Cửa phòng bệnh lúc mở lúc đóng, Mộ Niệm Thần ‘ ngủ say ’ trên giường mở hai mắt ra. Lúc đó,
trong con ngươi có một tầng thần sắc cô đơn mà chính cô cũng không phát
hiện ra.
Hoàng hôn mặt trời lặn về phía tây, trong phòng bệnh lớn như vậy bị dính vào một tầng ánh nắng màu vàng ấm nhàn nhạt. Sau khi
tỉnh lại làm một trận ầm ĩ, cho tới giờ phút này Mộ Niệm Thần mới xem
như thật sự có thời gian suy tư chuyện đã xảy ra hai ngày nay.
Về Hoắc Cảnh Sâm.
Nếu như nói trước đây cảm giác vẫn còn một chút mơ hồ, thậm chí cô còn có
thể lừa gạt chính mình. Như vậy ngày hôm qua khi cô phát hiện Hoắc Cảnh
Sâm gặp nguy hiểm, trong nháy mắt trái tim như bị bóp chặt, không chút
do dự đẩy hắn ra. Hoặc ở giây phút kia của sáng hôm nay, hình như cô đã
hiểu được điều gì đó, trái tim cảm thấy rất đau đớn và thân thể đã phóng đại cơn đau đó đến vô hạn.
Cô phát hiện mình không còn biện pháp thuyết phục mình ở bên người đàn ông đó chỉ bởi vì mình muốn gặp con
trai, hoặc là do ‘ mạn ’ giao nhiệm vụ cho cô nữa.
Bất kì ai cũng thấy được, cô vừa bắt đầu đã xác định rõ ràng bản chất của người đàn
ông Hoắc Cảnh Sâm này rất nguy hiểm. Tuy nhiên anh ta lại làm cho người
ta không khống chế được mà muốn trầm luân hoàn toàn vào xoáy nước hấp
dẫn đó, lúc cô đã bị cuốn sâu vào trong đó, cô còn trông cậy mình có thể hành động tự nhiên được sao?
Trước khi tỉnh lại, trong đầu cô có một giấc mộng cực kỳ quỷ dị. Trong mộng, Hoắc Cảnh Sâm gỡ bỏ nụ cười
nhàn nhạt mà thỉnh thoảng anh ta vẫn treo trên khóe miệng, ánh mắt càng
giống như nhuốn máu từ địa ngục Satan lao ra. Người đàn ông này đem hai
chữ vô tình hoàn toàn viết ở trên mặt, khí thế lạnh lẽo lại mang theo
hơi thở mị hoặc nào đó cuốn tới.
Mà trong nháy mắt đó, Mộ Niệm
Thần liền trực tiếp yêu người đàn ông này, yêu mà không phải yêu. Lúc cô theo bản năng co rúc thân thể khóc thút thít, Hoắc Cảnh Sâm chỉ đứng ở
một bên thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí cô tận mắt thấy Hoắc Cảnh Sâm tự tay
đẩy hai đứa bé xuống vực sâu vạn trượng.
Lúc đó, Mộ Niệm Thần đau lòng muốn chết, đứng bên cạnh Hoắc Cảnh Sâm còn có bóng dáng mơ hồ của
một người khác, từ đầu đến cuối không thấy rõ hình dáng của cô ta.
Xinh đẹp như cây anh túc, nhưng lại ác độc bất tri bất giác muốn mạng người
khác, đó không phải là đang miêu tả người như Hoắc Cảnh Sâm sao?
Yêu, cô còn hy vọng mình có thể tự do nữa sao?
Trong nháy mắt mở mắt ra cũng chính là khi thức tỉnh khỏi cơn ác mộng, trong
đầu một ý nghĩ mãnh liệt nào đó ** sắp nói ra khỏi miệng, chỉ là bên tai yên tĩnh chỉ còn lại âm thanh tí tách của máy móc chuyển động. Đập vào mắt nơi tràn đầy ánh sáng mặt trời, sau đó là phiên bản thu nhỏ của Hoắc Cảnh Sâm trên trang báo lớn.
