Liếc
liếc…
Lại liếc
liếc…
Cả một
giờ học nó ngồi liếc đi liếc lại hai cái người ngồi bên kia không biết bao
nhiêu lần, đến nỗi mắt nó sắp lác luôn rồi =.=. Tình hình là nó đang tính kế
làm quen với hai siêu quậy đình đám. Cái tên mặt lạnh kia có vẻ hơi khó. Tạm
gác lại. Làm quen với cô bạn đáng yêu trước đi. Nhìn mặt bạn này có vẻ hiền
(cũng chưa chắc nha =]]~).
Nhưng
có một chút vấn đề là…làm quen như thế nào đây? Không lẽ lại ra chào rồi bắt
tay “hợp tác” à. Nghe có vẻ sao sao á (sao tác giả không thấy có vấn đề gì nhỉ,
bình thường vẫn làm quen với nhau thế mà =.=). Suy đi tính lại, cuối cùng nó
quyết định viết thư.
Lật
trang giữa của quyển vở, nó hý hoáy viết mấy chữ, xong xé tờ giấy, gập thành
máy bay, chuẩn bị phi sang bên kia. Ngó thấy bà giáo Thanh đang mải mê viết bài
trên bảng, nó chớp thời cơ phi ngay lập tức. Nhưng có vẻ số nó là số con mực thật
=.=. Đúng lúc chiếc máy bay “cất cánh” thì trời…đổi gió. Và thế là, nó lập tức
chuyển hường, lại thêm cánh tay ai đó vô tình đập vào làm máy bay giấy bị đẩy
lên…bàn giáo viên =)).
“Oa,
xong rồi, cuộc đời ơi, thật bất công. Đời ta thế là xong rồi, hu hu”. Lòng nó
không ngừng gào thét. Cũng phải công nhận là nó giỏi phết nha. Từ bàn cuối bên
phải mà phi được cả máy bay lên bàn giáo viên tít góc trên bên trái lớp. Tài
năng không tệ =)).
- Em
nào làm cái này đây?
Bà
giáo giơ chiếc máy bay lên, mắt liếc xéo cả lớp.
Im lặng~
Tim nó
đập thình thịch trong lồng ngực. Hô hô, 2 lỗi rồi. Nốt lần này là đủ để nhận
hình phạt nhá.
- Lâm
Ngọc Du, mang vở lên đây cho tôi.
Hả?
Sao lại là nó? Đừng nói là nó đã vào tầm ngắm của bà giáo này rồi nha. Số nó thật
thê thảm. Kiểu này có vẻ là bị chú ý rồi.
Lê từng
bước nặng nhọc trên nền gạch, cuối cùng nó cũng ôm được cuốn vở chỉ nặng có vài
trăm gam mà nó cứ ngỡ như là cả tấn lên trước bàn giáo viên. Bà giáo cầm quyển
vở, rồi lại cầm lá thư nó viết, nhìn cả hai. Xong quay ra nó:
- Lâm
Ngọc Du, đây rõ ràng là chữ của em. Em còn gì để chối cãi không?
- Dạ,
đó là vở em, đương nhiên là chữ em rồi – Gương mặt đầy vẻ vô tội =)).
- Lâm
Ngọc Du. Tôi không đùa với em. Tôi đang nói về lá thư này kìa.
- Hê,
nhỡ chữ giống nhau thì sao cô?
- Lâm
Ngọc Du – bà giáo hết kiên nhẫn, quát ầm lên làm mấy cái lá xanh tươi trên cây
cũng phải rụng lả tả =)) – Tôi đã nhìn thấy em làm rồi. Cho em cơ hội trung thực
mà còn muốn chối.
Nhìn
thấy á? Bà giáo này có mắt sau gáy à? Người gì mà kinh khủng thế? 0_0.
- Tôi
không có mắt sau gáy mà là lúc nào tôi cũng để ý phía dưới. Em đừng tưởng tôi
không biết em làm gì bên dưới. Hơn nữa, đừng có nghĩ xấu tôi. Tôi có thể đoán
khá chính xác ý nghĩ của người khác đấy. Theo tôi xuống phòng hội đồng.
Hở? Bà
giáo này siêu nha. Đọc được ý nghĩ của người khác luôn à? Lần sau chắc nó nên cẩn
thận hơn.
Nó
theo sau chân bà giáo qua dãy phòng học, "ghé thăm" phòng hội đồng.
"Cạch"
Cửa mở.
Một người ngồi bên trong lạnh lùng liếc mắt nhìn ra. Lại "sếp" hiệu
trưởng khó tính đây mà. Mặt lúc nào cũng lạnh y hệt tảng băng. Nhìn đã thấy nản.
- Chào
cô hiệu trưởng. Em này đã mắc 3 lỗi, đủ điều kiện để nhận hình phạt rồi.
Điều
kiện? Lại còn "nhận" nữa chứ. Nghe cứ như được vinh danh ý=.=.
- Được,
cô cứ tự nhiên xử phạt.
- Lâm
Ngọc Du, em lại đây.
Bà
giáo Thanh lôi ra một cái hộp nhỏ đựng đầy những tờ giấy bị gập lại, đưa ra trước
mặt nó:
- Em
chọn đi. Chọn cái nào thì sẽ nhận hình phạt đó.
Hả? Gì
đây? Phạt mà cũng phải bốc thăm nữa sao ta? Liệu trong này có lá thăm nào đề là
"được xóa hết lỗi" không nhỉ =)). Trò này ăn may nha =)).
Nó thò
tay vào bốc bừa. Lật lá thăm ra, mắt nó trợn trừng, to đến mức không thể to hơn
được nữa. Đúng là ngôi trường kì quái. Sao hình phạt mà cũng kì quặc đến thế nhỉ?
Trên
tay nó là một rờ giấy đề dòng chữ: "nhảy lò cò 10 vòng quanh sân".
Còn có
thể loại hình phạt kì vậy sao? Bó tay hoàn toàn với cái trường này luôn. Chưa
thấy trường nào như thế hết á.
- Đưa
đây tôi xem nao.
Bà
giáo giật tờ giấy trên tay nó.
- Cô
ơi đổi hình phạt được không? Cái này... - Nó nuốt nước bọt cái "ực",
xuống giọng năn nỉ
-
Không, em đã bốc vào rồi thì phải nhận thôi. Phụ huynh học sinh đã kí thỏa thuận
cho phép nhà trường áp dụng mọi loại hình phạt không ảnh hưởng đến sức khỏe,
danh dự, nhân phẩm của học sinh. Nên hình phạt này hoàn toàn bình thường.
Ặc,
cái sân trường rộng thế kia, nhảy 10 vòng để "ngỏm củ tỏi" à? Vậy mà
kêu không ảnh hưởng đến sức khỏe học sinh. Hu hu...
- Em
phản đối. Sao lại có hình phạt kì dị thế này được.
- Em
không tuân theo quy định của trường à? – Bà giáo nheo mắt – Nếu em không chịu
phạt, tôi sẽ cắt bữa trưa hôm nay của em.
Đấy
nha, vậy mà kêu không ảnh hưởng tới sức khỏe. Cắt bữa trưa chẳng phải là bắt
người ta nhìn đói sao. Mà đã nhịn đói tất có hại cho cái dạ dày thân yêu=.=.
Nhưng mà kệ. Nó sẽ tự mình kiếm đồ ăn. Đến lúc này nó đã chính thức tuyên bố:
Cái trường này là kẻ thù số một của nó. Thế nên từ giờ trở đi, nó phải phất cờ
khởi nghĩa, không thể chần chừ thêm nữa.
- Được,
em đồng ý tùy cô.
Nó gật
đầu cái “rụp”. Đút tay vào túi áo, quay người bước ra cửa.
- Lâm
Ngọc Du…em…em…em… (tức quá nói không nổi rồi =]]~)
- Ây
da, cô nói lắp rồi kìa. Có cần em giúp không? Em có mấy biện pháp rất hữu hiệu.
Đảm bảo chữa xong khỏi nói luôn =)).
- Em…
- Thôi
chào cô nha. Em đi đây.
Nó
tinh nghịch đưa tay vẫy vẫy. Miệng cười khoái trá bỏ đi để lại sau lưng một ngọn
lửa bốc cao ngùn ngụt tưởng chừng như sắp thiêu rụi mọi vật xung quanh rồi =)).
Ra đến
ngoài, nó lập tức lôi điện thoại ra, bấm một dãy số dài:
- Các
hạ có việc gì muốn nhờ tại hạ? – Đầu dây bên kia vang lên tiếng chán nản.
- Hô
hô, bạn My thân yêu. Sao lần nào tao gọi điện cho mày, mày cũng chơi ngay cái
câu này thế?
- Hừ.
Mày chỉ có việc thì mới gọi cho tao. Chứ bình thường, mày mà gọi chắc là trời sập,
hoặc không thì hôm ấy cũng có bão.
- Hi
hi. Đúng là con bạn thân của tao. Hiểu tao chỉ có mình mày thôi.
- Nói
đi. Có việc gì?
- Tao
đang bị bỏ đói.
- Hả???
– My hét toáng lên – Đừng nói với tao là cái trường ấy nghèo đến nỗi không có
cơm cho mày nha.
- Ặc,
mày hâm à. Cái trường giàu cỡ này mà không có cơm cho một học sinh á? Tao mắc lỗi,
không nhận hình phạt, thế là cắt cơm trưa.
- Thế
mày muốn tao giúp mày ra ngoài.
- Há
há. Yêu mày nhất My ạ. Chụt – Nó chu mỏ hôn một cái rất kêu vào điện thoại.
- Eo,
ghê quá. Được rồi, ra chỗ hôm nọ đi, tao đến ngay.
Cúp điện
thoại, nó lập tức lỉnh ra chỗ lần trước. Cẩn thận nhìn trước nhìn sau, khẳng định
là không có bóng dáng bác bảo vệ, nó mới dám trèo lên trên. Làn trước bị giật
mình nhảy một phát xuống dưới làm nó hãi lắm rồi. Lần này mà còn thế sợ bị u đầu
như chơi.
Ngồi
trên cây tầm 10 phút, nó thấy chiếc xe đen bóng của My lù lù xuất hiện:
- Ê. Lần
này mang đệm cho tao không?
- Có,
yên tâm. Lần này không để mày phải “biểu diễn” nhảy tường nữa đâu.
- Được,
vậy lôi ra đi.
Một
chiếc đệm nhảy được đặt ngay ngắn bên dưới. Nó nhanh chóng nhảy phắt xuống.
Oái
oái, mất thăng bằng. Và thế là…
“Rầm”
- Thật
là hết cách vơi mày. Đứng trên đệm mà cũng không xong – My lắc đầu ngán ngẩm.
- Híc.
Từ ngày chuyển đến cái trường mắc dịch này, số tao đen đen sao á mày ạ.
- Thôi
được rồi. Dậy nhanh đi ăn đi. Mày “yêu” đất đến mức đấy à. Còn nằm bò không chịu
dậy.
- Được.
Đi liền.
Nó đứng
phắt lên, phủi sạch bụi trên chiếc váy đồng phục.
- Ôi,
con hâm này. Lại đồng phục à. Lần trước vào bar mày đã ở trong tình trạng “dù bạn
không cao nhưng người khác vẫn phải ngoái nhìn” rồi. Sao hôm nay lại tiếp tục
phát huy à?
- Thế
không lẽ tao lại phải thay đồ à. Đi ăn có một tí thôi mà.
- Thôi
được rồi. Lên xe.
* * *
Tại
nhà hàng Đông Vệ…
- Ngồi
bên cửa sổ đi. Tao thích bên đó.
Nó lôi
xềnh xệch My qua cái bàn trống bên cạnh cửa sổ.
- Được
rồi. Gì thì mày cũng phải từ từ chứ. Cứ vội vàng. Bỏ áo tao ra! – My nhăn nhó
giật phăng cái cổ áo đang bị nó nắm kéo ngược đi.
- Hê
hê, xin lỗi. Rồi rồi. Ra ngồi đi. Tao đói lắm rồi đây.
-
Khoan – Mặt My tỏ vẻ nghiêm túc.
- Gì?
- Có
mang tiền chứ?
- Có,
yên tâm. Lần này tao đãi. Lần trước để mày đãi bar rồi mà.
- Tốt.
Thế thì vào thôi.
Hai đứa
ngồi trên bàn. Tay lật giở quyển menu:
- Chị
ơi! – Nó vậy tay gọi chị phục vụ.
- Chào
quý khách. Quý khách dùng gì?
- Chị
cho em một đĩa mì xào bò, một gà quay, một súp măng tây cua, một cơm chiên
Dương Châu, một bò nướng vĩ, một thịt heo kho tàu, một đùi gà Rô Ti, một salad
Nga, một bông cải xào nấm, một…
Nó nói
nguyên một tràng làm chị phục vụ và Diệp My cứ tròn mắt lên nhìn. Biết sức ăn của
nó kinh khủng, nhưng gọi đến thế thì nó ăn sao hết?
- Hết
rồi chị ạ. À tí quên, cho em một suất tràng miệng hoa quả nữa nhé. Với lại một…uống
gì được nhỉ…à, cho em 1 ly cocktail sweet love nha (cái này ta bịa, chả biết có
hay không nữa ==”).
- À…ừ…được
rồi – Chị phục vụ giờ mới hoàn hồn, vội vàng ghi chép, xong quay sang My – Còn
em?
- Cho
em một ly sinh tố thanh long là được ạ.
Chị phục
vụ lúi húi ghi chép rồi ôm quyển sổ lỉnh vào trong, vẫn còn khá shock vì danh
sách món dài ngoằng của nó =)).
- Mày
có ăn hết không đó? Sao gọi lắm món thế?
- Yên
tâm, chưa hết nhưng chắc cũng phải được 1/3.
- Ăc.
Thật là bái phục mày. Mày ăn như heo ý. Mà sao không thấy béo nhỉ?
- Ha
ha, tao mà.
Nó cười
hoan hỉ. Tình cờ liếc mắt sang bàn bên kia, bắt gặp một người…
A,
trên đời cũng lắm chuyện trùng hợp a. Đi đâu cũng gặp tên này là sao nhỉ?
Nó
xoay mặt đi, cố tình bơ hắn. Nhưng xem ra hắn đã nhìn thấy nó. Hắn nhún vai tỏ
vè không quan tâm.
“Phừng”
Một ngọn
lửa bùng cháy đang thiêu đốt dần oxi trong nhà hàng =)). Từ bé đến giờ chưa có
ai dám bơ nó cả. Mặc dù người cố tình làm bộ không quen biết đầu tiên là nó
=)). Cái “khúc gỗ” chết bằm ngáng chân nó hôm nọ đang ngồi cười nhăn nhở bên
phía bàn đối diện với một cô gái xinh đẹp, trông có vẻ hiền thục. Mà thôi, gọi
luôn là “tảng băng di động” đi. Nhìn hắn sao mắt nó thấy ngứa quá à. Cười gì mà
lắm thế? Nhưng lưu ý một chút. Thực ra hắn chỉ cười kiểu nhếch mép thôi. Vậy mà
vào mắt nó lại thành nhăn nhớ =)).
Không
hiểu sao nhìn thấy hắn với con bé bên kia, ngọn lửa trong lòng nó lại càng lúc
càng bùng cháy dữ dội, thấu tận trời xanh (ta biết tại sao đấy =]]~).
“Bộp”
Nó bất
giác đập mạnh tay vào bàn. My giật mình nhìn nó, đưa tay lên sờ trán mình, xong
lại sờ trán nó:
- Nhiệt
độ bình thường mà. Trời hôm nay cũng đâu nóng đến mức làm mày bị ấm đầu đâu.
- A! –
Nó giật mình hất mạnh tay My ra – Mày làm trò gì đấy? Tao không có làm sao.
- Thế
sao ngồi ngẩn ngơ thế? – Liếc mắt qua bàn đối diện – Đừng nói với tao là có đối
tượng rồi nha.
- Ặc.
Mày điên à? Cái “tảng băng di động đó” làm sao tao thích được. Không phải mẫu
người của tao.
- Nhiều
cô gái thích boy lạnh lùng mà.
-
Trong đó không có tao.
- Thôi
được rồi. Mày có biết yêu là cái quái gì đâu.
- Còn
mày thì lại yêu quá nhiều.
- Nhầm
to nha. Tao có yêu ai đâu. Chọn đại người yêu cho vui thôi. Xong thì đá “piu”
đi. Rảnh nợ.
- Ẹc.
Mày đúng là đồ tàn nhẫn.
- Ha
ha, giờ mày mới biết à. Có muộn qua không đấy?
“Cạch”
Một
đĩa thức ăn nhẹ nhàng đặt xuống. Nở nụ cười tươi tắn, chị phục vụ nhẹ nhàng:
- Xin
mời quý khách dùng bữa.
- Cảm
ơn chị!
Tay nó
ngay lập tức cầm đũa lên, gắp lia lịa, ăn không khác gì một con hổ đói =.=. Chị
phục vụ lại một lần nữa sốc toàn tập với nó. Ngoại hình là một vị tiểu thư đài
các mà ăn uống thì…=.=. Thật là không còn gì để nói.
My có
vẻ đã quen với cảnh này nên không để tâm gì, bình thản gắp thức ăn. Nhưng có một
người ở phía bên kia đang nhìn đến nỗi mắt muốn rớt ra. Nói thực lòng thì đây
là lần đầu tiên hắn bắt gặp một tiểu thư ăn uống mà không có chút câu nệ gì như
nó. Khóe miệng hắn co giật, dần dần nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng. Môi
mấp máy hai chữ: “thú vị”.
“Phù”
Xoa
xoa cái bụng căng tròn. Nó thỏa mãn tựa người vào ghế, tay cầm ly cocktail hút
xùm xụp. Còn My vẫn đang ăn rất từ tốn, nhẹ nhàng, y hệt một vị tiểu thư đài
các. Nó sốt ruột giục:
- Ê,
nhanh lên đi. Tao ghét nhất là ngồi nhìn mày ăn đấy.
- Bình
tĩnh xem nào. Tao ăn từ tốn, chứ ai ăn như mày bao giờ. Mày xem mày đang là tâm
điểm chú ý của mọi người rồi đấy.
Nó đưa
mắt nhìn xung quanh và quả thực, nó đang ở trong tình trạng: dù bạn không cao
nhưng người khác vẫn phải…ngoái nhìn =.=.
Nó cụp
mắt xuống, mặt đỏ bứng. Từ trước đến nay, đi ăn nhà hàng đã nhiều nhưng toàn
trong phòng riêng nên thói quen của nó không có vấn đề gì. Nhưng lần này thì…
Haizzz, bực mình thật nha. Sao nó lại quên mất mình đang ngồi ăn cùng mọi người
nhỉ? Xấu hổ quá đi.
My hiểu
đầu óc nó đang nghĩ gì nên tất nhiên sẽ không thể để cô bạn thân tinh quái của
mình biến thành quả cà chua được rồi =)). Đặt đũa xuống, My vẫy phục vụ:
- Chị
ơi. Tính tiền.
- Của
quý khách là 896000 đồng.
- Dạ
em gửi chị.
Nó dúi
vào tay chị phục vụ hai tờ năm trăm rồi kéo tay My chạy biến.
- Ớ em
ơi còn tiền thừa này.
Vẫn chạy.
Không thể đứng lại được. Mọi nười “chiêm ngưỡng” thế là đủ rồi đó. Ngồi một tí
nữa chắc nó sẽ thành hòn than luôn mất =)).
“Rầm”
Ai da.
Dạo này mắt mũi của nó để ở đâu thế nhỉ? Rõ ràng mắt vẫn trên mũi, mũi vẫn trên
mặt mà =.=. Sao toàn đâm linh tinh vào người ta là thế nào?
- Xin…
Đang định
nói lời xin lỗi nhưng một giọng nói lạnh lùng đã cắt ngang lời nó:
- Lại
là cô. Nếu muốn được tôi chú ý thì cũng không phải dùng cách này đâu. Cứ mạnh bạo
làm quen có khi còn có cơ hội.
Nó ngẩng
đầu lên. Lại là “tảng băng di động” chết tiệt kia. A, cái gì? Muốn gây chú ý á?
Tên này nằm mơ giữa ban ngày à? Được đấy. Lần này nó quyết phải cho hắn biết
tay mới được. Sao lại có chuyện “ta càng nhân nhượng thì địch càng lấn tới” ở
đây được nhỉ? Đợi đấy cái tên kiêu ngạo kia. Xem ngươi còn hách dịch được đến
bao giờ?
- Này
tên điên kia. Cậu nghĩ mình là ai mà tưởng ai cũng thích cậu hả? Cậu cũng đẹp
trai đấy nhưng trên Trái Đất này thiếu gì kẻ đẹp trai hơn cậu. Cậu chẳng phải mẫu
người của tôi đâu. Ở đó mà mơ đi.
Cô gái
đứng bên cạnh hắn mở to mắt, hết sức ngạc nhiên. Hắn cũng sốc chẳng kém. Con
gái bên cạnh hắn thì nhiều nhưng chưa có ai dám ăn nói thế này với hắn cả. Nó
thực sự đã đưa hắn hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Nhếch
môi lên, hắn cười khẩy:
- Lại
tiếp tục muốn gây chú ý thêm nữa hay sao? – Hắn ghé sát mặt nó – Cũng xinh đấy.
Nếu muốn tôi có thể cho cô cơ hội.
- Cậu…
Mặt nó
đỏ bừng, ngọn lửa tức giận đã cháy dữ dội, làm người đứng cạnh cũng sắp tan chảy
=)). My vội vàng xông vào ôm lấy nó kéo đi. My biết nó mà tức lên thì thể nào
cũng xông vào đánh người ta. Mặc dù người bại trận luôn là…nó =.=.
- Bỏ
tao ra. Tao không thể để yên cho cái tên hống hách kia được.
- Thôi
nào. Mày mà xông vào đánh hắn là tao lại phải đi mua bông băng, thuốc đỏ đấy. Ở
yên đó cho tao nhờ.
-
Nhưng nhìn cái bản mặt ấy thấy ngứa mắt quá.
- Ngứa
thì dụi đi. Không thì che mắt lại cho khỏi phải nhìn.
Nói
xong đẩy nó vào trong xe. Nhiệt độ cơ thể nó vẫn chưa có dấu hiệu hạ xuống. Mắt
nó không ngừng nhìn ra đằng sau.
- Thôi
được rồi, được rồi. Hạ hỏa đi chị. Cháy xe em bây giờ.
- Kệ
tao. Không hạ hỏa được.
- Tao
có nước lạnh đây. Dội lên người cho hạ =)).
- Ặc.
Con hâm. Dội lên xong về trường với tình trạng ướt như chuột lột à.
- Thì
chẳng thế. Không lẽ dội nước lên mà vẫn còn khô ráo chắc?
- Thôi
tao chưa điên. Mày đưa giùm tao về trường đi.
- Ok.
Đi liền.
My nhấn
ga, chiếc xe lao đi vun vút.
- Ấy,
từ từ, dừng lại đã – Nó hét lên My giật mình, suýt chút nữa thì đập đầu vào vô
lăng =.=.
- Mày
đừng có hét lên như thế. Tao tai nạn như chơi đấy.
- Hê
hê. Xin lỗi. Lần sau tao hứa sẽ không thế nữa (nghe cứ như trể con 3 tuổi á
=.=).
- Sao
thế? Tự dưng đòi dừng lại.
- Mày
xem kia có phải cây mắt mèo không?
- Ừ.
Sao?
- Hay
lắm. Chờ tao xíu.
Nó đẩy
cứa. Chạy ào vô lề đường. Gạt mấy nhành cỏ dại ra. Nó với tay bẻ một cành mắt
mèo.
My vuốt
cằm cười cười:
- Mày
lại tính bày trò hả?
- Ha
ha. Tất nhiên. Bà giáo chết tiệt. Hãy đợi đấy.
* * *
Về đến
trường, nó khổ sở trèo theo đường cũ vào trong. Cái trường mắc dịch, không mở cổng
gì cả. Toàn làm nó phải leo trèo thế này.
Phù,
trơn quá. Chân đau hết cả rồi. Híc.
- Sao
trèo tường mà cậu cũng kém vậy nhỉ?
Nó ngước
mặt lên. Lại là hắn. Sao cái tên này toàn ám nó thế nhỉ? Đúng là xúi quẩy. Đi
đâu cũng phải nhìn cái bản mặt đáng ghét này.
- Kệ
tôi. Liên quan gì đến cậu? – Nó chu mỏ lên, gương mặt đáng yêu khiến tên đối diện
phải ngây ngẩn trong chốc lát rồi mau chóng lấy lại vẻ lạnh lùng.
- Có cần
tôi giúp không? Cậu trèo thế thì đến bao giờ mới xong?
- Cậu
giúp đỡ người khác á? Cái này khó tin nha.
-
Haizzz. Tôi giống người độc ác thế à?
- Tất
nhiên.
- Cậu…-
Hắn trợn trừng mắt nhìn nó.
Nó cười
thầm trong bụng. Hà hà, sự tức giận của hắn chính là niềm vui của nó. Nhưng nó
tất nhiên không dám cười thành tiếng. Sợ cái tên hâm kia bực mình đạp cho nó một
phát là rơi xuống ê mông luôn nha.
Vì cố
nén cười nên là…
“Á”
Tay nó
tuột khỏi bờ tường và cả người chuẩn bị “ôm” đất.
Ủa,
sao không thấy đau ta? Không phải rơi luôn xuống địa ngục rồi đấy chứ? =))
- Này,
mở mắt ra đi. Cậu chưa rơi xuống đâu.
Nó từ
từ mở mắt. Hô, chuyện lạ nha. Cái “tảng băng” kia đang nắm chặt tay nó, giữ
không cho nó rơi xuống. Liệu có phải nó hoa mắt không nhỉ?
- Nhìn
gì mà lắm thế? Đưa nốt tay kia đây tôi kéo lên – Hắn quát.
-
Không đưa.
- Cậu…-
Hắn khẽ thở dài – Vậy cậu từ trèo tiếp đi.
- Ê ê,
làm gì đấy? Cậu mà thả tay là tôi rơi xuống đấy – Nó hét toáng lên khi thấy hắn
sắp sửa bỏ tay ra.
- Thì
có sao đâu. Từ đây rơi xuống chỉ khoảng gần 3 mét chứ mấy. Chưa chết được đâu.
- Cậu…cậu…cậu…Thôi
được rồi, giúp tôi với – Nó xuống nước năn nỉ.
- Ê hềm.
Được rồi. Vì lòng thương người (ặc =.=), tôi sẽ cứu cậu.
Hắn nắm
lấy hai tay nó, kéo mạnh lên. Chắc là do dùng lực mạnh quá nên cả nó và hắn…đổ
xuống bên dưới.
Và thế
là, một cảnh tượng rất chi là…lễnh mệnh xuất hiện =)). Nó nằm đè lên người hắn.
Cả hai đang trong tình trạng…môi kể môi với hai đôi mắt mở to đến nỗi không thể
nào to hơn được nữa =)).
-
AAAAAAAAAAAA!!!
Sau một
phút…trợn trừng mắt nhìn hắn =.=, nó hét ầm lên, vùng ngay dậy. Lấy tay xoa
môi, nó chỉ vào mặt hắn:
- Cậu…cậu…cậu…Cái
tên điên kia!!! Cậu dám lợi dụng hả?
- Cậu
nghĩ cậu là ai mà khiến tôi phải làm như thế?
- Cậu…huhu.
Đồ đáng ghét, đồ khó ưa, đồ…đồ điên, đồ…
Gì nữa
nhỉ? Chậc, bí từ rồi . Hê hê, lười học, lười đọc sách báo luôn nên chưa chi nó
đã hết vốn từ để…chửi =.=.
- Thôi
được rồi. Có sao đâu. Chỉ là hôn thôi mà.
Hắn đứng
dậy, phủi bụi trên áo. Nó trợn mắt nhìn hắn. Sao hắn có thể nói bình thản đến vậy
nhỉ?
- Cậu
đúng là cái đồ thần kinh. Tôi ghét cậu. Huhu, cái first kiss của tôi…
- Được
rồi được rồi. Nếu cậu không thích thì có thể hôn lại này =)).
- Hả?
Cậu điên à? A, tôi sẽ không tha cho cậu đâu. Đợi đấy. Tôi sẽ cho cậu biết tay.
A. Cái hôn đầu của tôi. Sao lại là cậu cơ chứ? “Tảng băng” chết tiệt.
Nó vừa
gào vừa vò đầu bứt tai quay bước đi, nhìn không khác gì một người vừa từ bệnh
viện ra (bệnh viện nào thì các bạn tự hiểu nhé. Zu không muốn thẳng =]]~). Hắn
đứng đằng sau, nở một nụ cười – một nụ cười thực sự, không phải là cái cười nhếch
mép kia nữa. Liệu có nên nói với nó không nhỉ? Đây cũng là nụ hôn đầu đời của hắn
(*Zu: Ta nghe cái này nghi nghi nha, có thật không đó=.=? *Hoàng Thiên Lâm:
Không tin thì thôi=.=, khỏi cần cho vô. *Zu: Kệ, ta thích cho vô cho hay, xây dựng
hình tượng nam chính đệp thêm chút, mặc dù ngoài đời hổng đẹp chút nào =)).
*HTL: =.= giò ngồi một chỗ nhìn làm tg sém lông mày =.=*).
Còn về
nó, nó đang bực bội giậm chân mạnh làm người đứng cạnh có cảm giác đang có động
đất (Zu đứng ngay cạnh á =.=). Tay nó chuẩn bị đưa lên gãi cằm thì chợt phát hiện,
nó còn cầm…cành mắt mèo =.=.
Hú hồn,
để cái quả này vô mặt thì có mà hôm nay nó biến thành con khỉ, và cái mặt thì,
nói sao nhỉ, chắc là đỏ như cà chua vì gãi quá nhiều =)). Haizzz, sao chiều
không có tiết nhỉ. Để đến sáng mai mới bày trò được. Thôi đành chịu chờ đợi
chút vậy. Một nụ cười gian xảo nở trên khuôn mặt nó. Để coi mai bà giáo thân
yêu sẽ ra sao?
* * *
- Oa
oa…oáp…
Nó
ngáp dài rồi gục đầu lên bàn. Hôm nay đến rõ sớm nên tất nhiên nó cũng phải dậy
tứ lúc gà còn chưa gáy (ở đây thì làm gì có gà =.=). Đừng ai cho rằng nó dậy sớm
học bài nhá, vì với nó, thế giới này không có hai chứ “học hành”, chỉ có duy nhất
một chữ: QUẬY (_ _”). Việc đến sớm hôm nay là để trét quả mắt mèo lên ghế giáo
viên, bẫy bà giáo Thanh khó tính. Nó đề phòng đến sớm một chút, kẻo có giáo
viên nào phát hiện ra thì khổ, lại bẫy không được mà còn rước họa vào thân.
Nằm…ngủ
được một lúc, chính xác là hơn 30 phút á, thì tiếng chuông vào giờ vang lên,
đánh thức nó dậy. Nó ngẩng đầu lên. Mọi người cũng đã đến đông đủ cả rồi. Bà
giáo thân yêu ới, giờ này người ở đâu rồi? Sao vẫn còn chưa thấy tăm hơi đâu nhỉ?
- Chào
các em!
Hô, bà
nào đây? “Sếp” Thanh “đáng yêu” của nó đâu rồi?
- Hôm
nay cô Thanh bận chút việc gia đình nên sẽ không lên lớp nữa. Cô dạy thay cô
Thanh tiết này.
Hả?
Không phải chứ? Mất công nó bày trò mà bà này lại biến mất tăm là sao?
- A!!!
Cô ơi đừng…
Nó hét
ầm lên khi thấy bà giáo kia ngồi xuống ghế. Cái này nó dành riêng cho “sếp”
Thanh mà. Có mỗi một quả thôi đấy nha.
- A,
cái gì thế này. Sao mà lại…
Bà
giáo vùng đứng dậy, không ngừng gãi chân. Haizzz, xong rồi. Không phải tại nó
đâu nha. Nó đã có “lòng tốt” cảnh báo, nhưng bà giáo này không nghe đấy thôi.
- Xin
lỗi các em. Cô xuống phòng y tế một lát.
Bà
giáo ôm vội cái cặp, chạy ngay ra khỏi lớp. Nó ngồi nhìn ôm bụng cười sằng sặc.
Cái điệu bộ của bà này cũng hài ra phết.
- Này!
Trò này cậu bày ra đúng không?
- Hả?
Nó giật
mình quay lại đằng sau. Một cô bạn dễ thương mỉm cười với nó:
- Chào
cậu, mình là Triệu Tĩnh Nhiên, học sinh mới của lớp này.
- A,
chào cậu.
- Trò
vừa rồi là do cậu?
- Oh
yes. Tất nhiên là mình rồi.
- Hi,
cậu tên gì?
- Mình
Lâm Ngọc Du.
