—— Mặc Thâm, nếu con bé không kêu con bằng anh, con cũng đừng để ý.
—— Mẹ, con biết rồi.
Đúng vậy, anh biết trong lòng cô luôn dành một vị trí quan trọng cho
một người con trai đặc biệt nào đó. Người đó là cháu đích tôn của nhà họ Kỷ mà Mặc gia nhà anh ghét nhất. Nói đến chuyện giữa hai nhà Kỷ, Mặc
thì rất rắc rối, Mặc gia bọn họ cũng không phải cố ý lúc nào cũng so đo
với người ta, nhưng mà thật sự không thể nào chịu được cái nhà họ Kỷ thô tục, dã man, thùng rỗng kêu to mà không hề thấy thẹn đó.
Đây cũng không phải là chê bai gì người nhà quê. Phần lớn người dân
sinh ra và lớn lên ở non xanh nước biếc đều rất thuần phác và thiện
lương. Nhưng mà, con người ai chẳng có lòng tham, một khi đã nếm được vị ngọt thì có ai chịu quay đầu chịu khổ nữa đâu?
Năm đó mẹ ruột Mặc Chấn về quê lo việc dời mộ tổ tiên, chẳng may sinh non ở trên núi, sinh khó mà qua đời. Nghĩ đến việc phải có sữa cho đứa
trẻ mới sinh bú, Mặc gia quyết định phải tìm một bà vú cho đứa nhỏ. Cha
Mặc Chấn khi đó đang công tác của một thành phố nhỏ, biết khó mà tìm
được trong thành phố vì thế mới nhờ người tìm ở những sơn thôn nhỏ ở
ngoại ô thành phố chọn một người thích hợp hai điều kiện: thứ nhất phải
nhiều sữa, thứ hai có thể ở lại Mặc gia giúp nuôi nấng đứa nhỏ trong
thời gian dài. Tìm kiếm mãi cuối cùng chọn đúng bà dì.
Lúc ấy cô con gái thứ hai của bà mới vừa tròn một tuổi, vẫn còn chưa
cai sữa. Nhà họ Kỷ lúc đó nghèo đến mức không có cái ăn, nên vừa nghe
thấy trong thành phố có người chịu ra giá rất cao để mua vú em, bà liền
quyết định cai sữa cho con gái rồi đến Mặc gia. Ngày qua ngày, người phụ nữ thôn quê chất phác ấy luôn lấy tấm lòng cảm thông của một người mẹ
mà đặc biệt yêu thương đứa bé vừa mới chào đời đã mồ côi mẹ.
Sau khi Mặc Chấn lớn lên, bà rời khỏi Mặc gia một thời gian. Nhưng
sợi dây tình mẫu tử trong lòng bà và đứa trẻ vẫn rất bền chặt. Mặc Chấn
lập gia đình, Dương Minh Tuệ vợ ông hai lần mang thai sinh con sức khỏe
sau khi sinh đều rất yếu, không đủ sữa cho con, bà lại phải vài lần về
Mặc gia, tự mình nấu cháo, và cũng chính một chút cháo này đã nuôi lớn
hai anh em Mặc Thâm, Mặc Hàm.
Đúng vào một năm nọ, Mặc Chấn bàn bạc với vợ cho Kỷ gia thêm một
khoản tiền coi như là để ghi nhớ công ơn dưỡng dục của bà với Mặc gia.
Trên thực tế, Mặc gia bao nhiêu năm qua đều ghi nhớ ân tình của bà, nên
khoản tiền hàng năm gửi cho Kỷ gia cho tới bây giờ chưa từng thiếu một
đồng.
Tiền đó đều do con gái lớn của bà – Kỷ Sở Lệ – giấu bà mà nhận một
mình. Kỷ Sở Lệ dùng tiền này dựng việc làm ăn, kết hôn rồi sinh ra một
đứa con trai tên là Kỷ Nguyên Hiên. Sau đó Kỷ gia xây một căn nhà ba
tầng, trở thành gia đình “Phát đạt” nhất trong cái thôn nhỏ ấy.
Việc làm ăn lúc nào cũng có rủi ro, huống hồ Kỷ Sở Lệ và chồng đều
mới tốt nghiệp tiểu học. Với kiến thức ít ỏi như vậy làm ăn nhỏ thì vẫn
ổn. Nhưng làm ăn ngạo mạng lại đụng phải những tên “lừa đảo trình độ
cao”, lỗ vốn là chuyện đương nhiên, còn trầm trọng đến mức phải bán cả
gia sản để trả nợ.
Kỷ Sở Lệ vẫn không e ngại, bà ta rất hiểu một điều là tốt xấu gì thì
mẹ mình cũng có công nuôi lớn ba đứa con trai của nhà giàu có. Bây giờ
tìm tới cửa xin một ít chẳng lẽ Mặc gia lại không cho. Lần đầu tiên, xem như nể mặt bà dì, Mặc Chấn cho. Lần thứ hai rồi lần thứ ba rồi lại liên tiếp những lần khác, Mặc gia có muốn cho, cũng không cho nổi.
Được, anh không cho tôi thì tôi đến nhà anh làm loạn! Thử coi anh có
cho không nhé! Kỷ Sở Lệ “đường đường chính chính” đi vào đại sảnh Mặc
gia, vỗ ngực “Công bằng ở lòng người”, rồi bắt đầu chửi um lên: “Sữa mẹ
tôi chỉ bằng chút tiền ấy sao?!”
Khi đó, Mặc Thâm bảy tuổi, trốn phía sau cửa phòng mình, tròn mắt qua khe cửa nhìn Kỷ Sở Lệ đang đập tay đập chân ăn vạ. Ở đằng sau anh là
cậu bé Mặc Hàm mới được năm tuổi. Bàn tay Mặc Hàm nho nhỏ nắm góc áo của anh, bất an hỏi: “Anh, ai vậy?”
“Xuỵt! Là người nhà họ Kỷ.” Mặc Thâm vội vàng che cái miệng nhỏ nhắn của em trai, sợ ba mẹ phát hiện.
Đúng lúc này, phòng khách vang lên một tiếng rầm rung trời động đất,
Mặc Chấn trước nay luôn cư xử ôn hòa với người ngoài lần đầu tiên nổi
giận: “Cút!”
Kỷ Sở Lệ có thể đòi tiền ông, nhưng ông tuyệt đối không cho phép Kỷ
Sở Lệ dùng tiền làm vấy bẩn tình cảm chân thành của ông và bà dì!
Mặc Hàm núp ở phía sau buông lỏng bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt ra,
vọt vào phòng bà, khom người vuốt mái tóc bạc phơ của bà: “Bà, bà đừng
khóc, đừng khóc. Con, ba và anh hai sẽ bảo vệ bà.”
Mặc Thâm cũng xúc động giang hai tay, ôm lấy bà và em trai: “Đừng sợ, không sao, không có việc gì đâu.”
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Kỷ Sở Lệ ngây dại cả người. Dương Minh Tuệ
lập tức đi qua cẩn thận khép cửa phòng của bà lại. Mặc Chấn mệt mỏi ngã
ngồi lên ghế sô pha, quay qua Kỷ Sở Lệ khoát tay: “Cô đi đi.”
Kỷ Sở Lệ thất tha thất thểu rời khỏi Mặc gia. Bà hối hận rồi! Nói thế nào đi nữa thì đó cũng là mẹ ruột bà, vậy mà bà lại phải nhìn thấy cảnh con nhà người ta bảo vệ mẹ ruột của mình, cảm giác hối hận này khiến
tận sâu trong nội tâm bà cũng cảm thấy đau đớn!
Sau đó người nhà họ Kỷ không bao giờ đến Mặc gia đòi một phân tiền nào nữa, chỉ muốn xin trả bà dì về.
Song, chuyện này đã gây ra một sự tổn thương mà cho dù Mặc gia có đơn giản đồng ý trả người cũng không thể giải quyết được. Bà dì cũng như
biết bao người phụ nữ thế hệ trước luôn tự mình chịu khổ, có đau đớn hay tủi thân gì cũng tự mình lẳng lặng nuốt vào. Mặc Chấn biết để bà cụ trở về như vậy thì nhất định bà sẽ không vui. Hơn nữa bà cụ tuổi càng ngày
càng lớn, cơ thể lại càng ngày càng yếu, Kỷ gia lại không thể nào có
điều kiện chăm sóc bà bằng Mặc gia.
Nhà họ Kỷ có lẽ là chột dạ, ngoài miệng nói muốn đưa bà cụ về nhà, nhưng lại lần lữa không tự đến đón bà về.
Việc này vẫn cứ như vậy mà kéo dài…
Mặc Thâm đứng tựa vào hành lang lầu hai giảng đường, một bàn tay
chống lên góc cửa sổ, khẽ hất tóc mái, đôi con ngươi đen như mực kia
phút chốc lại lóe lên dõi theo mái tóc dài đang phất phơ trong gió của
Hứa Tri Mẫn. Từ bãi đất trống cách giảng đường dài hai trăm thước, cô cứ như một con bướm tung tăng, nhảy vào trong lòng Kỷ Nguyên Hiên.
Ngón tay xiết chặt song cửa gỗ, tim Mặc Thâm mãnh liệt “Ầm” một
tiếng. Tiện đà khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười khổ rất mờ
nhạt. Anh như thế này là sao? Đố kỵ ư?
“Anh hai.”
Mặc Thâm quay đầu, thấy em trai Mặc Hàm đang đi lên.
“Anh hai, anh có gặp chị Tri Mẫn không? Nghe nói chị ấy gặp chuyện
rắc rối, nhưng sau đó thì không biết thế nào, Lương Tuyết cũng nói không có việc gì.” Mặc Hàm tới gần bên cửa sổ, vừa phóng tầm mắt nhìn, liền
thấy Hứa Tri Mẫn và Kỷ Nguyên Hiên, trố mắt giật mình lẩm bẩm câu, “Là
người nhà họ Kỷ?”
“Đúng vậy.” Mặc Thâm trầm giọng đáp.
“Bọn họ, đúng là giống như chúng ta đã nghe nói, tình cảm rất tốt ——”
Mặc Thâm đứng sựng tại chỗ, ngẩng đầu lên, nhìn em trai tháo kính mắt xuống, khuôn mặt luôn luôn ôn nhu kia dần dần hiện ra vẻ lạnh lẽo.
“Anh hai, mặc kệ anh có thích chị Tri Mẫn hay không. Em vẫn muốn nói
là em ghét đám người họ Kỷ đến nhiễu loạn cuộc sống yên bình của chúng
ta.”
“Nhưng mà em cũng thích cô ấy!”
Mặc Hàm cứng đờ mặt, không thể phủ nhận việc bị anh hai nói trúng tim đen: “Đúng vậy. —— Nhưng em vẫn rất ghét người nhà họ Kỷ!” Nói xong cậu ta cấp tốc xoay người, chạy xuống cầu thang.
Bắt đầu từ khi nào mà “Để ý” lại lặng lẽ biến thành “Thích” vậy.
Chuyện này kỳ thật không khó lý giải, Hứa Tri Mẫn tương đối khác biệt so với những người con gái mà hai anh em họ đã từng gặp, đặc biệt trầm
lặng hơn, giống như một đóa hoa lan cố ý giấu mình trong chốn hang động
tối tăm trên vách núi cao, tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt khiến người ta say
đắm.
Mặc Thâm hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại cảm xúc phập phồng, cúi
người xuống nhặt cái mắt kính cậu em mình vô ý đánh rơi đang lẳng lặng
nằm trên nền ximăng. Sau đó lại lấy ra một cái khăn cẩn thận lau sạch
bụi dính trên mặt kính, rồi lại dùng mảnh khăn gói kỹ lưỡng đâu vào đó
rồi cho vào túi mình. Mặc Hàm, em trai anh, là một cậu bé hoàn mỹ và ưu
tú, nhưng tính tình còn chưa trưởng thành, vẫn cần một người anh như anh lo lắng bảo vệ.
Trước khi rời khỏi anh không tự chủ lại liếc mắt nhìn ra xa ngoài cửa sổ một cái: Hứa Tri Mẫn cùng Kỷ Nguyên Hiên nắm tay thân thiết đi ra
khỏi cửa trường.
“Kỷ Nguyên Hiên sao?” Mặc Thâm sở dĩ đề phòng người cháu đích tôn này của Kỷ gia, không chỉ vì Kỷ Nguyên Hiên là họ Kỷ, mà còn bởi vì Kỷ
Nguyên Hiên không giống người họ Kỷ.
Dương Minh Tuệ đã từng đánh giá, trong toàn bộ nhà họ Kỷ, chỉ có Kỷ
Nguyên Hiên là đàng hoàng. Đó là lý do Kỷ Nguyên Hiên khác những người
họ Kỷ khác, hoàn toàn dựa vào năng lực của mình dốc sức làm ra một Kỷ
gia mới hoàn toàn. Sau khi học xong chín năm giáo dục bắt buộc, thi lên
trung học, sau đó xuất sắc thi đậu vào trường thể dục thể thao của tỉnh, để có được thành tích này Kỷ Nguyên Hiên nằm gai nếm mật tuyệt đối
không thể ít hơn những người khác. Bây giờ đã trải qua hơn ba năm sống ở thành phố lớn, cậu thanh niên trí thức sinh ra và trưởng thành từ nơi
thôn quê chất phác ấy liệu có còn giữ lại cho mình ít nhiều phần mộc mạc và tinh khiết trước đây.
Còn nhớ Dương Minh Tuệ mấy ngày trước có nói với Mặc Chấn, cháu đích
tôn của họ Kỷ lăn lộn ở cái thành phố lớn này cũng không tồi, đã tìm
được cửa thích hợp mà vào một trường đại học nào đó làm giáo viên thể
dục. Cửa này chắc hẳn là do vợ mới cưới của Kỷ Nguyên Hiên tìm giúp.
Mặc Thâm nghĩ đến đó thì gần như có thể đoán được tương lai của Hứa
Tri Mẫn. Điều này làm cho tâm tình của anh cực kỳ không thoải mái. Sốc
ba lô lên, anh bước nhanh xuống cầu thang. Lời Mặc Hàm nói đã kịp thời
nhắc nhở anh cũng nên ngẫm lại ham muốn chân chính của mình là gì.
Trời chiều ngã về Tây, kéo dài những bóng đường uốn lượn. Những hòn
đá, gốc cây, con người tựa như đang đi vào một góc uốn của thời gian,
tâm nguyện vẫn còn chưa thỏa mãn.
Nhìn bóng dáng cao lớn của Kỷ Nguyên Hiên, Hứa Tri Mẫn trong lòng tràn ngập cảm giác yên bình và hạnh phúc.
“Sao lại không nói tiếng nào mà chỉ nhìn anh thôi vậy, bộ anh khác lắm hả?” Kỷ Nguyên Hiên sờ sờ một bên mặt mình, cười hỏi.
Hứa Tri Mẫn nhẹ nhàng lắc đầu: “Anh gầy đi rồi. Ở thành phố lớn vất vả lắm đúng không.”
“Ừ.” Lúc trước cứ nghĩ đến việc sẽ gặp lại cô em gái thân như thể em
ruột này, anh đã dành dụm không biết bao nhiêu lời muốn nói, vậy mà nay
thực sự gặp được lại đột nhiên phát hiện những lời chuẩn bị bấy lâu nay
đều rỗng tuếch.
Cảm nhận được anh họ trầm mặc khác thường, Hứa Tri Mẫn thử gợi chuyện: “Anh, sao lại có thời gian rảnh mà qua đây thăm em vậy?”
“Anh cùng lãnh đạo qua bên này làm việc. Phải ở lại hai ngày, nên
tranh thủ thời gian rảnh tiện đường qua thăm em. Dù sao anh cùng với em
cũng đã hơn ba năm không gặp rồi.”
“Đó là bởi vì anh bận công việc thôi. Mà em tin anh! Cho dù anh có ở
thành phố lớn cũng tuyệt đối không thành vấn đề!” Hứa Tri Mẫn cười sáng
lạn nói.
Kỷ Nguyên Hiên nhìn Hứa Tri Mẫn ngây thơ mơ mộng tươi cười, trái tim không khỏi xao động, nói: “Em đến Mặc gia rồi hả?”
Nói đến chủ đề mẫn cảm này, sắc mặt Hứa Tri Mẫn nháy mắt ảm đạm hẳn,
ánh mắt lóe ra vẻ bất định. Cô phải nói thế nào đây? Sau khi nghe lời mẹ nói, biết giữa Mặc gia và Kỷ gia có một khoảng cách như vậy, mà cô vẫn
kiên trì đến Mặc gia. Cảm giác đang phản bội Kỷ Nguyên Hiên nảy ra trong lòng khiến Hứa Tri Mẫn do dự hồi lâu mà vẫn không tiện mở miệng giải
thích.
Kỷ Nguyên Hiên cười cười ấn đầu vai cô: “Đến Mặc gia là chuyện rất tốt. Có thể học được rất nhiều điều.”
“Anh không ngại hả?”
“Sao anh lại phải để ý chứ.”
“Nhưng bà dì ——”
“Đúng vậy, anh rất nhớ bà ngoại, cũng từng giận bà ngoại vì sao thích ở nhà người ta mà không về nhà mình. Nhưng sau này nghĩ lại, lại thấy
không nhất thiết phải cùng Mặc gia khó xử. Chúng ta trước hết vẫn nên
tôn trọng ý nguyện của bà thôi.”
Nghe thấy lời này, Hứa Tri Mẫn kinh hãi liếc nhìn gương mặt Kỷ Nguyên Hiên. Gương mặt này đã gầy đi nhiều, cằm nhọn ra, khiến cho ngũ quan
càng thêm sâu sắc. Cô gục đầu xuống, nhìn chằm chằm mặt đường, hoảng hốt nghĩ: Thay đổi rồi. Thay đổi thật rồi. Anh ấy đã thật sự thay đổi rồi.
Trước kia anh ấy dám làm dám chịu, là một người cực kỳ sảng khoái, tuyệt đối không thể nói được những lời khéo đưa đẩy như thế. Rốt cuộc hơn ba
năm sống ở cái thành phố lớn này, Kỷ Nguyên Hiên đã thấy được những gì,
trải qua những chuyện gì?
“Tri Mẫn.”
“Dạ?” Anh ngay cả hai tiếng “Mẫn Nhi” cũng không gọi, trái tim Hứa
Tri Mẫn lạnh dần từng chút từng chút một. Ngay lúc đó, cô lại nhớ tới
Mặc Thâm.
“Em học hành cho tốt, thi đậu đại học trên thành phố lớn. Chuyện học
phí em không cần lo lắng, anh và chị dâu em nếu có thể giúp thì nhất
định sẽ giúp một tay.”
“Chị dâu?”
“Đúng vậy. Bây giờ ở thành phố lớn đang thịnh hành kiểu hôn nhân chỉ
cần đăng ký kết hôn mà không cần tổ chức hôn lễ. Anh và chị dâu em đều
mới tốt nghiệp không lâu, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, chỉ có thể vội vàng đi đăng ký kết hôn trước. Chị dâu em cũng rất muốn đến gặp em, còn nói, nếu qua bên này, nhất định sẽ đến gặp em một chuyến. Đúng rồi, chị dâu em tên là Vu Thanh Hoàn, là thủ thư của thư viện Thị Sư Đại…”
Kế tiếp, Hứa Tri Mẫn đều là “Dạ, dạ, dạ” đáp lời. Cuối cùng, Kỷ
Nguyên Hiên nói là 6 giờ rưỡi chiều mai sẽ lên xe rời khỏi thành phố.
Hứa Tri Mẫn dùng sức gật đầu: “Anh, để em đến tiễn anh nhé!”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: đầu tiên vô cùng cám ơn mọi người
cho giúp ta đọc kỹ từng ly từng tý, vạch ra những chỗ câu chữ chưa hợp
lý, vô cùng cám ơn!
Đã có người hỏi là: “Học sinh trung học ngày nay có phức tạp như vậy
không?”, ta có thể khẳng định là “Có”. Học sinh trung học còn thâm độc
hơn so với trong truyện ta cũng đã từng gặp qua, còn nhớ năm ta học
trung học có một bạn gái nào đó bị người ta hãm hại đến mức phải tự sát, thật đáng suy nghĩ… Ta vĩnh viễn không thể quên được bóng dáng cô gái
năm đó đứng ở trong mưa khiến người ta lã chã rơi lệ…
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT