Băng Di vẫn ngồi đó, mắt nhìn mông lung ra bầu trời nhộn nhịp
tươi vui ngoài kia. Không biết Thiên Duy nghĩ gì nữa. Sự tò mò về cậu bạn thanh
mai trúc mã ngồi bên xâm chiếm lấy Băng Di. Tuy 2 người là bạn thân từ hồi mới
2 tuổi nhưng những gì về Thiên Duy, nhỏ đều chưa nắm bắt hết. Không phải nhỏ
không quan tâm đến cậu bạn hay đại loại là như thế, mà ngược lại, nhỏ rất quan
tâm đến Thiên Duy, những thứ về cậu bạn như một mê cung không lối thoát, rất phức
tạp và dễ làm cho người ta bị lạc... Có chăng, nhỏ chỉ biết về cậu bạn với bản
tính là một cậu nhóc đào hoa, phong nhã. Nhưng đó đã đi sâu vào quá khứ, từ khi
cậu nhóc gặp tụi nó, gặp lớp ‘dê’ này.
Thấy người bạn Băng Di cá tính từ nhỏ cứ nhìn mình chằm chằm,
mặt như con tắc kè hoa, không biết nhỏ có nghĩ xấu gì về Thiên Duy này không.
Nhưng bổn thiếu gia đây làm gì có tật xấu gì kia chứ. Nhìn cái mặt kia cũng dễ
thương đấy chứ, chơi với nhau bao nhiêu năm, Thiên Duy chưa bao giờ nhìn Băng
Di như thế này, bởi cô nàng khó tính Băng Di nếu biết có người con trai nào
nhìn thẳng cái mặt baby của mình một cách ‘có duyên’ như thế này thì chắc nhà
xác lại chuẩn bị đón tiếp thành viên mới rồi. Cậu đâu biết rằng, có người cũng
đang nghĩ về cậu như cậu đang nghĩ về ai kia (các bạn cũng đoán ra rồi đấy).
Thiên Duy luôn nghĩ về cô bạn của mình với một tính cách đặc trưng, chính là bạo
lực còn hơn cả con trai. Vậy mà không ngờ có lúc nhìn Băng Di cũng đáng yêu, nữ
tính như thế này. Hồi nhỏ, Thiên Duy mít ướt cực, và chủ nhân làm cho cậu công
tử bột này ‘rơi lệ’ đó là cô nhóc không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ một thứ
(bí mật nha) – Băng Di. Vì vậy, theo Thiên Duy giờ là thời cơ tốt nhất để cậu
‘phục kích – trả thù’. Nhớ lấy, Diệp Băng Di...
Thoát khỏi dòng suy nghĩ, Thiên Duy phá vỡ những ý nghĩ của
cô nhóc ‘trong sáng’ Băng Di
- Bà có thắc mắc về những chuyện lúc nãy không?
- Những chuyện lúc nãy là chuyện gì?_ Băng Di không hiểu cậu
bạn khó hiểu của mình đang nói về chuyện gì, nhìn cái mặt kia Băng Di lại càng
không tránh khỏi bản tính tò mò vốn có. Một ý nghĩ vụt qua trong đầu nhỏ_ Ý ông
là cái chuyện lúc bọn tôi đi xuống mà lúc sau lại ở trên tầng thượng, rồi sao
ông lại biết bọn tôi ở ngoài mà bảo vào và lí do gì bọn tôi đi mãi thì vẫn là
‘có’ à?
- Ừm, bà có thắc mắc không?_ ánh mắt kia thoáng nét cười,
làm cô bạn Băng Di khẽ rùng mình. Thiên Duy biết sao?
- Tất nhiên_ Băng Di đáp nhanh gọn
- Chắc bà cũng không biết, cầu thang nhà tôi lắp các thiết bị
điều khiển từ xa..._ dừng lại một lát, thấy nét mặt khó hiểu kia, Thiên Duy lại
tiếp tục_ Tức là chúng ta có thể di chuyển các bậc thang một cách tùy ý, giống
trong phim Harry Potter đấy.
Cơ mặt Băng Di lúc này đã dãn ra, có vẻ đã tiêu hóa hết câu
nói của cậu bạn, nhưng Thiên Duy nói vậy là sao? Không phải chứ?
- Thì sao?
- Từ từ, phải liên quan thì tôi mới nói chứ_ uống một ngụm
nước, Thiên Duy nói tiếp_Là thế này, những chuyện đó không phải trùng hợp đâu.
Bà cũng biết nhà tôi ở đâu cũng lắp camera chứ nhỉ, nên tôi biết được nhất cử
nhất động của các ông bà. Tôi dùng máy điều khiển cầu thang bộ để di chuyển các
bậc thang đó. Cho nên, các ông bà đang đi xuống mà lúc sau lai có mặt trên tầng
thượng...
- Nhưng sao bọn tôi lại không biết được các bậc thang đang
chuyển động_ Băng Di kìm chế cơn giận dữ lại.
- Tôi di chuyển từng bậc một nên mọi người khó phân biệt được.
Vả lại, lúc đó chắc các ông bà cũng đang chăm chú đếm nên không biết. Đó cũng
là lí do vì sao các ông bà luôn gặp phải từ ‘có’ trong lúc xuống bậc thang định
mệnh, bởi cầu thang đó cũng có cả thiết bị bớt hoặc thêm một bậc...
Cơn sóng thần Nhật Bản đã sống lại trong cơ thể Băng Di. Kiềm
chế, kiềm chế. Thiên Duy vẫn chưa giải đáp hết những thứ Băng Di muốn.
- Còn nữa, với sự thông minh ngang ngửa thiên tài thế giới
thì tôi có thể đoán ra cái trò đếm bậc thang của các ông bà, nhưng tôi lại
không ngờ đến chuyện các ông bà đi tận đến 3 lần – 2 lần 5 tầng và 1 lần 10 tầng.
Tất nhiên, cái kê hoạch đổi một lấy mười tám của Trúc Hy cũng không qua khỏi bộ
não thần đồng như tôi. Đúng như dự đoán, bà đã ở lại, ở lại MỘT MÌNH nơi VẮNG
NGƯỜI như thế này_ âm điệu ở những từ cuối được Thiên Duy làm ‘nổi bật’ bằng
khuôn mặt gian xảo khiến Băng Di cảm thấy lạnh sống lưng
Thiên Duy chết tiệt, dám lừa tụi nó đi đến tận 20 tầng, lại
còn phải lo lắng , tốn hết mấy lít mồ hôi nữa chứ (bà này cứ chém). Đã thế, Diệp
Băng Di này không cho ngươi cơ hội sống sót trở về nhà (chị Băng Di à, đây là
nhà của Thiên Duy rồi mà)
- Ôn...(g)...
Chưa kịp nói hết câu, Băng Di đã bị Thiên Duy nhảy vào chặn
họng một cách ‘có duyên’, cơn sóng thần đa bắt đầu lan vào các con sông trong
thành phố
- Mà lúc nãy bà cũng tự sướng hay ghê á_ Thiên Duy nhanh
chóng thay bằng bộ mặt hớn hở
- Lúc nãy là lúc nào?_ Tuy đang rất ức chế nhưng Băng Di vẫn
cố trả lời vì bản tính tò mò của mình
- Cái gì mà ‘yếu đuối, nết na, thùy mị, uyển chuyển, duyên
dáng, dịu dàng, tuyệt vời, lịch thiệp’ _ Thiên Duy như đã học thuộc lòng mấy từ
đó
- À_ nghe vậy, Băng Di thích thú quên hết món nợ xưa mà vui
vẻ nhìn Thiên Duy_ Vậy ông thấy thế nào, có đúng không?
Cô bé đáng yêu Băng Di vẫn hồn nhiên vô tư mà không biết
mình đang dần sa vào lưới do con sói Thiên Duy tạo ra...
- Nghe ớn quá mẹ ơi, bà hỏi tôi thấy bà thế nào là ý gì..._
Một chừ ‘đểu’ lai tiếp tục hiện ra trên gương mặt baby của cậu bạn_ Nghe giống
kiểu đi xem mắt ý nhỉ, người con gái hỏi người con trai xem thấy cô ta thế nào,
có được không, có đồng ý làm boyfriend của cô ta không. Hay... để tôi...
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT