(A Tử: nghĩa chữ
chính thái giải thik rồi nên giờ nói chử tiểu la lỵ thôi há. Nó là phiên âm của chử lolita trong tiếng nhật chỉ các cô bé đáng yêu)
“Trạm Nhi, đây là Lý Vân Tuyển, sẽ ở với cô cô một thời gian. Tuyển Nhi, đây là Trạm nhi, hắn thường xuyên đến
chỗ ta chơi, hai người các người hảo ở chung nha” Tiêu Tử Y ngồi xổm
người xuống, trước tiên giới thiệu 2 người với nhau trong lần đầu gặp
mặt.
Nàng cũng
không có giới thiệu thân phận của bọn chúng, nàng nghĩ đến khi, chúng
chỉ là những đứa nhỏ, không cần thiết phải mang trên vai trọng trách lớn như vậy, nhất là Trạm Nhi.
Tiêu Trạm mở to hai mắt, đầu tiên là
nhìn Tiêu Tử Y, ánh mắt cuối cùng lại trở xuống đến trên người Lý Vân
Tuyển. Nhưng là Tiểu la lỵ lại đem khuôn mặt nhỏ nhắn hướng sang nơi
khác, không thèm nhìn hắn.
“Xin chào, ta là Tiêu Trạm” Tiêu Trạm cố lấy dũng khí nói thật to.
Tiêu Tử Y trên mặt hiện ra biểu tình
không thể tin được, nàng luôn luôn nghĩ Tiêu Trạm là một người thẹn
thùng, thường lui tới đây nhưng thường bị đỏ mặt nửa ngày khi Như Lan
trêu đùa hắn. Không nghĩ tới hắn lần đầu tiên nhìn thấy Lý Vân Tuyển cư
nhiên lại tích cực như vậy.
Nhưng Lý Vân Tuyển không có đáp lại, cái miệng nhỏ nhắn chỉ phát ra thanh âm hừ lạnh, quay đầu nhìn về phía
Nhược Trúc ngẩng đầu lên hỏi: “Nhược Trúc tỷ tỷ, phòng của ta ở đâu?”
Nhược Trúc nhìn nhìn Tiêu Tử Y, sau đó
liền theo ánh mắt chỉ thị của nàng, mang theo Lý Vân Tuyển hướng phía
sau điện Vĩnh Trữ cung đi đến “Tuyển Tuyển, tỷ tỷ dẫn ngươi đi”
“Không được kêu ta Tuyển Tuyển, chỉ có ca ca mới được gọi vậy thôi” Thanh âm bất mãn của Tiểu la lỵ vang lên.
“Được, được rồi, vậy kêu Tuyển nhi đi” Nhược trúc vui vẻ cũng nàng thương lượng.
“Ân, thế cũng được.” Thân ảnh một lớn một nhỏ đi vào phía sau điện.
Tiêu Tử Y không nói gì đứng lên, nhìn
Tiêu Trạm bị đả kích không nói được gì, sờ sờ đầu của hắn nhẹ giọng nói: “Trạm Nhi, hôm nay không phải là ngươi đang đi học sao?”
Tiêu Trạm lăng lăng nhìn về hướng Lý Vân Tuyển vừa biến mất, cũng không chú ý nghe Tiêu Tử Y hỏi. Hắn …quay đầu
lại ngửa đầu nhìn Tiêu Tử Y ủy khuất nói: “Cô cô, có phải Trạm Nhi làm
cho người ta không thích không?” Nam Cung Tiêu không thích hắn thì không tính, hắn không cần tên tiểu tử kia thích hay không thích hắn. Nhưng
đây là một cô bé xinh đẹp mới tới đây a, nhưng ngay cả con mắt cũng
không thèm nhìn hắn, làm cho linh hồn bé nhỏ của hắn gặp phải đả kích
nghiêm trọng.
Tiêu Tử Y cười cười lắc đầu, nắm tay hắn đi đến thư phòng. “Trạm Nhi à, Tuyển nhi hôm nay mới phải chia xa với
ca ca của nàng, về sau ở tại nơi này sẽ không gặp được ca ca của nàng,
cho nên tâm tình không tốt lắm, chúng ta nên thông cảm với nàng”
“Vậy tại sao lại phải rời xa ca ca, đến ở đây vậy cô cô?” Tiêu Trạm kỳ quái hỏi. Với tâm lý của một đứa nhỏ, tự
nhiêm là không thể lý giải được vấn đề sâu sắc như vậy.
Bởi vì….. Tiêu Tử Y nghĩ thế nào cũng
không tìm ra lời để giải thích, chính nàng cũng không rõ rốt cuộc là vì
cái gì lại để Lý Vân Tuyển vào cung. Bất quá một người ở trên vạn người
có đôi khi đưa ra một quyết định tùy tiện, cũng có thể mang đến rất
nhiều hậu quả. Nàng cũng không thể giải thích rõ ràng được, cho nên cuối cùng quyết định là nói sang chuyện khác thì tốt hơn.
“Trạm Nhi, ngươi vẫn chưa trả lời ta, lúc này không phải là ngươi đang ở trên lớp sao?”
Tiêu Trạm hướng tầm mắt nhìn quanh, không biết đang than thở cái gì.
Tiêu Tử Y mang theo hắn đẩy cửa vào thư
phòng, sau đó ôm hắn ngồi ở trên bàn sách, cúi đầu nhìn thẳng hắn. “Nói
cho cô cô biết, tại sao lại ở đây?” Tiêu Tử Y sắc mặt nghiệm túc hỏi.
Chuyện này nếu bị hoàng hậu biết, có thể nào lấy chuyện này làm cái cớ
để cấm Tiêu Trạm đến chơi với nàng không.
Tiêu Trạm rất ít khi thấy Tiêu Tử Y có
vẻ mặt nghiêm túc như vậy, cô cô vẫn luôn dung túng nhìn hắn cười, vô
luận hắn làm chuyện gì đều đứng ra bảo hộ hắn. Cho nên, khi lần đầu tiên hắn nhìn thấy vẻ mặt như thế của bác lại càng thêm ủy khuất mở miệng.
“Thái Phó bảo ta làm văn thơ, nhưng ta không làm được….” Tiêu Trạm cúi gằm khuôn mặt nhỏ nhắn, thành thành thật thật nói.
“Chỉ như vậy?” Tiêu Tử Y bật cười nói. Nàng còn tưởng rằng là chuyện gì chứ!
“Viết thơ không được thì phải cố gắng
viết thôi! Nói đến thơ ca, cô cô có thể giúp ngươi làm” Tiểu hài tử
không làm được thơ ca không phải là chuyện bình thường sao. Thế mà lại
chạy đến chỗ nàng để chốn sao?
Tiêu Trạm thấy Tiêu Tử Y cũng không có
trách cứ hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng khôi phục vẻ tươi vui,
ngẩng đầu lên nhưng lại nhăn đôi lông mày cố gắng nghĩ, “Nga, gọi là
“xuất sư biểu” Thái Phó bắt ta nhất định phải làm được thơ, nếu không
làm được thì hôm nay không cho ta trở về ngủ.”
“Ra. . . . . . Xuất sư biểu?” Tiêu Tử Y
không thể tin lặp lại lới nói. Không thể nào? Bắt một cái tiểu hài tử
bốn tuổi làm xuất sư biểu sao? Nàng nhớ rõ là khi lên đến trung học
trong đầu văn chương cũng khá nhiều rồi mà còn làm bài này rất mất thời
gian, nói chi đến Trạm nhi.
(A Tử: Xuất sư biểu: hiểu nôm na là
cái tờ sớ dâng lên vua nói về việc xuất binh ra trận, vì còn liên quan
đến chap sau nên mình nói lun. Ai có giải thik chuẩn hơn cứ pm mình
chỉnh lại)
Tiêu Trạm tức giận bất bình nói, “không
phải Trạm Nhi không học tập, nhưng việc này Trạm Nhi làm thế nào cũng
không làm được, ta không học nữa!”
Tiêu Tử Y thở dài, xem ra Tiêu Trạm bị
làm cho hạ quyết tâm trốn học chạy tới đây. “Vậy làm sao bây giờ? Cùng
đi gặp bà nội nói chuyện? Hay là cùng nói với phụ vương ngươi? Là ai đã
sắp xếp phu tử dạy ngươi chứ?”
Tiêu Trạm mắt mở to đi lòng vòng, cười
hì hì nói, “Cô cô, ta đoán rằng Thái tiên sinh tìm không thấy ta, nhất
định sẽ tức giận, tám chín phần sẽ không đi tìm bà nội cáo trạng, mà là
lại đây bắt ta trở về.”
Tiêu Tử Y nhướn lông mày, thân thể hướng Tiêu Trạm tới gần vài bước nói: “Nói như vậy, Trạm Nhi hy vọng cô cô
làm cho ngươi … sao?”
Tiêu Trạm lúng túng ngồi trên bàn sách
chà chà, tới gần Tiêu Tử Y, làm nũng lấy tay phe phẩy góc áo của nàng
năn nỉ: “Cô cô lợi hại như vậy, nhất định có thể giúp Trạm Nhi thuyết
phục Thái tiên sinh.”
Tiêu Tử Y cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ
nhắn của Tiêu Trạm khẩn cầu mình, như đang nói là không được cự tuyệt
lời của hắn, nàng không đành lòng nhìn khuôn mặt tiểu tử đáng yêu này
xuất hiện biểu tình uể oải. Nàng thân thủ nhéo nhéo khuôn mặt của hắn
oán hận “Ngươi a! Thật sự là không có biện pháp.”
Tiêu Trạm giơ hai tay lên hoan hô một tiếng: “Cô cô tốt nhất!”
*******Hoàng gia nhà trẻ tiểu kịch trường*****
Ở cổ đại không có thuốc trừ sau, rau quả hoặc hoa quả có sâu là thật bình thường. Thế nhưng tại thời điểm Tiêu
Tử Y …, sẽ không xuất hiện tình huống này. Nhưng là Tiêu Trạm cũng rất
thích cầm cả quả táo cắn, cái này có vẻ nguy hiểm a.
Tiêu Tử Y nhìn Tiêu Trạm ăn quả táo ngon lành, lo lắng nói: “Lưu ý đừng ăn vào trong, quả táo có sâu đấy!”
Tiêu Trạm ngừng lại, chớp chớp mắt to nói:”Tại sao ta phải lưu ý chứ? Đúng ra là nó phải lưu ý ta chứ!”
“…………”
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT