Chạng vạng, Phương Thanh chạy xe như bay về Cục
Cảnh sát. Đã hơn mười bốn giờ trôi qua, nói không chừng, Kha Thiển đã
được thả về rồi. Nhưng không sao, sau khi mọi người tập hợp lập tức tiến hành truy bắt.
Đột nhiên, di động anh đổ chuông dồn dập. Phương
Thanh cáu kỉnh liếc nhìn. Mẹ kiếp, đứa nào không có mắt đi quấy rầy anh
vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này? Chết tiệt là “nữ hoàng” của anh gọi!
Dù đang trong trạng thái căng thẳng tột độ, anh sẽ không bị ảnh hưởng bởi
vài phút xao nhãng đâu! Phương Thanh đạp phanh xe tấp vào lề. Anh cầm di động lên, khóe môi vô thức khẽ nhếch, giọng nói dịu dàng đến mức bản
thân anh cũng thấy ngại ngùng: “A lô, Kim Hiển Triết?”
Giọng Kim Hiển Triết khẽ khàng: “Phương Thanh!”
Hai người yên lặng trong chốc lát.
‘Có chuyện gì không?” Anh ra vẻ trấn tĩnh.
“Lần trước, anh để lại mảnh giấy cho em…” Cô chần chừ. “Là thật sao?”
Phương Thanh thôi cười, ngẩng đầu nhìn con đường dài ngoài cửa sổ. Ánh tà dương ấm áp bao phủ từng người đi đường vội vã.
“Thật.” Giọng anh ôn hòa và kiên định.
Trong đầu Phương Thanh bắt đầu hiện ra hình ảnh anh đến phim trường thăm cô
mấy hôm trước. Vội vàng gửi hoa cho cô, lấy quyển sổ trong túi, xé ra
một tờ giấy, cầm bút nhưng không biết viết gì. Cuối cùng, một tên đàn
ông già đầu như anh lại ngồi xổm trong góc, sau lưng đám fan cuồng
nhiệt cắn bút mãi mới viết ra được hai dòng chữ:
“Anh đến Bắc Kinh rồi.
Trước kia, em phải chờ anh quá nhiều. Về sau, mỗi ngày, anh đều chờ em.”
“Em…” Giọng cô nghẹn ngào. “Mấy ngày này, em phải quay phim. Em ở khách sạn
Hilton, cách Cục Cảnh sát của anh không xa. Ở đến tối mai là đi.”
Anh nhanh nhảu: “Hôm nay anh… À không, hôm nay phải bắt tội phạm. Ngày mai, sáng sớm ngày mai, anh nhất định sẽ đến. Chúng ta… nói chuyện với nhau, ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng. Có được không, Hiểu Triết?”
Bên kia im lặng giây lát rồi dịu dàng lên tiếng: “Được, em chờ anh.”
Đại minh tinh nổi tiếng cả nước, cô gái Hiểu Triết bướng bỉnh lạnh lùng của anh nhận lời chờ anh đến. Cúp điện thoại, đầu óc Phương Thanh bỗng
trống rỗng. Anh ngẩng đầu nhìn dòng xe qua lại như mắc củi, đưa tay che
nụ cười khó nén trên môi. Khốn kiếp, trong khoảnh khoắc đó, thậm chí anh còn xúc động suýt khóc. Anh biết rõ mình sắp đạt được điều gì. Số mệnh
của họ lại gặp nhau. Anh bắt tội phạm nữa đời, coi như đã tích không ít
công đức, cuối cùng trời cao vẫn không nhẫn tâm bạc đãi anh, đúng không?
Anh mang theo tâm trạng kích động mà thư thái ấy, hăng hái lái xe chạy một mạch về Cục, lao vọt lên tầng.
“Một giờ trước, Kha Thiểu được thả ra, giữa đường đã cắt đuôi được người của chúng ta.” An Nham báo lại tình hình với anh. “Cục đã phái người đến
Đại Học Thanh Đô nhưng không tìm được. Xe của cậu ta cũng không thấy.
Cậu ra bỏ trốn rồi. Cấp trên đã phát lệnh truy bắt toàn thành phố.”
“Tốt.” Phương Thanh gấp gáp hỏi: “Cận Ngôn và Giản Dao đâu?”
“Anh chị ấy sắp về tới nơi rồi.”
Ý chí chiến đấu của Phương Thanh bốc lên ngùn ngụt. “Tôi không tin thằng
ngóc này có thể chạy lên trời.” Anh vỗ vai An Nham. “Bắt được người rồi, tôi sẽ mời mọi người uống rượu tối nay.”
An Nham không biết tại sao cảm thấy hưng phấn hơn bình thường. Cậu ta gật đầu liên hồi: “Được!”
Tin tức Kha Thiển trốn thoát đến tai Bạc Cận Ngôn, nhưng anh không hề lo
lắng. Họ đã có “hoàng tử máy giám sát” cơ mà. Tên biến thái ăn thịt
người Hoa còn bị An Nham tìm được, huống chi một tội phạm tay đơ, dù có
IQ cao đi chăng nữa thì cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi. Anh thậm chí vừa
lái xe vừa ngâm nga, sau đó điềm nhiên hỏi Giản Dao: “Tối nay chúng ta
ăn gì? Ăn cá được không?”
“Người còn chưa bắt được, anh đã thảnh thơi thế?” Giản Dao lườm anh.
“Dĩ nhiên.” Bạc Cận Ngôn tự tin. “Chứng cứ vô cùng xác thực, bắt người
không phải chuyện anh quan tâm. Có Phương Thanh và An Nham còn sợ không
bắt được người sao?”
Giản Dao thấy cũng phải, bèn đưa ra gợi ý:
“Vậy ăn cá đi. Lần trước, món cá dưa chua kia khá ngon. Nhà hàng đó còn
có mấy món khác cũng không tệ.”
“Ừm.”
Lúc sắp đến cổng Cục Cảnh sát, khóe mắt Bạc Cận Ngôn nhìn thoáng qua văn phòng chuyển phát
nhanh. Anh nhớ đến cuộc điện thoại kia, lập tức đỗ xe lại ven đường:
“Anh đi lấy bưu kiện.”
“Vâng.” Giản Dao dõi theo bóng lưng vội vã của anh, trầm ngâm không biết bưu kiện gì mà khiến giáo sư Bạc ung dung của chúng ta đứng ngồi không yên như vậy? Lát nữa, cô phải xem thử mới
được.
Bạc Cận Ngôn trở về xe liền nhét chiếc hộp chuyển phát nhanh ra hàng ghế sau.
Giản Dao tò mò: “Cái gì vậy anh?”
Anh đáp bâng quơ: “Đồ anh mua qua mạng.”
“À…”
Lúc này, điện thoại Bạc Cận Ngôn vang lên âm báo. Phó Tử Ngộ gửi tin nhắn
đến: Cận Ngôn, tám giờ tối nay, sang nhà tôi một chuyến.
Bạc Cận
Ngôn kinh ngạc. Con người Phó Tử Ngọ bình thường dễ chịu đến mức kỳ lạ,
nhưng thật ra cũng có chút khó chiều, là một người kín tiếng. Ví dụ như
chuyện của Hàn Vũ Mông, ngoại trừ Bạc Cận Ngôn, anh ấy không nói với bất cứ người nào, ngay cả với Giản Dao cũng khá miễn cưỡng khi đề câp đến.
Trước đây, Giản Dao biết được sự tồn tại của Hàn Vũ Mông đều do Bạc Cận
Ngôn kể lại.
Anh nói với vợ mình: “Chờ anh một chút.” Rồi đẩy cửa xuống xe, gọi điện cho Phó Tử Ngộ.
“Tút… tút… tút…” Chuông reo rất lâu nhưng không ai nghe máy.
Anh gọi vào số máy bàn nhà Phó Tử Ngộ nhưng chỉ có tiếng chuông đổ dài, gọi đến văn phòng cũng vậy.
Giản Dao ngồi trong xe, với tay cầm chiếc hộp chuyển phát nhanh nằm dưới
hàng ghế sau kia, xác định đồ là từ nước ngoài gửi về. Cô lấy con dao
rọc giấy trong cốp đựng đồ rạch chiếc hộp ra. Trước nay, các bưu kiện
gửi đến nhà đều do cô mở. Đằng nào món đồ này mang về nhà cũng đưa cho
cô thôi. Mở chiếc hộp ra, thấy tầng tầng lớp lớp giấy gói, cô kiên nhẫn
tiếp tục tháo, cuối cùng thấy được hai chiếc hộp bằng nhung màu đen tinh xảo. Giản Dao thảng thốt.
Bạc Cận Ngôn vừa vào xe đã thấy vợ mình ngẩn người nhìn hai chiếc nhẫn, nghẹn giọng không nói nên lời.
“Đây là…” Giản Dao có chút xúc động.
Anh thờ ơ cất giọng: “Chà, không còn gì bất ngờ nữa.”
Giản Dao cười khúc khích, tỉ mỉ cầm hai chiếc hộp: “Lúc anh cầu hôn không phải đã tặng nhẫn rồi sao? Còn mua nữa làm gì?”
“Đó là nhẫn đính hôn. Nhẫn kết hôn phải là một đôi, hơn nữa đeo cả đời, nên cần mang ý nghĩa sâu sắc hơn,”
Giản Dao chợt thấy lòng ấm áp. Còn cần cô đoán nữa sao? Người này ngay cả
nhẫn kết hôn cũng đặc biệt chuẩn bị rồi. Chuyện anh che đậy, giấu diếm
lần trước thì không cần phải đoán nữa, tất nhiên… hôn lễ của riêng hai
người họ.
Cả đời này chỉ có một lần thôi đấy!
Giảo Dao lại giả vờ không nghĩ sâu xa đến vậy, thản nhiên cầm gộp nhẫn lên ngắm
nghía. Một chiếc khắc hình chú chim nhỏ giương cánh muốn bay vô cùng
khéo léo, sống động. trên thân chú chim còn cẩn một vòng kim cương li
ti, rạng rỡ dưới ánh nắng. Chiếc nhẫn còn lại có hình dáng cây mây bện
vào nhau cực kỳ tinh xảo, ánh kim cương lấp lánh, ếm dịu, hài hòa.
Giản Dao suy nghĩ một lát liền cầm hộp nhẫn cây mây kia: “Em đoán cái này nhats định là của em, phải không?”
Không phải anh đã nói “cần mang ý nghĩa sâu sắc” sao? Anh là chú chim giương
cánh bay cao, vẫy vùng trên bầu trời bao la, còn cô là nhánh cây mây
trói buộc lấy anh, cũng là nơi bình yên anh dừng chân nhưng khi mệt.
Suy luận như thế chắc là ổn rồi nhỉ?
Bạc Cận Ngôn chỉ cười không
nói. Nào ngờ, Giản Dao lấy nhẫn ra mới phát hiện không phải. Chiếc nhẫn
có hình chú chim khá nhỏ mới thuộc về cô.
Lúc này, anh nhẹ nhàng
cầm chiếc nhẫn, trịnh trọng đeo vào tay cho cô: “Fiedrich Nietzsche (1)
đã từng nói: “Người cũng giống như cây. Cành càng muốn vươn cao đến ánh
nắng ở nơi cao thì rễ càng phải cắm sâu vào lòng đất tối tăm.” Giản dao, anh là gốc cây, còn em chính là chú chim nhỏ bay lượn trên thân cây của anh, tự do và thuần khiến. Chúng ta cùng nhau hướng đến ánh dương, truy tìm chân tướng, gắn bó cả đời.”
(1) Fiedrich Wilhelm Nietzsche
(1844 – 1900) là một nhà triết học ngươi Đức. Các tác phẩm của ông nổi
bật với phong cách mang tính ẩn dụ và nhiều nghịch lý hơn mức thông
thường của các bài luận triết học. Vào nữa sau thế kỷ XX, Nietzsche đã
được xem là một nhân vật quan trọng có ảnh hưởng lớn trong triết học
hiện đại.trực tiếp và gián tiếp (thông qua Martn Heidedder), Nietzsche
đã ảnh hưởng đến thuyết hiện sinh, chũ nghĩ hậu hiện đại, phân tâm học
và nhiều tư tưởng theo sau.
Giản Dao nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp úp, lặng lẽ vương tay ôm lấy anh. Bạc Cận Ngôn cúi đầu hôn lên má cô,
sau đó anh tự đeo nhẫn và nắm chặt tay cô.
“Từ Ngộ gọi anh sang nhà, chắc là có việc. Em đi bắt Kha Thiển với nhóm Phương Thanh nhé! Tối nay gặp.”
“Được.”
Bạc Cận ngôn mau chóng lái xe dời đi. Giản Dao vừa dợm bước lên tầng thì nghe tiếng ai đó gọi lại: “Giản Dao!”
Cô quay đầu, kinh ngạc khi thấy Lạc Lang đã nhiều ngày không gặp. “Anh Lạc, so anh lại đến đây? Có việc gì không ạ?”
Lạc Lang đứng dưới hàng hiên, mặc áo phông sáng màu và quân kaki đen, phong cách nổi bật làm tôn dáng người cao ráo. Anh ta mỉm cười trả lời: “Anh
thuận đường chạy ngang qua, định đưa tài liệu lần trước cho em, không
ngờ gặp em ở đây thật.”
Giản Dao mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn anh,
phiền anh, thậ ngại quá! Nhưng hôm nay, em và Cận Ngôn lại không thể mời anh ăn cơm được, phải chuẩn bị thi hành nhiệm vụ.”
Lạc Lang gật đầu. “Anh biết, mai đi đi. Đúng rồi, đi bắt tội phạm à?”
“Sao anh biết?”
“Mười phút trước, anh thấy Phương thanh và An Nham đã lái xe đi, còn mang theo súng và còng tay nữa.”
Giản Dao thoáng đăm chiêu. Việc này có chút phiền phức. Mọi người đã hành
động, cô phải liên lạc với họ và tìm xe chạy đến đó mới được.
Như đọc được suy nghĩ trong đầu Giản Dao, Lạc Lang đề nghị: “Anh lái xe đến đây. Dù sao buổi tối không có việc gì làm, để anh đưa em đi. Nhất thời
em đâu điều xe kịp, không phải sẽ tốn nhiều thời gian và công sức sao?
Không cần phải như thế.”
Giản Dao vội vàng từ chối, còn nói đùa: “Như vậy sao được? Cảnh sát phá án không thể tùy tiện bắt dân phối hợp giúp đỡ đâu.”
Ấy thế mà Lạc Lang lại nhìn thẳng vào mắt cô, không một lời phân trần kéo
phắt tay cô ra xe: “Sếp Giản, em Giản, xin yên tâm, anh cam đoan đưa em
đến nơi sẽ đi ngay, tuyệt đối không ảnh hưởng đến công việc của mọi
người. Công an, kiểm sát và tư pháp vốn là một nhà, không phải anh chưa
từng theo cảnh sát đi bắt tội phạm. Em đừng khách sáo, anh rất thân với
cục trưởng và đội trưởng của các em đấy!”
Giản Dao vội rút tay
lại rồi gật đầu với anh. Nếu cô còn cự tuyệt nữa thì quả thật khách sáo
quá, đành nói lời cảm ơn rồi lên xe.
Lạc Lang lái rất nhanh, hoàn toàn khác với dáng vẻ thận trọng, nho nhã thường ngày. Giản Dao ngồi ở
ghế lái phụ gọi điện cho An Nham. Hóa ra Kha Thiển trốn đến căn phòng
trọ gần công viên Anime mà cậu ta từng thuê trước đây. Phương Thanh và
An Nham đang dẫn đội đến đó truy bắt.
Cúp máy, Giản Dao báo địa
điểm cho Lạc Lang. Anh “ừ” một tiếng, chiếc xe tăng tốc nhưng vẫn rất
thận trọng chạy trên đường. Giản Dao nắm chặt tay cầm theo phản xạ tự
nhiên: “Anh Lạc, không ngờ anh lái xe… cùng bạt mạng như vậy!”
Lạc Lang bị cô chọc cười: “Đồng chí Giản Dao, anh chỉ muốn sớm đưa em đến
tập hợp sớm với đồng đội thôi. Chắc chúng ta sẽ đuổi kịp họ.”
Giản Dao cảm ơn anh lần nữa. Sắc trời đã tối, ánh sáng của ngọn đèn đường
rọi vào trong xe hóa thành từng mảng sáng yên ả trôi xuôi. Cô lặng yên
nhìn ra cửa sổ.
Nhưng tâm trạng Lạc Lang lại không bình tĩnh
được. Anh cố tập trung lái xe nhưng cứ giây lát tâm trí lại dừng chân ở
cô gái đang ngồi bên cạnh. Anh nghĩ, so với hồi nhỏ yếu đuối và mít ướt, quả thật cô đã trở nên khác biệt. Trên con đường chống lại tội ác, cô
luôn bình tĩnh thẳng thắn tiến không lùi.
Lạc Lang bỗng cảm thấy một nỗi bi thương lớn lao ập đến. Cô lớn lên xinh đẹp, có lý tưởng của
riêng mình, cũng có người bạn đời xuất sắc, thậm chí là vĩ đại. Còn anh
thì sao? Nơi thành thị phồn hoa này, nhìn bề ngoài, anh sang trọng lịch
thiệp, tiền đồ rộng mở, nhưng thật ra lại cô đơn tĩnh mịch với hai bàn
tay trắng.
Xe dừng lại khi gặp đèn đỏ, Lạc Lang quay sang nhìn cô chăm chú, không tài nào khống chế được bản thân thôi quyến luyến. Giản
Dao đang nhìn vu vơ khung cảnh ngoài cửa sổ, dường như cảm nhận được ánh mắt anh. Cô quay đầu nghi ngờ hỏi: “Anh Lạc, có chuyện gì sao?”
Lạc Lang mỉm cười không nói.
Giản Dao cũng im lặng nhìn về phía trước. Dù sắc mặt cô vẫn bình thản, nhưng đáy mắt đã gợn sóng suy tư. Vừa rồi, sao cô lại nhận thấy một nỗi đau
thương kín đáo lóe lên trong mắt Lạc Lang?
Lẽ nào anh ấy đối với
cô không chỉ là tình cảm anh em đồng hương ư? Trước đây, cô và anh từng
gặp nhau chăng? Người đàn ông này sao lại nhìn cô với ánh mắt như thế?
Tuy nhiên, không còn kịp nghĩ ngợi gì nữa, công viên Anime đã thấp thoáng
trong tầm mắt. Nơi họ đang dừng cách nhà Kha Thiển không xa.
Phó
Tử Ngộ sống ở một tòa chung cư cao cấp. Bạc Cận Ngôn ấn chuông cửa nhưng không ai ra mở. Mà anh có chìa khóa nên cứ chủ động vào thôi.
Anh bật đèn lên, căn phòng sáng trưng nhìn không thấy bóng dáng Phó Tử Ngộ
đâu. Anh quét mắt nhìn một vòng. Phòng khách đều không có gì khác
thường, sàn nhà sạch sẽ, tất cả đồ đạc đều ở vị trí cũ. Trên bàn đặt cốc nước Phó Tử Ngộ thường dùng, đối diện có một chiếc cốc thủy tinh không. Mặt bàn có dấu vết dịch chuyển.
Bạc Cận Ngôn trằm tĩnh cất giọng: “Tử Ngộ? Tử Ngộ?” Vẫn không ai đáp lời.
Anh bước nhẹ chân đi về phía phòng ngủ. Bức màn trong phòng kéo kín không
một kẽ hở. Chăn không gấp, vứt bừa bãi trên giường. Anh nhìn vài lần mới đeo găng tay vào, cầm một sợi tóc dài của nữ giới lên trên gối xem thử. Lẳng lặng quan sát chốc lát, anh mới đặt nó lại vị trí cũ. Cuối cùng,
anh đi vòng qua giường đến bên cửa sổ. Anh chợt hoảng hốt.
Máu, trên mặt đất có vết máu!
Anh lập tức ngồi xổm xuống, hàng mày cau chặt. Đó là một vết máu hẹp dài,
lượng máu không nhiều, có dấu hiệu trượt đi, giống như người kéo lên
trên đất. Anh đưa tay chạm vào vết máu kia, còn chưa kịp khô hẳn.
Anh đứng bật dậy, đưa tay định vén màn thì bỗng khựng lại. Anh quay người
chạy nhanh ra cửa, lấy di động gọi về cục: “Tra cho tôi một chiếc xe,
biển số là… “ Chính là biển số xe của Phó Tử Ngộ. Khi nãy đi lên tầng,
anh không thấy chiếc xe đó đâu cả.
“Chiếc xe vừa chạy từ khuôn viên khu dân cư Thịnh Đình, không quá nửa giờ, lập tức truy tìm tung tích của nó!”
Bạc Cận Ngôn vừa ngồi vào xe thì nhận được hồi âm của đồng nghiệp: “Giáo sư Bạc, tìm được chiếc xe kia rồi.”
“Ở đâu?”
“Vừa ra khỏi giao lộ đường cao tốc phía Tây.”
Phía Tây… Giao lộ cao tốc…
Mặc Bạc Cận Ngôn đanh lại, nhìn chằm chằm thiết bị dẫn đường. Công viên Anime cũng nằm hướng đó.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT