Ngày hôm sau, Khương Ninh và Vu Dương bắt xe vào thành phố. Vẫn là chiếc xe khách nhỏ như lần trước. Vu Dương biết Khương Ninh sợ nóng, cố ý bảo cô ngồi chỗ gần cửa sổ, anh còn thò tay ra đẩy hé ô cửa bên cạnh để gió thổi vào.
Xe chưa tới giờ xuất phát nên đỗ ở đó, trong xe khô nóng, chỉ chốc lát
sau, trán Khương Ninh đã đổ một lớp mồ hôi mỏng. Vu Dương thấy vậy, cầm
quyển tạp chí quạt phe phẩy sau lưng cô.
Gió không mạnh, lướt nhẹ qua mấy sợi tóc mai của Khương Ninh. Khương Ninh quay sang nhìn anh, mỉm cười.
Đến giờ khởi hành, tài xế lên xe quét mắt nhìn một lượt, sau đó lắc đầu, cảm khái: "Mới có năm người".
Thu tiền xong, tài xế khéo léo điều khiển xe, đi một đoạn quốc lộ liền
vào đường cao tốc. Xe chạy cao tốc chưa bao lâu, trên xe bỗng có một cô
gái trẻ hô to: "Máy tính của tôi".
Cô gái ngồi cạnh Khương Ninh và Vu Dương. Cô ấy vừa kêu lên một tiếng,
Khương Ninh không khỏi liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy vẻ mặt cô ấy cuống
cuống, tìm xung quanh. Lát sau cô gái khom lưng đứng dậy hỏi tài xế:
"Bác tài, bây giờ có thể quay lại được không?".
Người tài xế bật cười: "Cô gái à, không phải cô nói đùa tôi đấy chứ? Đường cao tốc không thể dừng xe".
Cô gái trẻ lo lắng: "Tôi để quên máy tính trên một chiếc xe khác, tôi phải quay lại lấy".
Tài xế hỏi: "Làm sao vậy?".
"Vừa nãy tôi lên nhầm xe, ngồi phải chiếc xe đi đường quốc lộ. Lúc xuống xe lại quên cầm theo máy tính".
"Ôi, sao bất cẩn thế". Tài xế quay lại nhìn cô gái: "Cứ cho là bây giờ cô quay lại lấy, cũng không tìm thấy đâu".
"Sao lại vậy?".
Tài xế hỏi lại:"Không thế thì sao? Cô gái, cô không phải là người của
trấn Thanh Vân sao? Chả lẽ không biết tình hình ở trấn Thanh Vân này như thế nào?".
Cô gái hoảng hốt, vừa nói vừa khóc: "Vậy phải làm sao bây giờ, trong máy tính có rất nhiều tài liệu quan trọng".
Tài xế lắc đầu: "Làm sao á? Cô hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?".
Khương Ninh thấy cô gái nước mắt lã chã, lên tiếng hỏi tài xế: "Bác tài, trên xe các bác đều lắp camera phải không?".
Cô gái được Khương Ninh nhắc nhở, vội nói: "Đúng rồi, trên xe có lắp camera giám sát, tôi sẽ xem ai lấy rồi báo cảnh sát".
Tài xế nhìn Khương Ninh qua gương chiếu hậu, sau đó hỏi cô gái kia: "Cô còn nhớ biển số xe không?".
"Không...không nhớ lắm. Nhưng tôi biết chiếc xe đó là xe chạy tuyến quốc lộ chuyến tiếp theo".
Tài xế lấy di động ra: "OK, để tôi hỏi giúp cô".
Tài xế gọi điện thoại, hỏi thăm tình hình. Sau khi cúp máy, ông bảo: "Máy tính không còn trên xe, đã bị lấy đi mất rồi".
Cô gái vốn đang ôm hy vọng, nghe vậy không kiềm chế được bật khóc.
Tài xế thở dài: "Cô muốn xem camera giám sát cũng được nhưng phải bắt xe khác quay về".
Toàn bộ xe im lặng, Khương Ninh nhìn cô gái khóc lóc thảm thương, tâm tư có chút không đành lòng.
Tài xế lại cảm khái: "Ở trấn Thanh Vân này ấy à, hở ra cái gì là mất cái đó. Trong trấn bây giờ còn được mấy người tốt, mất đồ là chuyện bình
thường. Cảnh sát của trấn nhiều việc lắm, bảo họ để ý giúp cô tìm đồ
chắc khó đấy".
Trên xe tuy không ai đáp trả câu nói ấy nhưng trong lòng đều hiểu rõ.
Khương Ninh ngẫm nghĩ lời tài xế, cô quay sang nhìn chằm chằm Vu Dương.
Vu Dương nhìn cô ngạc nhiên.
Khương Ninh há to miệng, thầm thì nói gì đó.
Vu Dương chăm chú nhìn vào chiếc miệng đang khép mở của cô. Chỉ thấy cô nói hai chữ: "Đóng cửa".
Anh lập tức hiểu ý, có lẽ cô bảo anh sau này đi đâu nhớ đóng cửa hàng lại.
"Ừ". Vu Dương gật đầu tỏ ý đã biết.
Xe vào trong nội thành, Vu Dương và Khương Ninh lần lượt xuống xe. Lưu
lượng người trong bến tương đối lớn, người đến người đi hối hả. Khương
Ninh xuống xe chưa bao lâu đã bị một người vội vã đi đằng trước đụng
phải, nghiêng người lui về phía sau một bước. Vu Dương đưa tay đỡ lấy cô mới giúp cô chật vật đứng vững lại được.
"Xin lỗi xin lỗi". Người đó dường như đang vội, nói xong liền gấp gáp bỏ đi.
Vu Dương cúi đầu xem xét: "Không sao chứ?".
Khương Ninh lắc đầu: "Không sao".
Vu Dương buông tay đỡ Khương Ninh, đi ra phía ngoài tiếp tục che chở cho cô.
Khương Ninh giương mắt nhìn điệu bộ của anh giống như vệ sĩ, vẻ mặt
nghiêm túc quan sát xung quanh, dẫn cô thoát ra khỏi dòng người. Cô cảm
thấy hơi buồn cười. Xác định quan hệ với anh mấy ngày nay, anh chưa bao
giờ chủ động tiếp xúc thân mật với cô như vậy.
Khương Ninh đi nhanh, sóng bước cùng anh, cánh tay đang buông khẽ giơ
lên, nắm lấy tay của Vu Dương. Tay anh có lẽ vì quanh năm cầm đồ nghề
sửa xe nên trong lòng có một lớp chai mỏng. Lúc Khương Ninh vừa nắm lấy, lòng bàn tay cọ vào lớp chai, hơi ngứa.
Vu Dương đứng im, nghiêng đầu nhìn cô. Vẻ mặt cô hờ hững, tuyệt nhiên
không có vẻ gì xấu hổ như mọi ngày. Anh cũng không buông tay ra, nhẹ
nhàng nắm chặt, dẫn cô ra cửa bến.
"Đi đâu đây?". Vu Dương hỏi.
Khương Ninh đáp: "Cứ đi đi".
Vu Dương cau mày nhìn cô, không hiểu.
Khương Ninh nhìn điệu bộ ngây ngốc của Vu Dương liền nhéo tay anh: "Hay là anh nghĩ chỗ để đi đi?".
"Không phải em biết rồi sao?".
Khương Ninh cười: "Vu Dương, anh chưa từng hẹn hò với phụ nữ à?".
Vu Dương ho khan, ngượng ngùng nghiêng đầu sang chỗ khác. Anh gỡ tay Khương Ninh ra bảo: "Đi thôi".
Anh đi trước Khương Ninh, để mặc cô đứng cười thầm sau lưng.
Hai người đi không có mục đích trên đường. Kiểu cầm tay người khác phái
đi dạo không chỉ lạ lẫm với Vu Dương, đối với Khương Ninh cũng thế. Thời đại học, cô mải miết học hành, đi làm bán thời gian, căn bản không có
thời gian nói đến chuyện tình cảm. Sau này yêu Lý Hoằng Huy, hai người
đều cùng làm việc một chỗ, suốt ngày bận bịu, không dành ra chút thời
gian nào để đi dạo. Với lại thời cấp 3, Khương Ninh yêu đương sớm. Giờ
nhớ lại hình dáng của đối phương cô đã không thể hình dung ra nổi.
Hai người đi muộn, dạo phố một lúc thì đến giờ cơm. Khương Ninh và Vu
Dương tìm một quán cơm để dừng chân. Cơm nước xong, Vu Dương đi thanh
toán. Chủ quán hỏi họ có tiền lẻ không, Khương Ninh cúi đầu lấy nhưng
không thấy ví tiền của mình đâu.
"Sao vậy?". Vu Dương thấy cô ngây ra liền hỏi.
Khương Ninh ngẩng đầu nói: "Không thấy ví tiền".
Vu Dương quay sang bảo chủ quán trả thẳng tiền lẻ rồi hỏi lại Khương Ninh: "Bị mất trộm à?".
Khương Ninh nhớ tới kẻ đã đụng phải mình lúc ở bến xe, lập tức hiểu ra vấn đề: "Có lẽ thế".
"Trong ví có nhiều đồ không?".
"Một ít tiền, chứng minh thư cũng để trong đó". Khương Ninh hơi bực.
Trong ví nếu chỉ có tiền không thôi coi như xong. Nhưng vì hôm nay cô
định đi làm sim điện thoại nên mang theo chứng minh. Không ngờ vừa đi đã bị trộm.
Vu Dương mở miệng, giọng khẽ trầm xuống: "Đi đến đồn cảnh sát báo án thôi".
Trước mắt đành vậy, Khương Ninh đáp: "Vâng".
Hai người đến đồn cảnh sát gần nhất. Vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng ầm ĩ bên trong.
"Tôi cũng không biết vì sao mình lại bị lừa...Tôi... tôi cứ tưởng cuộc
gọi kia là thật". Một phụ nữ trung niên khúm núm hỏi cảnh sát.
"Ây dà, tôi đã nói rồi, đừng lên mạng mua đồ nữa. Hiện tại trên mạng lừa đảo nhiều như vậy, bà vẫn cứ tin tưởng. Giờ thì xong rồi, tiền bạc đều
bị lừa hết". Người đàn ông trung tuổi đứng bên lên tiếng quở trách.
Người phụ nữ trung niên sợ sệt nhìn ông ta: "Tôi làm sao biết được người gọi điện là kẻ lừa đảo? Hắn biết tên của tôi. Tôi thật sự tưởng đơn
hàng có vấn đề nên mới tin lời hắn nói".
Viên cảnh sát trẻ trấn an: "Hai bác đừng ầm ĩ nữa. Chuẩn bị đơn từ trước đi. Nếu có tin tức gì chúng cháu sẽ báo".
"Các cậu nhất định phải tìm được tiền giúp tôi. Khoản tiền ấy chúng tôi
tích cóp cho con gái học đại học. Nếu tìm không được thì phải làm sao
đây". Người phụ nữ trung niên nói xong liền lau mắt: "Đó là món tiền
chúng tôi vất vả khổ cực mới có được".
"Chúng cháu sẽ cố hết sức. Các bác cứ về chờ tin tức đi ạ".
Cảnh sát trẻ sau khi giải quyết xong vụ của đôi vợ chồng trung niên liền vẫy tay bảo Khương Ninh và Vu Dương lại.
"Xin lỗi, hôm nay người đến báo án đông nên để anh chị chờ lâu".
Khương Ninh đáp: "Không sao".
Viên cảnh sát trẻ lắc đầu: "Không biết đây là vụ án lừa đảo thứ mấy
trong tháng này rồi. Gần như ngày nào cũng có người đến báo, mức độ nào
cũng có". Viên cảnh sát dừng lại, hỏi: "Không phải anh chị cũng đến báo
bị lừa đảo đấy chứ?".
"Không phải". Khương Ninh nói: "Tôi bị trộm mất ví".
"À, trộm ở đâu?".
"Bến xe".
Viên cảnh sát nhíu mày: "Bến xe à? Nơi đông người nhiều hỗn tạp không dễ tìm cho lắm".
Khương Ninh nhíu mày.
"Chuẩn bị làm cái đơn trước đã. Điền thông tin vào. Chúng tôi sẽ đến đó
để điều tra. Có tin tức sẽ báo ngay cho chị". Viên cảnh sát nói cho có
lệ.
"Được".
Khương Ninh cầm bút điền thông tin. Lúc ghi địa chỉ, viên cảnh sát nhìn cô hỏi một cách ẩn ý: "Trấn Thanh Vân à?".
Trong lòng Khương Ninh cảm thấy khó chịu, tăng tốc độ viết lên, chữ viết cũng rất ngoáy.
"Được rồi, cứ để đơn ở đây. Đến lúc đó sẽ liên lạc với anh chị". Viên
cảnh sát đóng sổ, cố ý châm biếm: "Tôi hay đến trấn Thanh Vân, nếu tìm
được, không chừng tôi còn có thể mang tiền tới tận tay hai người".
Khương Ninh không vì câu nói này mà mang ơn, ngược lại trái tim giống
như một bức tường lấp kín. Trấn Thanh Vân giờ đây đã trở thanh nơi bị
mọi người đánh dấu, mà bản thân mình là người của trấn Thanh Vân cũng bị đánh dấu theo. Nhãn hiệu đó dán lên người rất khó chịu. Dù cho cố gắng
xé bỏ nó đi thì vẫn để lại dấu vết càng che càng lộ.
Giống như mấy bông hoa mẫu đơn nở trong mảnh đất đầy hoa dại. Mọi người
sẽ không cảm thấy quá kinh ngạc mà sẽ cho rằng mấy bông hoa mẫu đơn đó
thật bình thường.
Ra khỏi đồn cảnh sát, Khương Ninh không còn thấy hào hứng nữa. Cô tính
đi dạo với Vu Dương cho khuây khỏa. Nhưng đụng phải chuyện như vậy, toàn bộ cảm xúc đều mất hết.
Vu Dương thấy cô mải miết cúi đầu đi trước không nhìn đường, anh tiến lên giữ chặt tay cô: "Đi đâu vậy?".