- Ồ -
Vẻ mặt Tĩnh Nhiên đầy kinh ngạc – Cậu là siêu quậy Ngọc Du nổi tiếng đó hả? Ha
ha, hay quá. Gặp cậu ở đây. Vậy là có đồng minh rồi.
-
Chúng ta bắt tay hợp tác nhé! Sẽ tập hợp một nhóm siêu quậy cho nổ tung cái trường
này luôn.
- Rấy
vui được hợp tác với cậu – Tĩnh Nhiên mỉm cười, bắt tay nó.
- Có cần
thêm người không? Tôi tham gia được chứ? – Một tên con trai tóc nâu mỉm cười,
chống tay xuống bàn, nhìn nó hỏi.
- Tên?
– Nó nhăn mặt.
- Trần
Vũ Kiệt, siêu quậy Kiệt Kiệt đình đám giang hồ.
- A –
Nó nhảy cẫng lên – Cậu là Trần Vũ Kiệt. A, hay quá. Tôi nghe mọi người nhắc nhiều
đến cậu rồi. Đồng ý cả hai tay luôn.
Trần
Vũ Kiệt mỉm cười, tựa lưng vào tường. Vẻ mặt hài lòng. Xem ra độ nổi tiếng của
cậu cũng không tệ.
Tĩnh
Nhiên rụt rè liếc mắt nhìn qua bàn bên kia, nơi có một kẻ đang ngồi nhắm mắt, gục
đầu trên mặt bàn. Nhỏ quay sang giật tay Ngọc Du:
- Ngọc
Du, tớ muốn mời cậu ấy tham gia được chứ?
- Ai cơ?
– Liếc mắt sang bàn bên – Hắn ấy hả?
- Ừ. Cậu
ấy là siêu quậy đình đám mà. Rất giỏi trong việc bày trò.
- Ừm,
vậy cứ thử xem.
Hơi
khó chịu nhưng nó không nỡ từ chối Tĩnh Nhiên. Trong lòng nó vẫn cho rằng hắn
nhất định sẽ từ chối. Dù sao hắn với nó cũng giống như hai khắc tinh của nhau
mà, chung một nhóm sao được.
-
Thiên Lâm.
Tĩnh
Nhiên nhẹ nhàng giật tay áo hắn. Hắn cau có ngồi dậy, giọng tức giận:
- Ai đấy?
Làm phiền… - Ngước mặt lên, bắt gặp ánh mắt cô gái trước mặt, giọng hắn lập tức
dịu lại – Là cậu à Nhiên? Có việc gì không?
- À,
Du có ý định thành lập một nhóm siêu quậy trong trường này. Mình muốn cậu tham
gia. Được chứ?
- Du…
- Là
tôi.
Nó liếc
xéo hắn, gương mặt đầy vẻ thách thức. Khẽ cười, hắn hắng giọng:
- Được,
mình tham gia.
Phụt
Nó tức
suýt thổ huyết. Gì đây? Muốn thách thức nó nữa hả? Hay hắn muốn có chiến tranh
nội bộ =.=? Cũng có thể là do nụ cười tỏa nắng của ai kia làm hắn mềm lòng rồi.
Hai người này có vẻ thân thiết thì phải.
- Vậy
bốn người chúng ta đủ chưa Du? (Ây da, tên nữ chính phát âm giống tên tg nha
:D).
- Vậy
là khá ổn rồi. Chúng ta lấy một cái tên cho nhóm đi. Tên gì được nhỉ? Mọi người
nghĩ giùm đi, mình rất kém trong cái khoản đặt tên này, hì hì.
Ba người
kia nhìn nó chán nản. Có cái tên đặt cũng không xong =.=.
- Để
mình nghĩ chút đã – Nhiên gãi cằm vẻ suy tư. Một lát sau, búng tay cười vui vẻ
- Lấy tên “Hiện thân của ác quỷ” nhé.
- Có vẻ
hay á, khá hợp. Hai người nghĩ sao? – Nó quay sang hai tên con trai.
- Tôi
đồng ý, cũng tạm được – Trần Vũ Kiệt mỉm cười, vuốt mái tóc mềm mại (hơi điệu
nha =.=).
-
Không ý kiến – Hắn vẫn cái giọng lạnh lùng đó.
Lườm hắn
một cái rất nhanh rồi mau chóng quay ra, cười tươi rạng rỡ, nó tuyên bố:
- Nhóm
“Hiện thân của ác quỷ” được thành lập. Chúng ta sẽ bắt đầu hành động từ ngày
mai. Cố lên các bạn, vì một ngồi trường…nổi loạn =)).
Vậy là
xong, mọi việc đơn giản hơn nó nghĩ. Đã có người cùng hội cùng thuyền, cuộc sống
của nó ở ngôi trường này không còn cô đơn nữa rồi. Hura, yêu đời quá đi.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT