến nỗi chân chảy máu luôn rồi này
Kris nhìn xuống
chân, một vết xước nhỏ đang rướm máu. Cảm giác đau rát ập đến, khiến nó quên đi
cây kem ngon lành
- Vì con khóc nên nó mới đau thế ạ?
Kris ngây ngô
hỏi
- Ừ, nên con hãy nín đi nào
Cô đưa tay lau khô những giọt nước mắt
trên khuôn mặt đáng yêu của con, rồi dang tay ra
- Bé con, có thích được bế
như công chúa không?
Kris nhảy cẫng lên, môi nhanh chóng lại vẽ nên nụ
cười
- thích thích, bế bế
Khi đi ngang qua 1 hiệu thuốc, Dĩ Thuần nói
-
Bé con muốn xem ảo thuật không?
- Dạ muốn
Cô bế Kris vào
- Nhắm mắt lại
nào!
Nó ngoan ngoãn làm theo. Dĩ Thuần nhanh chóng dán băng keo cá nhân vào
vết thương của con
- Xong rồi
Kris mở mắt ra, nhìn xuống chân, ngạc nhiên
reo lên
- A, vết thương biến mất rồi này
Cô bật cười. Rồi Kris cứ 1 mực
đòi mẹ dạy cho. Cô đưa hộp băng keo cá nhân cho con, bảo nó đây là hộp nhiệm
màu, có thể chữa lành mọi vết thương, khi nào bị trầy xước thì lấy ra
dùng
Kris vui sướng nâng niu chiếc hộp, xem như bảo bối
- Được rồi, chúng
ta đi về nào
Nó gật đầu, nắm tay mẹ, 2 mẹ con tung tăng bước ra khỏi tiệm
thuốc
……
- Mẹ àh, chúng ta ra ngoài chơi đi
- Khụ..hôm nay mẹ không được khỏe, để
ngày mai nhé
- Hôm trước mẹ cũng nói như vậy
Kris cúi đầu buồn bã nói. Dĩ
Thuần xoa xoa đầu con
- Mẹ xin lỗi bé con, hãy chờ ít hôm nữa nhé
-
Không
Nó gạt tay mẹ ra, tức giận hét lên
- Mẹ không giữ lời hứa, cả cha
cũng vậy, cha đã nói sẽ về kịp chuyến đi dã ngoại trong trường, nhưng cha đã
không đến, giờ đến cả mẹ cũng vậy, mẹ cũng như cha, đều không yêu thương Tiểu
Phong, con không cần nữa, không cần nữa
Nói rồi, Kris chạy khỏi nhà, mặt đầm
đìa nước mắt
- Tiểu Phong, Tiểu Phong
Dĩ Thuần chạy đuổi theo con, nhưng
vì đang mang bệnh nặng trong người, nên ra đến phố thì cô không thấy bóng con
đâu nữa. Cô hoảng hốt. Bây giờ là mùa đông, tuyết phủ khắp con đường, Dĩ Thuần
chỉ khoác 1 chiếc áo mỏng, cái lạnh thấm vào bờ vai gầy yếu. Môi cô nhợt nhạt,
không ngừng gọi tên con, thân người mảnh mai cứ mải miết băng qua hết phố này
đến phố khác, đôi mắt tuyệt đẹp chỉ mong bắt gặp 1 dáng đi bé nhỏ thân
yêu..
Dĩ Thuần nào muốn thất hứa với con, nhưng những cơn ho hằng đêm vẫn cứ
hành hạ cô, khiến giấc ngủ không được tròn đầy, người lúc nào cũng mệt mỏi.
Những lúc ấy, cô khao khát được ngả người vào vòng tay của Hàn Thiên, nhưng anh
luôn không mấy khi ở nhà, nhiều lúc anh chỉ bay về, gặp cô được 1, 2 tiếng, chưa
kịp nhìn thấy con thì lại phải đi ngay. Vì thế, cô yêu con lắm, yêu cả phần của
Hàn Thiên. Càng nghĩ, lòng cô càng như lửa đốt, cái lạnh của mùa đông chẳng thể
nào làm dịu đi ngọn lửa trong cô
Tuyết bắt đầu rơi
Từng bông tuyết trắng
xóa lượn lờ khắp bầu trời, đậu lên người Dĩ Thuần, làm ướt đẫm chiếc áo khoác
mỏng manh
Cô trượt chân ngã xuống tuyết. Cơn ho lại ập đến, khiến cô gập
người lại mà ho, ho đến khi không thở được nữa, đến khi khuôn mặt đỏ bừng, đến
khi, trên nền tuyết trắng xóa in đậm một vũng máu. Mắt cô hoa lên, trời đất quay
cuồng, chính lúc đó, Dĩ Thuần đã bắt gặp được dáng người bé nhỏ của con…
Kris
chạy ra khỏi nhà, chạy mãi chạy mãi, chạy đến khi không còn sức nữa, nó đi chậm
lại. Cứ để mặc nước mắt rơi ướt khuôn mặt. Nhưng Kris khóc không phải vì giận
mẹ, mà là giận cha. Nó giận ông vì không giữ lời hứa, giận ông vì không quan tâm
đến mẹ con nó, giận ông vì ông chẳng lúc nào ở nhà, giận ông vì ông cứ để mẹ
chờ…Không biết đã bao lần Kris bắt gặp mẹ ngồi lặng bên bàn ăn, mắt thẫn thờ
nhìn thức ăn nguội lạnh dần. Hay những lúc mẹ nói chuyện điện thoại với cha, khi
ông đã dập máy rồi, mẹ vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, áp sát vào khuôn mặt mình,
như đang cố cảm nhận chút hơi ấm nhỏ nhoi của cha truyền sang. Hay những đêm
không ngủ được, mẹ lặng lẽ lấy cuốn album ra xem, vừa tủm tỉm cười vừa rơi nước
mắt…Nghĩ đến đó, Kris càng thấy giận cha, giận luôn cả bản thân khi nói với mẹ
những lời quá đáng…
Mải mê suy nghĩ, Kris cứ bước đi trong vô thức, không
hề chú ý đến tiếng còi xe
Chiếc xe lao nhanh đến
- Tiểu Phong…
Kris
giật mình bởi tiếng gọi của mẹ
Kris đột nhiên bị xô mạnh. Khi
nó kịp định thần lại, thì chỉ còn thấy mẹ nằm dưới đường. Kris lao nhanh đến bên
mẹ
- Mẹ, mẹ ơi, mẹ ơi…
Kris khóc òa lên. Dĩ Thuần hé mắt nhìn con, thấy nó
không trầy xước gì, cô mỉm cười, đưa tay lên nhẹ lau nước mắt cho con
- Bé
con, ngoan, đừng khóc nào,..mẹ..không sao đâu
- Mẹ ơi, Tiểu Phong xin lỗi,
con sẽ không đòi đi chơi nữa, không đòi đi chơi nữa đâu..huhu mẹ ơi
Tai nạn đó, khiến cho Dĩ Thuần bị gãy chân, phải bó bột 2 tháng, và,…không
thể có con được nữa
Bệnh viện
- Mẹ…con xin lỗi
Kris cúi gầm mặt nói. Nó
đã nghe ông ngoại nói mẹ không thể có em bé được nữa
Dĩ Thuần kéo con lại
gần, mỉm cười hiền từ xoa đầu con
- Bé con, với mẹ, sinh mệnh của con là quan
trọng nhất
- Nhưng….
- Nào, ôm mẹ thật chặt nào
Cô ôm chặt con vào
lòng. Nước mắt lặng lẽ rơi. Cô rất muốn sinh thật nhiều đứa con cho Hàn Thiên,
nhưng ông trời không cho phép ước mong tham lam đó của cô thành hiện thực. Nhưng
không sao, cô chỉ đau chút thôi, vì bây giờ, trong vòng tay cô là 1 thiên thần,
1 thiên thần xinh đẹp nhất. Thiên thần duy nhất của cô
- Con ghét cha
Dĩ Thuần giật mình
- Mẹ bị thương thế này mà cha vẫn
không chịu về
- Là mẹ không muốn cha con biết. Mẹ muốn cha có thể yên tâm mà
làm việc
- Mẹ yêu cha như thế, vậy cha..có yêu mẹ không?
Kris ngước mắt
hỏi. Dĩ Thuần trầm ngâm, rồi cô cười xòa
- Có, cha rất yêu mẹ…cũng rất yêu
Tiểu Phong
Nó quay mặt đi, vẻ như không tin. Cô lại kéo con vào lòng, thủ
thỉ
- Khi cha con nghe tin mẹ mang thai con, cha đã nhảy cẫng lên ôm lấy mẹ
ngay giữa phố. Mỗi ngày, cha đều áp tai lên bụng mẹ, trò chuyện với bé con. Cha
bỏ cả tuần để đọc những quyển sách dành cho những ông bố. Rồi khi lần đầu tiên
nhìn thấy con, cha đã đứng lặng cả lúc lâu, sau đó cha đã nói với mẹ: “Con..thật
hoàn hảo”. Khuôn mặt cha tràn đầy hạnh phúc khi lần đầu tiên bế con, cha cẩn
thận nâng niu, vòng tay rắn chắc ôm trọn lấy cơ thể bé nhỏ của con…Con có biết
tên con có nghĩa là gì không?
Kris khẽ lắc đầu
- Tiểu Phong, là cơn gió
nhỏ. Tên này do chính cha con đặt. Vì cha là trời (Thiên), còn con là gió. Bầu
trời luôn dang tay ôm trọn lấy ngọn gió, dù sau này con có lớn thế nào đi chăng
nữa,con có đi đến bất cứ đâu, thì vẫn sẽ mãi luôn nằm trong lòng của bầu trời,
vẫn mãi mãi luôn là cơn gió nhỏ của cha…
Kris khẽ khóc. Gật đầu
- Vâng,
con không ghét cha nữa, con yêu cha, yêu mẹ, con yêu cả nhà mình
Nó chồm lên,
ôm ghì cổ mẹ. Cô dịu dàng xoa lưng con
- Vậy còn tên của mẹ thì sao?
Cô
chợt ú ớ, nhưng rất nhanh, cô mỉm cười nói
- Mẹ là Dĩ Thuần, nghĩa là..tuân
theo tự nhiên,..ừm…ờ..nghĩa là yêu bầu trời và gió vô điều kiện, vì đó là quy
luật của tự nhiên..haha..
Lời giải thích nghe không xuôi tai chút nào, nhưng
đối với một đứa trẻ 6 tuổi, thì cái gì cũng đúng. Kris tròn xoe mắt thích thú vì
ý nghĩa của những cái tên
Cô bật cười, xoa đầu con
- Bé con, chúng ta về
nhà thôi !
Nó nhe răng vui vẻ đáp lại
- Vâng ạ
….
- Sau này lớn lên,
con muốn được như mẹ
- Sao? Con cũng muốn bị gãy chân àh?
- Không !! Con
muốn xinh đẹp như mẹ
- Haha, bây giờ Tiểu Phong đã rất xinh đẹp rồi, hơn cả
mẹ nữa cơ
- Con cũng muốn tìm được một người bạn trai đẹp trai phong độ như
cha
- Nhất định bé con của mẹ sẽ tìm được
- Con cũng muốn học làm bánh
chocolate ngon như mẹ nữa
- Vậy ngày mai chúng ta đi chợ mua nguyên liệu về
làm nhé
- Yeah, vâng ạ
Nhưng ngày mai đó
Không bao giờ đến nữa
Tai nạn xảy ra. Bác sĩ từ phòng
cấp cứu bước ra, khẽ lắc đầu. Kris chạy bổ vào đến bên mẹ
- Mẹ ơi, xin mẹ,
đừng, đừng bỏ Tiểu Phong, mẹ..
Dĩ Thuần khó nhọc hé mắt, hơi thở nặng trịch,
cô không đủ sức để lau nước mắt cho con nữa
Kris lấy trong túi ra hộp băng
keo cá nhân, quính quáng dán lên vết thương trên trán của mẹ
- Huhuhu,..mẹ
ơi…sao nó không lành, sao vết thương không biến mất..
Dĩ Thuần nhìn con, rơi
nước mắt, cô biết mình không cầm cự được bao lâu nữa, nhưng cô không muốn ra đi,
cô không muốn bỏ lại thiên thần của mình, cô muốn được ôm con mỗi ngày, được
nhìn thấy con dần khôn lớn, muốn thấy con trờ thành một nữ sinh xinh đẹp, muốn
thấy con trong chiếc đầm cô dâu trắng tinh khôi, còn muốn được bế cháu, muốn ngả
người trong vòng tay của Hàn Thiên, muốn chiều chiều ngồi trước hiên nhà vừa
uống trà vừa ngắm 2 cha con vui chơi, muốn nhiều lắm, ước mơ nhiều lắm…
Muốn
ôm con
Muốn thấy anh
Lần cuối
- Bé con. Lại đây, ôm lấy mẹ nào
Dĩ
Thuần khó nhọc nói, Kris ôm chầm lấy mẹ, òa khóc nức nở.
- Ôi..vết thương
không đau nữa..đây.. này.
Cô cười
- Bé..con, hãy thay mẹ, yêu thương cha,
hãy thay mẹ, sống thật hạnh phúc…mẹ..yêu con và..cha,..yêu..suốt cuộc đời…..
Cảm giác mất mẹ như thế nào?
Đau khổ?
Không
Cảm giác đó vượt qua tất
cả mọi đau đớn
Đó là
Trống rỗng
….
Trong tim
Không còn gì
cả
Tất cả mọi thứ
Đều bị cuốn trôi
Trống rỗng
…..
Trong đám tang,
những người xa lạ cứ thay nhau an ủi, động viên. Toàn những câu nói vô
nghĩa
Đừng buồn nữa con?
Đừng khóc nữa con?
Hãy vui lên con?
Nực cười
Có ai trong đám người đó biết cảm giác mất mẹ ra sao không? Không
ai trong bọn họ đủ tư cách nói rằng họ hiểu rất rõ cảm xúc của nó, hiểu những gì
nó đang trả qua,. Không ai cả
Không ai đủ tư cách cả
Nỗi đau của một người
con mất đi người mẹ thân yêu
Không ai có thể hiểu cả
Bảo nó đừng buồn, bảo
nó đừng khóc, bảo nó vui lên….. Nó không phải một đứa trẻ đang vòi quà hay bị
mất đồ chơi…
Mà là đứa trẻ
Bị mất tất cả mọi thứ
Đừng khóc sao? đừng
buồn sao? vui lên sao?
Thật tàn nhẫn
Năm tôi 7 tuổi, trước khi theo sư phụ sang Mĩ. Tôi đã đến thăm mộ mẹ
Phong
cảnh ở đây thật sự rất đẹp. Gió lồng lộng thoảng mùi hoa oải hương, mùi hương mẹ
thích nhất, phía dưới là vùng thảo nguyên xanh rì, tầm nhìn bao la rộng
lớn
Ngôi mộ nằm lặng lẽ. Thật cô đơn quá. Mẹ ở đây, hẳn rất buồn. Tôi đưa tay
vuốt nhẹ tấm bia lạnh, nhẹ nhàng lau tấm ảnh của mẹ
Mẹ cười đẹp quá, nụ cười
thánh thiện sưởi ấm lòng người
Tôi cúi người, hôn lên bức ảnh, khẽ nói
-
Con..không hạnh phúc..nhưng con sẽ sống mẹ àh…hãy yên tâm nhé. Tiểu Phong yêu
mẹ
Gió gào thét
Đâu đó quanh đây, tôi như cảm thấy nụ cười hiền từ, phảng
phất trong gió…
Mẹ từng nói rất thích nơi này, vì, nó gần trời, và lộng gió. Mẹ ở đây, sẽ
luôn được gần bầu trời, và gió, của mẹ
- Bé con, chúng ta về nhà thôi
-
Vâng ạ
2 mẹ con cười vui vẻ, nắm tay nhau bước đi. Đi về phía nắng. Đi về một
kí ức xa xôi..
Nhạt dần..