Trời mới biết trên thực tế khi thấy một ít hình ảnh trên TV, trên mặt cô
cũng không có biểu hiện bình tĩnh như vậy, hoặc trong nháy mắt đó là
oán hận Hoắc Cảnh Sâm. Cô cho là sau khi tỉnh lại ít nhất có thể nhìn
thấy người đàn ông kia, nhưng lại không có, ngoài hai đứa con trai ra,
thậm chí không còn ai bước vào cái phòng bệnh này nữa.
Tại sao cô lại giày vò mình thành bộ dáng này hả? Ngay từ sáu năm trước, lúc Mộ
Niệm Thần bị Cố Minh Thâm phản bội cũng đã rõ ràng bản chất của tình yêu rồi, mà sáu năm sau cô lại dẫm vào vết xe đổ yêu một người đàn ông khác nguy hiểm hơn.
Đúng vậy, yêu.
Mộ Niệm Thần rốt cuộc thừa
nhận tình cảm của mình, cẩn thận nhớ lại, nhưng thủy chung không tìm ra
nguyên nhân phát sinh biến hóa hàng loạt chuyện nghiêng trời lệch đất
trong một đêm này là cái gì? Nhưng từ trước tới nay phần tin tưởng này,
cô chính là có thể khẳng định ở đáy lòng, Hoắc Cảnh Sâm làm như vậy
tuyệt đối có nguyên nhân của hắn.
Bệnh nặng tỉnh lại, hơn nữa còn là một người phụ nữ, ví như Mộ tiểu thư, dù sao đi nữa khẳng định cũng
phải lập tức kiêu ngạo, cho nên cô chờ Hoắc Cảnh Sâm từ lúc gái trinh
thành đàn bà rồi mà vẫn không có xuất hiện, điểm này thành lý do để cô
trực tiếp oán hận.
——— ————————
Dĩ nhiên, một màn trong phòng
bệnh kia hình như còn mang theo một ít tâm sự cô đơn mà người phụ nữ nhỏ bé này không muốn để người khác biết được. Chuyện phát sinh bên trong tòa
văn phòng của Mộ thị không thể dùng hai chữ đặc sắc để hình dung, trên
thực tế chuyện như vậy trong thương trường chính là cảnh tàn sát lẫn
nhau cùng với tranh đấu gay gắt. Được rồi, Hoắc Cảnh Sâm đã phát triển
hiện tượng hoa si đầy thịnh vượng và tốt đẹp rồi.
Sau sóng gió do một ít ký giả gây ra, cả ngày buổi sáng tiếp theo tòa văn phòng của Mộ
thị hình như chuyển động một loại sương mù dày đặc màu sắc không rõ,
thậm chí Hoắc Cảnh Sâm đến tuyệt đối có thể mang theo một trận động tĩnh xao động không nhỏ. Ngày nay đề tài Hoắc Cảnh Sâm đã trở thành chuyện vui mà mọi người đàm luận ở khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc này tự nhiên ở Mộ thị cũng không có lý do để ngừng lại.
Nếu như nói trước khi Hoắc Cảnh Sâm đến, trong tòa văn phòng thỉnh thoảng các nữ nhân viên hoa si
đánh giá Cố Minh Thâm là một đối tượng ưu nhã mê người, như vậy Hoắc
Cảnh Sâm đến đơn giản dùng một giây đồng hồ trực tiếp trực tiếp hủy hình tượng Cố Minh Thâm trong nháy mắt.
Lúc đó đã gần tới lúc tan
việc, cả tòa lầu rốt cuộc gặp được nhân vật gây ra sóng gió, mà trên
gương mặt Cố Minh Thâm rõ ràng viết đầy vẻ khinh thường và giễu cợt.
Lúc ấy Hoắc Cảnh Sâm đang chuẩn bị đi tới phòng họp ở tầng 23, mà may mắn
thế nào chính là vừa lúc Cố Minh Thâm từ bên trong đi ra, tương đối vui
vẻ chính là trên một bên gương mặt của Cố Minh Thâm còn dán một miếng
băng keo cá nhân.
Cố Minh Thâm cười lạnh một tiếng, sau đó chặn
lại đường đi của Hoắc Cảnh Sâm, dùng một loại ánh mắt giống như nhìn chó nhà có tang, nhìn về phía Hoắc Cảnh Sâm cao hơn hắn nửa cái đầu.
Được rồi, không thể không nói, giờ phút này hai người đàn ông hô mưa gọi gió ở thành phố A đứng chung một chỗ so khí thế, chiều cao quyết định tất
cả, giống như bây giờ, Cố Minh Thâm nhìn trên góc độ này thì đây là
chuyện gì?
Hoắc Cảnh Sâm một tay cắm ở trong túi, dừng bước chân
lại, đứng tại chỗ, trầm tĩnh dùng khí thế cường đại trên người mình trực tiếp bao phủ Cố Minh Thâm lại, mà hắn cũng không có ý tứ mở miệng nói
chuyện trước.
"Như thế nào, Hoắc Cảnh Sâm, Mộ thị của chúng tôi
so với Hoắc thị trước kia của anh có phải càng thêm có một phong vị khác hay không?"
Giọng nói Cố Minh Thâm giễu cợt, vốn hắn không đồng ý để Hoắc Cảnh Sâm vào công ty, chỉ là ngại vì hắn quả thật không còn kế
sách giải quyết nguy cơ trước mắt của Mộ thị nữa, cho nên dưới thái độ
cường ngạnh của Mộ Thiên Hùng, hắn ta cũng không còn gì để nói. Hơn nữa khi biết chức vụ của Hoắc Cảnh Sâm là phó giám đốc, còn chức vị của hắn là Tổng giám đốc, thì hắn càng thêm không có gì lý do cự tuyệt chuyện như vậy nữa rồi.
Còn có chuyện gì thõa mãn hơn so với việc hắn có thể trắng trợn cưỡi trên đầu Hoắc Cảnh Sâm sao?
Đôi mắt của Hoắc Cảnh Sâm buông xuống, trên gương mặt tinh xảo xinh đẹp
không có quá nhiều biểu hiện, vẻ mặt nhàn nhạt, ngay sau đó nhún nhún
vai, khẽ nâng lên môi mỏng hoàn mỹ, trong giọng nói trầm thấp mang theo
một vẻ khinh thường nào đó làm cho người ta không dễ dàng phát giác.
"Cố phó giám đốc, tuần trăng mật sau khi đính hôn có phải còn rất vui vẻ
không? Tôi nhìn sao cũng thấy bộ dáng anh giống như hư thận vậy, chẳng
lẽ là do túng dục quá độ sao?"
Lúc này Hoắc Cảnh Sâm cố ý ở khơi
lên ngọn lửa nhỏ nhàn nhạt, hắn rất vui đợi đến khi nhìn thấy lửa cháy
hừng hực, trời mới biết người đàn ông này vẫn còn canh cánh trong lòng
quãng thời gian trẻ người non dạ giữa Mộ Niệm Thần và tên đàn ông đáng
chết Cố Minh Thâm này.
Mà hôm nay Cố Minh Thâm giống như đặc biệt bảo trì được bình thản, lời nói của Hoắc Cảnh Sâm vừa nói ra khỏi miệng thì hắn ngược lại nở nụ cười:
"Tôi trải qua như thế nào, không
phải Tổng giám đốc Hoắc nên rõ ràng nhất sao?" Trong nháy mắt nụ cười
hiện lên trong mắt của Cố Minh Thâm rõ ràng lệ khí mười phần, hắn có ý
tốt nhắc tới chuyện này sao?
"Ngược lại sức quyến rũ của Tổng
giám đốc Hoắc. À không, cũng tan nhà nát cửa rồi, còn có thể lấy được
con gái của thị trưởng, anh nói bây giờ Mộ Niệm Thần có cảm tưởng gì
đây? May mà lúc ban đầu tôi đi tìm cô ta, cô ta vẫn còn duy trì quan hệ
với anh, bây giờ nhìn lại, dù sao tân hôn của Tổng giám đốc Hoắc cũng
sắp tới, chi bằng về sau Mộ Niệm Thần bên kia cứ để tôi tới chăm sóc
đi."
Bất kì ai cũng thấy được, Cố Minh Thâm người đàn ông này,
thật ra thì nói cho cùng vẫn như cũ không thăng bằng với lựa chọn của Mộ Niệm Thần là người đàn ông trước mắt này. Theo ý hắn, người đàn bà như
Mộ Niệm Thần, hắn nguyện ý muốn cũng đã là ban ơn lớn lao rồi, lúc hai
chữ cự tuyệt xuất hiện Cố Minh Thâm mới ý thức được mình đối với Mộ Niệm Thần là cảm giác gì? Vốn cho là tất cả mọi chuyện hình như đã chậm, hắn biết cũng như hiểu rõ ở thành phố A này, hắn không đấu lại người đàn
ông Hoắc Cảnh Sâm này .
Nhưng, trước mắt cơ hội hình như đã tới.
Hoắc Cảnh Sâm thở dài, khóe môi nhiễm ý cười, cũng nhàn nhạt khạc ra bốn chữ:
"Học cách lắng nghe”
Vài ba lời giao chiến, hình như Hoắc Cảnh Sâm bởi vì Cố Minh Thâm đột nhiên nhắc tới Mộ Niệm Thần mà mất kiên nhẫn, phải biết hắn khinh thường nhất là loại đàn ông như Cố Minh Thâm, mà tên của Mộ Niệm Thần, ngay cả nói
hắn cũng không xứng!
Tiếng nói vừa ngừng, Hoắc Cảnh Sâm cũng
không dừng lại nữa, đi lướt qua, để lại sau lưng cả đám nhân viên cấp
cao và Cố Minh Thâm vào trong phòng họp.
--- --------
Sau nửa giờ, phòng họp.
Hoắc Cảnh Sâm dựa vào ghế nghe một bản kế hoạch về một hạng đầu tư, bảng báo cáo tài liệu trên đã nói rõ tầm quan trọng của hạng đầu tư này. Hoắc
Cảnh Sâm có chút mất hồn nhìn một chỗ, ánh đèn lúc sáng lúc tối, trong
đầu lại hiện ra hình dáng và giọng nói trong trẻo của Mộ Niệm Thần.
Nghĩ đến ngày đó, Mộ Niệm Thần đỡ thay hắn phát súng kia, đột nhiên không có hứng thú họp nữa, đột ngột đứng lên, âm thanh cái ghế ma sát trên mặt
đất mang theo một hồi nghị luận bất an. Lúc đó, trên trán nhân nhân viên làm
báo cáo rõ ràng ra toát mồ hôi ròng ròng.
"Hội nghị đến đây là
kết thúc, số tiền dự thầu này không đủ hoàn thiện, trước hội nghị thường kỳ sáng mai tôi cần một bản kế hoạch đã được sửa lại."
Trong lúc nói chuyện Hoắc Cảnh Sâm đã ra khỏi phòng họp, hắn đột nhiên quyết định đến bệnh viện tập kích bất ngờ. Nếu như Mộ Niệm Thần người phụ nữ lười
đó còn chưa tỉnh lại, hắn sẽ suy xét có nên dùng phương thức nào đó gọi
cô tỉnh dậy hay không?
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT