Câu hỏi của Dương Lam
Hàng khiến Lăng Lăng không biết phải trả lời ra sao. Cô khép đôi mắt, khuôn mặt
bị hơi nước hun nóng bừng.
Cần gì phải lên giọng
chứ?! Cứ trực tiếp thấp giọng mà nói cô cũng sẽ không từ chối.
Cách một màn hơi nước dày
đặc, cô mơ hồ cảm giác được tầm mắt anh nhìn chằm chằm vào mặt mình, chờ đợi
câu trả lời của cô. Cô cắn cắn đôi môi đỏ mọng sưng tấy. "Anh nói gì cơ?
Em nghe không hiểu!"
Dương Lam Hàng hết biết
nói gì luôn. Đã thấy người giả ngu, nhưng chưa từng gặp ai trong lúc này mà vẫn
giả ngu.
"Ý anh là..."
Da thịt đàn hồi của anh đặt trên bầu ngực mềm mại của cô, chặt chẽ bao vây cô
trong lòng, không cho cô cơ hội thẹn thùng hay né tránh.
Anh cúi người ngậm lấy
vành tai cô, một đường hôn xuống dưới, môi lưỡi cảm nhận được làn da ướt át
trắng mịn của cô, càng lúc càng tham lam...
Dòng nước nhẹ nhàng ấm áp
chảy qua thân thể gắn bó chặt chẽ với nhau, cơ thể cùng trái tim của cả hai đều
nhân lúc chậm rãi hồi phục mà dần ngã vào thế giới mê loạn... Lăng
Lăng ngẩng đầu lên, mềm mại tựa lên thành thủy tinh sau lưng, những giọt nước
trong suốt trượt xuống dọc theo theo hai má, lăn qua những đóa hoa khoe sắc rực
rỡ nơi nơi trên cơ thể cô.
Cô gái qua một đêm trở
thành phụ nữ, vẻ gợi cảm lúc âu yếm thật đáng yêu không hề vấy bẩn chút giả tạo
nào, hoàn toàn xuất phát từ tình cảm chân thật trong lòng.
Thứ anh nhìn thấy là hô
hấp rối loạn, tâm thần rối loạn, cái gì mơ ước của đời người, cái gì theo đuổi
cao cả, hết thảy đều không quan trọng bằng thời khắc này, dùng vuốt ve nóng
bỏng cùng nụ hôn nhẹ nhàng để lấy lòng người phụ nữ mình yêu thương...
Rốt cuộc, Lăng Lăng bị
anh khiêu khích đến ý loạn tình mê, chủ động dùng thân mình cuốn lấy anh, vùi
mặt vào vai anh, bàn tay nhỏ bé mềm mại mơn trớn nơi mẩn cảm trên ngực anh...
Một trận nhiệt huyết sôi trào, anh cuối cùng không thể chờ đợi thêm nữa, một
bàn tay nắm lấy chân phải của cô, nâng lên cao...
"Lăng Lăng..."
Anh khẽ gọi tên cô, muốn cô hiểu rằng: Anh giữ lấy cô, không phải vì phát tiết
ham muốn, mà là giải phóng một thứ tình cảm bị đè nén lâu ngày...
Lăng Lăng thỏa mãn nhắm
mắt lại. Cô đương nhiên biết, người anh yêu không phải một cô gái, mà chính là
cô - Bạch Lăng Lăng duy nhất trên thế gian!
Vật cứng rắn trần đầy sức
mạnh của anh vùi sâu vào trong thân thể cô, thân mình vừa mới quen với tình ái
của Lăng Lăng vì va chạm kịch liệt mà vẫn còn hơi đau, giờ lại tiếp tục bị xâm
nhập, đau đớn trở trên dữ dội. Cùng lúc với đau đớn, lại là thỏa mãn đến thế!
Mồ hôi nóng hổi từng giọt
rơi xuống, tiếng rên rỉ khe khẽ phát ra từ nơi môi lưỡi cuốn lấy nhau. Cô nắm
chặt tay anh. Loại cảm giác mười ngón tay đan vào nhau này, mới có thể khiến cô
quên đi sự cứng lạnh của bàn phím, quên đi đau đớn trên thân thể. Trong lúc ôm
hôn cuồng nhiệt dưới lửa tình trào dâng cùng sự lay động của thân thể, anh hưng
phấn mà than nhẹ. Anh siết chặt mười ngón tay cô đặt trên mặt thủy tinh bên
người, mỗi lần va chạm là một lần ngón tay càng thêm đan chặt.
...
Cả thế giới đều xoay
quanh những tiếng thở dốc cùng va chạm.
...
Đêm đó, trên người Dương
Lam Hàng đã không còn hương hoa nhài thanh nhạt, từ bên trong anh toát ra một
loại mùi nguyên thủy nhất, mùi hương ấy hòa vào trong cơ thể cô, không bao giờ
phai nhạt.
Đêm đó, anh nói, thân thể
cô thực sự quá xinh đẹp quyến rũ, rất mất hồn, khiến anh không cách nào ngừng
muốn cô...
Lăng Lăng cong hai chân,
để anh lần lượt tiến vào.
Đêm đó, anh ngửi hương
thơm trên tóc cô, hôn đôi môi cô, liếm bên tai cô, nói với cô: Anh không muốn
thề hẹn tình yêu sông cạn đá mòn, vĩnh viễn sánh cùng trời đất, nhưng anh có
thể hứa với cô, sẽ dốc hết sức mình chăm sóc cô, làm thật tốt từng việc, cho dù
là chuyện nhỏ cũng vẫn là đại sự đối với anh...
Lăng Lăng nói với anh:
"Anh đã làm rất tốt rồi!"
Đêm đó, ánh sáng mờ nhạt
chiếu lên người Lăng Lăng, xinh đẹp mê đắm vô ngần, anh hôn lên từng tấc da
thịt cô, vuốt ve đôi bầu ngực mềm mại của cô, anh nói: Cô là người phụ nữ duy
nhất anh muốn chiếm hữu mỗi khi dục vọng dâng lên... Thân thể cô là con đường
dẫn anh đến địa ngục, bất kể cô mặc loại quần áo nào, trên người đều mang theo
cám dỗ tội lỗi, khêu gợi dục niệm bản năng trong anh...
Giờ phút này anh rốt cuộc
có thể hoàn toàn giải phóng.
Đêm đó, sóng biển rì rầm,
sóng mắt anh dập dờn, trân châu trắng muốt trên mắt cá chân cô rung lắc, chấn
động mãnh liệt trong thế giới màu tím nhạt...
Đó là khung cảnh đẹp nhất
mà Lăng Lăng từng thấy.
Đêm đó, dục vọng đè nén
đã lâu, khiến họ say sưa quấn quýt trong hưng phấn, biến đổi vô số loại tư thế,
điên cuồng giữ lấy nhau, thân thể điên cuồng cuốn vào nhau, giống như hai không
gian hỗn độn chồng khít lên nhau tại nơi giao hòa đầy vui sướng, bị bão táp
nghiêng trời lệch đất chôn vùi...
Đêm đó, không biết bao
nhiêu lần khi anh đạt đến cao trào cực hạn, hơi thở hổn hển gấp gáp, ôm lấy
thân thể của cô không nhịn được mà rên rỉ, cô lên đến đỉnh cao sung sướng, khẽ
ngâm từng tiếng êm ái, như chuông gió vỡ tan trong gió mạnh...
Đêm đó, cô yêu sự hoàn mỹ
của anh, cũng yêu cả tính cầu toàn của anh.
Đêm đó, anh dùng hành
động giải thích cho cô, cái gì gọi là once more, more and more... and more...
Đêm đó, không nhớ rõ ngủ
rồi thức bao nhiêu lần, không nhớ rõ bao nhiêu lần quấn quýt triền miên trong
lúc nửa mê nửa tỉnh. Lăng Lăng rút ra một kết luận, đàn ông làm nghiên cứu khoa
học một khi đã nảy sinh hứng thú mạnh mẽ với một sự kiện nào đó, sẽ cuồng nhiệt
nghiên cứu, tỉ mỉ thận trọng, không ngừng không nghỉ.
Cuối cùng, Lăng Lăng mệt
lả không thể không nhắc nhở anh: "Em không phải thiết bị thí nghiệm, không
phải thành quả nghiên cứu khoa học, em là người, là phụ nữ nha... Không chịu
nổi tàn phá của anh đâu!"
Anh cười ôm chặt cô, nói:
Anh xin lỗi!
Đêm đó, họ ôm nhau nặng
nề đi vào giấc ngủ, trong mơ còn tươi cười hạnh phúc...
Đêm đó... Đêm đó...
Rất nhiều ký ức đẹp đẽ,
khiến Lăng Lăng suốt đời khó quên...
Khi trên biển xuất hiện
vầng dương đỏ thắm đầu tiên, chiếu qua bức màn tím, rải từng mảnh vụn đo đỏ
khắp căn phòng...
Lăng Lăng gối đầu lên
ngực Dương Lam Hàng, vụng trộm thưởng thức khuôn mặt ngủ say bình yên của người
yêu.
Hạnh phúc nở rộ giữa
những ngón tay đan vào nhau của họ!
...
******
So với cả đời, bốn mươi
tám giờ thật ngắn ngủi. Nhưng bốn mươi tám giờ vui sướng, còn tuyệt hơn cả một
đời...
Lăng Lăng nằm trên ghế
trên boong tàu, nhắm mắt lại, đón gió biển, nhìn du thuyền quay vòng lại, chuẩn
bị trở về điểm xuất phát...
Ký ức về hai ngày hai đêm
này được cô gom góp cất giữ, sẽ không bao giờ quên.
Chiều hôm qua, họ cùng
nhau câu cá, câu suốt cả buổi chiều mới được một con cá nhỏ, dáng vẻ hấp hối
giãy dụa của cá nhỏ khiến Lăng Lăng động lòng trắc ẩn, cô nhân lúc Dương Lam
Hàng không chú ý, ném chú cá trở lại biển xanh...
Khi Dương Lam Hàng phát
hiện không thấy cá đâu, hỏi cô có thấy nó không, cô giả bộ cực kỳ ngạc nhiên
nhìn dáo dác. "A! Không phải là cá chép tinh đó chứ?!"
"Cá chép tinh
hả?" Anh đột nhiên bắt lấy cô, cánh tay cứng rắn mạnh mẽ. "Anh thấy
em mới chính là cá chép tinh, giờ xem em chạy đâu cho thoát nhé."
"Cứu mạng nha!"
Anh cười bế ngang người
cô: "Vô ích thôi, đêm nay anh sẽ ăn thịt em! Muốn hấp? Hay là kho
đây?"
"Chi bằng..."
Cô hảo tâm đề nghị: "Ăn... sống nhé?"
"Được! Cá sống...
thịt nào!"
"Cứu tôi với!"
Tiếng kêu thảm của cô bị sóng biển chôn vùi.
...
Tối qua, họ cùng nhau
ngắm sao trên trời. Dương Lam Hàng không chỉ giảng về thuyết tương đối của
Albert Einstein cho cô, còn kể chuyện về cuộc đời ông, vậy mà cô lắng nghe rất
thích thú... Anh còn nói với cô, có một lần Albert Einstein ngã cầu thang, cái
ông nghĩ đến không phải đau đớn trên người, mà là bản thân tại sao lại rơi
thẳng xuống đất.
Cô tò mò hỏi: "Tại
sao?"
"Bởi vì vật thể luôn
chuyển động theo phương có ít lực cản nhất."
"Ặc! Ông ấy thật sự
là một nhà Vật lý học vĩ đại."
Dương Lam Hàng lắc đầu,
thở dài nói: "Có điều, ông ấy và vợ ly dị nhau."
Lăng Lăng chớp chớp mắt
với anh, ánh mắt cô còn lóng lánh hơn cả sao trời: "Là do bà vợ không biết
thưởng thức ông ấy."
...
Họ nói chuyện phiếm tới
gần nửa đêm, Lăng Lăng hơi buồn ngủ, ngáp một cái. "Khuya rồi."
"Em chờ một chút,
được không?" Anh kéo tay cô đi đến phòng khách, lấy trong tủ lạnh ra một ổ
bánh ngọt hoa quả xinh xắn đặt lên bàn.
Cô giật mình kinh ngạc,
thầm nhớ lại ngày sinh của Dương Lam Hàng, cô nhớ đã thấy qua trên mạng, hình
như là mùa thu, cụ thể ngày nào thì không nhớ rõ lắm. Cô lặng lẽ nhích đi qua,
liếc nhìn hình vẽ trên bánh một cái, quả nhiên viết chúc mừng sinh nhật.
Trời ơi! Nhìn cái đầu u
tối làm bằng đất này coi!
Cô đang chán nản muốn
nhảy xuống biển, Dương Lam Hàng từ sau lưng ôm lấy vai cô, cười cười hiền hòa:
"Nếu em họ anh không để bánh ngọt trong tủ lạnh, ngay cả anh cũng quên mất
hôm nay là sinh nhật mình."
Quên ư?! Người khác nói
vậy có lẽ cô còn tin, nhưng Dương Lam Hàng với đầu óc có thể đem so với máy
tính kia mà quên được, cô lập tức nhảy xuống biển luôn.
"Anh không cần an ủi
em, anh mượn du thuyền mang em ra khơi nhất định là hy vọng cùng em trải qua
một sinh nhật khó quên." Cô ủ rũ, buồn phiền hết sức. Dương Lam Hàng đã
lao tâm khổ tứ, vậy mà cô ngay cả quà sinh nhật cũng chưa chuẩn bị.
Vốn vẫn còn có thứ đem
tặng được - chính mình, tiếc là một ngày trước đã cho đi mất rồi.
"Hôm nay là ngày vui
nhất trong ba mươi năm qua của anh."
"Lẽ ra có thể vui
hơn nữa." Trong đầu Lăng Lăng chợt lóe sáng, nghĩ ra được một món quà sinh
nhật tốt nhất. "Anh chờ em chút xíu! Em quay lại ngay."
Cô chạy đi lấy túi xách
của mình, từ bên trong tìm ra một tờ giấy đã viết chữ, dùng sức vuốt phẳng, mặt
sau chân thành viết:
Hàng,
Lúc anh mở lá thư này,
em nhất định vẫn ở bên anh, chưa bao giờ rời đi.
Nhưng em vẫn muốn nói
với anh, em rất yêu anh, rất yêu! Rất yêu!
Đối với anh, em không
cầu mong điều gì xa xôi, chỉ hy vọng anh có thể cho em thêm chút thời gian, để
em yêu anh thật nhiều!
Để em mỗi sáng dậy sớm
hơn anh ba mươi phút, chuẩn bị tốt bữa sáng chờ anh thức giấc;
Để em mỗi ngày nằm trong
lòng anh đi vào giấc ngủ, nửa đêm tỉnh dậy, lặng yên ngắm nhìn khuôn mặt anh,
tìm kiếm từng biến hóa rất nhỏ trên đó...
Để em giặt quần áo cho
anh, là quần áo, lưu lại hương vị của em trên đồ anh mặc;
Để em được bên anh khi
làm việc, giúp anh chuẩn bị tài liệu, sửa sang số liệu thí nghiệm;
Để em mãi được cùng anh
già đi...
Lăng Lăng của anh.
Viết xong, Lăng Lăng làm
theo cách trước đây ông nội dạy mình, đem thư gấp chỉnh tề thành một chiếc
thuyền nhỏ, trên viết bốn chữ: Giương buồm ra khơi.
Cô chạy đến bên Dương Lam
Hàng, đem thuyền nhỏ đã gấp đâu vào đấy đặt vào tay anh. "Tặng anh đó,
sinh nhật vui vẻ!"
"Cám ơn em!"
Anh nhìn đi nhìn lại: "Rất khéo."
Cô nói: "Bên trong
có một bí mật rất quan trọng, chờ đến sinh nhật anh năm sau, anh hẵng mở ra
xem."
"Hả? Nói vậy, cái
này cũng gộp luôn quà sinh nhật năm sau à?"
"Ừa!" Cô gật
gật đầu, quà năm sau cũng tặng luôn một thể, đề phòng cô trí nhớ kém mà quên
chuẩn bị quà tặng.
Một tờ giấy, quà tặng hai
năm, thật là tiện lợi tiết kiệm biết bao!
Dương Lam Hàng đem chiếc
thuyền nhỏ cẩn thận kẹp vào ví tiền.
Anh không ngờ rằng, tờ
giấy hết sức bình thường này, món quà sinh nhật nhìn như có lệ này, khiến anh
một nằm sau... lần thứ hai rơi lệ!
...
Khi thuyền cập bờ, đã là
chiều thứ Hai.
Lăng Lăng những tưởng với
tính cách yêu nghề của Dương Lam Hàng, anh sẽ cấp tốc chạy tới phòng thí
nghiệm, tiếp tục công tác nghiên cứu của mình.
"Đi thôi..."
Dương Lam Hàng xem đồng hồ, nắm tay cô, đi về phía bãi đỗ xe.
Một màn phát sinh trong
bốn mươi tám giờ qua không ngừng xoay tròn trong đầu, mang theo ngọt ngào e
thẹn, lúc này tách ra, cô bỗng cảm thấy có chút trống rỗng cùng mất mát...
Không ngờ ngay sau đó Dương Lam Hàng lại nói: "Trước tiên đi siêu thị mua
vài đồ dùng hàng ngày đã..."
"Mua đồ dùng hàng
ngày á?!" Lăng Lăng làm thế nào cũng vĩnh viễn không bắt kịp tốc độ tư duy
nhảy cóc của anh, mãi mãi không đoán được bước tiếp theo anh sẽ làm cái gì.
"Hôm nay thứ Hai, anh không đi làm à?"
"Giờ cũng muộn rồi,
hôm nay không đi nữa."
"Thầy Dương, anh sa
đọa quá!"
"Giờ em mới biết
sao?" Anh ôm lấy vai cô, đi về hướng bãi đỗ xe. "Từ khi gặp em, anh
đã sa đọa rồi!"
******
Trong siêu thị, Lăng Lăng
nhìn Dương Lam Hàng đẩy xe chở đồ, vừa đi vừa chất vào xe nào bàn chải đánh
răng, khăn mặt, Lăng Lăng ngơ ngác nhìn theo bóng dáng anh.
"Em dùng nhãn hiệu
nào?"
Lăng Lăng đầu óc đang
phiêu diêu bỗng giật thót, bình tĩnh lại mới thấy anh đang cầm một chai dầu gội
đầu huơ huơ trước mặt cô.
"Pantene."
"Sữa tắm thì
sao?"
"Dùng của anh là
được rồi, em thích mùi trên người anh."
"Mỹ phẩm... "
Anh nhìn quanh nói: "Lát nữa anh đưa em tới trung tâm mua sắm mua."
Tình huống này, phải
chăng là...
Lăng Lăng nuốt nước
miếng, giữ chặt xe đẩy trong tay anh: "Không phải anh muốn cùng em... ở
chung đấy chứ?"
"Nếu em muốn kết
hôn, anh cũng không có ý kiến!"
"Chúng ta có phát
triển nhanh quá không?"
"Anh không cho rằng
thời gian năm năm là quá ngắn..."
Cũng đúng, không phải
ngắn, nhưng mà...
"Nhưng mà mình chính
thức quen nhau chưa tới nửa tháng..."
"Cũng đã phát sinh
quan hệ!" Anh cười nhìn cô: "Rất nhiều lần!"
Lăng Lăng hoàn toàn á
khẩu không nói nên lời.
Xem ra từ lần bảo vệ tốt
nghiệp đầu tiên kia, cô đáng nhẽ nên nhận thức rõ, tài ăn nói của cô căn bản
không có cách nào bì được với anh. Từ nay về sau có thể hoàn toàn từ bỏ ý định
tranh luận với anh rồi.
Đi qua khu bán vật dụng
hàng ngày, anh lại đến quầy bán đồ ăn vặt, chọn từng gói đồ ăn. Mỗi loại đều là
thứ cô thích, hương vị và nhãn hiệu đều đúng chóc. Cô vừa định hỏi anh làm sao
biết được, đột nhiên nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên tình cờ gặp nhau tại siêu
thị, lúc anh thanh toán, cho đồ ăn vặt vào túi. Khi đó cô không hề biết gì cả,
giờ đây nhớ lại từng cái liếc mắt lãnh đạm của anh, hóa ra chất chứa nhiều yêu
thương đến vậy...
Lăng Lăng bước tới ôm lấy
eo anh từ đằng sau, áp mặt vào lưng anh, lưng anh thật rộng, chẳng trách có thể
chứa đựng trái tim bao dung đến thế.
"Hàng, hôm đó gặp
nhau ở siêu thị, là trùng hợp sao?"
"Không! Tuy rằng hôm
ấy anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh có thể cảm giác được tâm trạng
em hết sức không tốt, anh rất lo cho em... Cho nên nghe em nói đi siêu thị mua
đồ, liền đến nhìn em xem sao."
"Cảm ơn anh!"
"Về sau không cần
nói cảm ơn với anh, anh làm bất cứ việc gì cho em, đều không phải để nghe em
"cảm ơn"."
"Em yêu anh!"
Anh hài lòng nở nụ cười,
vuốt mái tóc dài của Lăng Lăng: "Anh thích nhất trí thông minh xuất chúng
của em!"
Cô ngẩng đầu nhìn nụ cười
tràn ngập hạnh phúc của anh, cũng cười tươi theo anh.
Con người này, cô cả đời
sẽ không để anh ra đi!
Anh ôm lấy vai cô, cũng
thầm nghĩ cả đời sẽ không buông ra.
******
Dạo siêu thị xong, Dương
Lam Hàng dẫn Lăng Lăng đến trung tâm mua sắm đối diện, đồng thời là trung tâm
mua sắm của nhà anh. Lăng Lăng cái gì cũng chưa hỏi, còn anh cái gì cũng không
kể.
Vào trung tâm mua sắm mua
mỹ phẩm xong, Dương Lam Hàng lại đưa Lăng Lăng lên lầu sáu, nguyên một tầng
tràn ngập trước mắt toàn đồ dùng trên giường khiến người ta ngượng chín cả
người.
"Hai vị cần gì
ạ?"
"Dạo xem vài thứ
thôi!" Dương Lam Hàng thuận miệng nói.
Cô bán hàng lịch sự đúng
mực cúi đầu, sau đó lui sang một bên. "Mời anh cứ xem đi ạ!"
Lăng Lăng lần đầu tiên
thấy một cô bán hàng lễ phép đến thế.
Các cô bán hàng trong ấn
tượng của Lăng Lăng chia làm hai loại: Một loại là bày ra bộ mặt "mua
không nổi thì đừng xem", lạnh lùng khinh khỉnh; một loại không ngừng đẩy
mạnh tiêu thụ, nói đến khi cô ngượng ngùng không mua mới thôi. Vì thế Lăng Lăng
rất ít khi đi shopping, cái gì có thể mua được trên mạng thì mua hết trên đó
luôn, cùng lắm là đi dạo siêu thị, đôi khi ngay cả đồ ăn vặt Lăng Lăng cũng mua
qua mạng luôn.
"Em thích chiếc
giường nào?"
Câu hỏi này của Dương Lam
Hàng thực sự là...
Lăng Lăng lén liếc nhìn
cô bán hàng đứng sau đang bày ra vẻ mặt tươi cười chuyên nghiệp, vờ như không
nghe thấy câu hỏi của anh, chỉ chỉ một tấm ra giường cách đó không xa nói:
"Bộ ra giường kia đẹp ghê nha!"
Ai dè Dương Lam Hàng quay
đầu nói với cô bán hàng phía sau: "Bộ kia, gói lại giúp tôi."
Ra giường đó? Lăng Lăng
còn chưa kịp nhìn rõ màu sắc của nó à!
Lại nhìn thoáng qua một
cái, là màu đỏ, cả khu mua sắm chỉ có cái này quê nhất...
"Em thấy cái giường
này thế nào?"
Anh hỏi lại lần nữa, lần
này cô bán hàng đứng cạnh thay Lăng Lăng trả lời, nói: "Quý khách thật
tinh mắt, đây là giường treo bằng lực nam châm, được coi là loại giường thoải
mái nhất. Có thể chuyển động trước sau, trái phải, còn có thể hỗ trợ tiêu hóa,
tăng cường tuần hoàn máu, mặt khác, còn trang bị hệ thống nhạc mp3..."
"Bộ điều khiển đặt ở
đâu vậy? Vận tốc và phương hướng chuyển động có thể điều chỉnh không?"
Lăng Lăng cúi đầu chuồn
qua một bên, anh mua có cái giường mà cũng muốn thảo luận vấn đề chuyên nghiệp
như thế, mặt mũi đều bị anh làm mất sạch!
"Có thể điều chỉnh
tốc độ và phương hướng ạ! Tuy nhiên thật xin lỗi, chiếc giường này là sản phẩm
trưng bày của trung tâm mua sắm chúng tôi, nhà máy tạm thời vẫn chưa giao hàng,
anh cần phải chờ..."
"Lăng Lăng, em thấy
sao?"
Thấy ánh mắt trưng cầu
của anh hướng về mình, Lăng Lăng đành nói: "Hàng trưng bày không thể bán,
có tốt cũng được gì đâu chứ?"
Dương Lam Hàng lập tức
quay đầu nhìn về phía cô bán hàng mang vẻ mặt áy náy: "Phiền cô gọi quản
lý ra giùm tôi một chút."
"Thực xin lỗi quý
khách, đây là hàng của nhà máy, quản lý của chúng tôi cũng không có quyền bán
ạ."
"Vậy tổng giám đốc
có đây không?"
Cô bán hàng chần chừ giây
lát, thấy giọng điệu Dương Lam Hàng rất kiên quyết, cũng không dám mạo phạm:
"Anh vui lòng chờ một chút, tôi đi mời ngài ấy lại đây."
Từ lâu đã nghe nói trung
tâm mua sắm này phục vụ rất tốt, quả nhiên đúng vậy...
Cô bán hàng chưa đi được
mấy bước, một phụ nữ xinh đẹp thoạt nhìn mới ngoài ba mươi từ phía đối diện đi
lại đây. Đường nét khuôn mặt tinh tế, đồ hiệu càng làm tôn lên khí chất, cảm
giác xinh đẹp không cần người khác miêu tả rườm rà, ngược lại còn khiến chị ta
đẹp đến cao nhã, nhưng cũng không phải kiểu cao quý không thể với tới. Chị ta
có một đôi mắt vô cùng sắc sảo, nhưng khi cười rộ lên, sẽ khiến người ta cảm
thấy thật chân thành, thân thiết.
Người phụ nữ này nhìn qua
trông rất quen, dường như đã từng gặp ở đâu đó.
Nhất thời không nhớ ra.
Người còn chưa đến, tiếng
cười nói xởi lởi đã tới trước: "Vừa rồi nghe quản lý ở lầu một nói con dẫn
một cô gái đến mua mỹ phẩm, mẹ còn nói cô ấy chắc chắn nhìn nhầm rồi, không ngờ
đúng là con."
Dương Lam Hàng bước tới
trao bà một cái ôm kiểu phương Tây, thân mật vừa đủ. "Con dẫn Lăng Lăng
tới đây mua chút đồ, không nghĩ mẹ có ở đây, chứ không đã chạy lên chào mẹ một
tiếng rồi."
Mẹ Dương Lam Hàng nhìn
qua, ánh mắt đầy hứng thú.
Nhìn kỹ hơn, Lăng Lăng
rốt cuộc nhớ ra bà là ai. Rất lâu trước đây, Lăng Lăng ở trong thang máy khoa
Vật liệu đã từng gặp mẹ của Dương Lam Hàng... Hơn nữa, ngày đó hình như cô còn
nói vài điều không nên nói.
Không nhiều lắm, chỉ hai
câu mà thôi.
Khi ấy, Tiếu Tiếu nói với
cô: "Phụ nữ nếu lấy chồng, nhất định phải cưới kiểu đàn ông như sếp
cậu."
Cô bĩu môi không chịu:
"Muốn bảo tớ cưới một gã biến thái như Dương Lam Hàng, tớ tình nguyện cả
đời sống với heo!"
Mẹ Dương Lam Hàng vừa
nghe câu này, kinh ngạc nhìn cô từ đầu tới chân. Nhất là khi bà nghe Tiếu Tiếu
nói: "Bạch Lăng Lăng, cậu là đồ con gái không biết nhìn người, sớm muộn gì
cũng gặp phải một cái đầu heo!" Ánh mắt của bà cũng tràn ngập hứng thú như
thế này.
Lăng Lăng dĩ nhiên không
phục, dùng lời đạo lý nói với Tiếu Tiếu: "Cậu rất không hiểu anh ta, cậu
nghĩ xem, nếu anh ta không biến thái thì tại sao đến ba mươi tuổi vẫn chưa tìm
được bạn gái?"
Lăng Lăng vừa nói xong,
thang máy đã đến lầu một. Lúc mẹ Dương Lam Hàng rời đi, còn cố ý quay đầu nhìn
thoáng qua, khóe miệng cong lên một nụ cười thưởng thức. Khi đó cô cứ cảm thấy
điệu cười này đặc biệt quen thuộc, không khác gì kiểu cười kín đáo của Dương
Lam Hàng.
...
"Mẹ tưởng là ai, hóa
ra là Lăng Lăng!" Mẹ Dương Lam Hàng bước lên trước, tươi cười kéo tay Lăng
Lăng qua, so với mẹ cô còn thân thiết hơn vài phần.
Lăng Lăng chợt nhớ lại
"những lời kinh hồn" của mình trong thang máy, bỗng dấy lên cảm giác
muốn bỏ trốn, đáng tiếc tay bị người ta dắt đi, trốn không thoát.
"Nghe nói con thích
chiếc giường này, không thành vấn đề, bác sẽ lập tức bảo người mang đến cho
con."
May mà mẹ Dương Lam Hàng
nói là "con", nếu bà nói "các con", Lăng Lăng chắc không
ngóc đầu lên nổi. Cô dày mặt, trưng ra vẻ tươi cười. "Bác à, bác không cần
bận tâm đâu, con chỉ xem lung tung vậy thôi..."
Dương Lam Hàng giải thích
nói: "Mẹ, là con thấy được, lát nữa cho người mang tới nhà trọ của con
nhé."
"Không thành vấn đề!
Hai tiếng nữa sẽ giao đến." Sau đó, mẹ anh ghé vào tai anh nhỏ giọng nói
vài câu, Lăng Lăng tuy không nghe được, nhưng vẻ cười cười này khiến cô hơi nổi
da gà.
Dương Lam Hàng cười tươi
rói, thấp giọng nói: "Con biết rồi! Con còn có việc, vài ngày nữa sẽ về
thăm mẹ."
Lăng Lăng hơi xấu hổ quay
mặt đi chỗ khác, lại nghe thấy vài cô bán hàng sau lưng thì thầm to nhỏ, vẻ mặt
đầy hâm mộ nói: "Là con của chủ tịch, trời ạ! Thực không nhận ra."
"Tớ nói anh ấy làm
sao biết rõ là đồ trưng bày, mà vẫn..."
"Lần đầu tiên mình
thấy ảnh đó nha, đẹp trai quá!"
Lăng Lăng đảo mắt nhìn
lại khuôn mặt không có cảm giác an toàn của anh, chợt nảy sinh một loại kích
động muốn hủy nhan sắc anh cho rồi...
Khi hai người đi đến cửa
thang máy, Lăng Lăng hỏi Dương Lam Hàng: "Mẹ anh nói gì với anh vậy?"
"Em sẽ không muốn
biết đâu!" Anh ra sức nhịn cười, nói.
"Có phải bảo em
không tốt không?"
"Không phải! Mẹ
nói..." Anh khẽ ho khan một chút, nói: "Phụ nữ thời nay chỉ có mang
thai em bé mới có thể không chạy thoát!"
Lăng Lăng sợ tới mức ngã
xuống thang máy, may mà anh đỡ kịp!
"Tầng trên còn có đồ
nội thất và đồ điện, bọn mình lên xem xem." Dương Lam Hàng đỡ lấy thân thể
lung lay sắp đổ của cô. "Đồ đạc trong nhà anh, em thấy cái gì không vừa
mắt đều có thể đổi... ngoại trừ anh!"
"Anh yêm tâm."
Cô ôm lấy cánh tay anh. "Em lúc nào cũng không nỡ đem anh đi đổi."
...
******
Bận rộn gần cả ngày.
"Tân gia" của họ cuối cùng cũng có thêm chút hơi thở lãng mạn. Trong
phòng khách trang trí bằng đèn tường và đèn sàn, trên cửa sổ cũng đổi rèm cửa
mới, rồi còn nhà bếp cũng đã có thêm rất nhiều bát đĩa, tủ lạnh chất đầy rau
quả tươi ngon.
Tắm rửa xong, lúc Lăng
Lăng mặc áo ngủ mới mua đi ra, đèn phòng khách đã đổi thành đèn tường màu cam
và đèn sàn màu đỏ sậm, trên bàn còn có hai cây nến đang cháy.
Dương Lam Hàng tựa nhẹ
vào thành ghế, ngồi trên sô-pha im lặng uống cà phê, hương latte nồng đậm mà
sâu thẳm, tựa như mùi hương tỏa ra trên người anh sau khi tắm.
"Muốn uống
không?"
Lăng Lăng ngồi lên
sô-pha, nhận lấy cà phê uống một ngụm, thực sự thể nghiệm cảm giác bị hương
latte đậm đặc làm cho say.
Không khí lãng mạn, ánh
sáng mờ ảo, cuộc sống chung tràn đầy tình cảm nồng nàn cứ mở màn như thế.
Anh ôm lấy cô, cái ôm
không hề mang theo bất kỳ nhục-dục nào.
"Em chắc là mệt rồi,
đi ngủ trước đi. Anh còn ít việc phải làm."
Cô lắc đầu. "Em muốn
ở cùng anh."
Anh suy nghĩ một thoáng,
"Cũng được, vừa hay hôm trước anh tìm được một chương tài liệu, em có thể
xem xem."
Tài liệu? Lăng Lăng cầm
tách cà-phê lên, uống một hơi hết hơn phân nửa. Đọc tài liệu, cô phải xài cà
phê đặng nâng cao tinh thần mới được!
Đêm khuya, anh vẫn còn
đang nghiêm túc sửa chữa báo cáo dự án. Cô vùi đầu vào những chữ tiếng Anh trên
bàn, lúc xem đến chán ngắt mới nhướng mắt lên nhìn thoáng qua mặt anh, mọi nỗi
buồn chán đều tiêu tan! Đôi khi gặp chỗ đọc không hiểu, còn có thể hỏi han anh.
Anh kiên nhẫn cẩn thận giải thích rõ ràng cho cô.
Hạnh phúc nằm ngay trong
công tác nghiên cứu khắc khổ giữa đêm khuya thanh vắng...
******
Hơn mười một giờ, di động
Lăng Lăng reo vang.
"Muộn thế này, nhất
định là Liên Liên." Lăng Lăng chạy tới phòng khách cầm lấy điện thoại từ
bàn nước, vừa thấy hiển thị trên màn hình, tay bỗng run lên.
Là mẹ cô gọi đến.
Lăng Lăng chột dạ bắt
điện thoại, không đợi cô mở miệng, giọng nói tức giận của mẹ cô đã truyền đến:
"Con đang ở đâu? Vì sao tối qua cả đêm không về phòng ngủ, đêm nay cũng
không về. Con là con gái, sao có thể tùy tiện qua đêm bên ngoài hả?"
"Mẹ, con..."
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT