Không thể hỏi, không nên hỏi,
cũng không biết hỏi như thế nào, khiến cho Thiệu Kỳ Á buồn bực không vui, ngay
cả khi cùng Bảo Đế ăn tối cũng không yên lòng.
Nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, trong đầu anh lại hiện ra hình ảnh Bảo Đế và người
đàn ông kia ôm nhau, đâm vào tim anh đau nhói.
Anh không thể mất đi cô! Sau khi hưởng qua hạnh phúc ngọt ngào khi có cô, anh
đã không còn có thể khổ sở chờ đợi giống như trước nữa!
“Kỳ Á? Anh đang ngẩn người sao?” Bảo Đế thấy cái nĩa của anh bỗng nhiên dừng
giữa không trung không nhúc nhích, trầm tư suy nghĩ, không nhịn được lên tiếng
gọi anh.
Anh hoàn hồn nhìn lại, trông thấy ánh mắt tò mò buồn bực của Bảo Đế.
“Đang suy nghĩ một số chuyện.” Anh qua loa trả lời.
Rốt cuộc muốn nói ra chuyện anh thấy cô và người khác ôm nhau trong mưa hay
không?
Nếu nói ra, anh phải giải thích vì sao lúc tan ca lại xuất hiện ở trước tòa nhà
của tập đoàn Alston, cũng tương đương với việc thừa nhận thân phận rồi.
Nhưng hai sự việc trộn lẫn mà nói, sẽ làm tình huống trở nên phức tạp, nói
không chừng Bảo Đế không thể tha thứ anh che giấu cô, cho nên thật sự không
ổn...
“Suy nghĩ việc gì, có thể nói ra không “ Cô cất giọng nhẹ nhàng, nghĩ muốn chia
sẻ phiền não cùng anh.
“Chỉ là chuyện công ty thôi, không có gì?” Không thể hỏi thẳng, anh đành phải
nói dối.
“Mặc kệ là chuyện gì, em đều muốn chia xẻ với anh, vì sao cái gì anh cũng không
nói cho em biết?” Cô nhướng đôi mày thanh tú, chu miệng so đo.
Anh lớn hơn cô bảy tuổi, trưởng thành chững chạc hơn cô, gặp việc cũng nhiều
hơn so với cô, cho nên nuông chiều che chở cô, nhưng mà cô không muốn đơn
phương hưởng thụ sự bảo bọc của anh, cô cũng muốn đi vào nội tâm anh để hiểu rõ
anh hơn, cho dù anh không muốn làm cho cô lo lắng phiền não, nhưng cô vẫn muốn
chia xẻ cùng anh.
“Bất kể có chuyện gì em cũng đều chia xẻ với anh?” Thiệu Kỳ Á thừa dịp hỏi,
không thích tự mình nghi ngờ như vậy.
“Đương nhiên...” Cô trả lời không chút do dự, đến lúc nhớ lại chuyện xảy ra lúc
sớm thì không khỏi nghẹn lời.
Có muốn nói cho Kỳ Á việc Lục Đông Văn đến tìm cô không?
Cô vừa mới nói bất kể chuyện gì cũng đều chia xẻ với anh, hiện tại sao có thể
giấu diếm? Dù sao, anh ta tìm đến cô cũng chẳng phải việc gì lớn, bọn họ đã
không còn quan hệ gì nữa rồi!
Trong lúc Bảo Đế chần chờ mất mấy giây, Thiệu Kỳ Á nhìn thấy vẻ mặt cô biến hóa
rất nhỏ, lòng lại trầm xuống.
Vì sao cô do dự? Có cái gì không thể nói sao?
Anh thực mâu thuẫn, vừa muốn lại vừa không muốn nghe cô nói, anh hy vọng cô
thẳng thắn, lại không hy vọng nghe được việc gì làm tổn hại đến tình cảm giữa
bọn họ lúc này!
Đây... là ghen sao? Thì ra có mùi vị như vậy.
“Xem ra, em cũng có chuyện không thể nói với anh.” Vẻ mặt anh buồn bã, nếu cô
không nói, vậy đại biểu là có vấn đề!
“Không có đâu!” Cô vội vàng phủ nhận, muốn chứng minh sự trong sạch của mình.
“Bởi vì mới xảy ra, cho nên em còn chưa kịp nói với anh.”
Tim Thiệu Kỳ Á đập dồn dập, bề ngoài lại bình tĩnh xem cô, lặng lẽ đợi nghe
tiếp.
“Lúc tan tầm, em thấy Lục Đông Văn đang đợi em ở trước cửa công ty.”
Cô thẳng thắn nói.
“Anh ta muốn làm cái gì?” Anh hơi nhíu mày, muốn biểu hiện phong độ, nhưng
giọng nói lại không giấu được sự căng thẳng.
“Anh ta nói xin lỗi em, khóc lóc kể lể với em.”
“Khóc lóc kể lể?” Anh kinh ngạc cao giọng.
Gặp quỷ, đây là chiêu gì?
Chẳng lẽ Lục Đông Văn lại dùng chính sách tranh thủ sự đồng tình sao?
“Vâng, anh ta nói bị người ta tổn thương, mới biết được cảm giác bị thương thực
đau khổ, cho nên đến xin lỗi em, anh ta nói người kia bắt cá hai tay, không cần
anh ta nữa, nói anh ta không đáng một đồng, khiến anh ta bị tổn thương, anh ta
ôm em vừa nói vừa khóc, nước mắt nước mũi ròng ròng, thật thê thảm!”
Vốn cô nên nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, vui sướng khi người gặp họa, nhưng
nhìn thấy một người đàn ông khóc đến bù lu bù loa, cô thật sự không đành lòng.
“Sau đó như thế nào?” Cô không có giấu diếm chuyện Lục Đông Văn ôm cô, làm cho
anh rất vui mừng, nhưng anh muốn biết cô có bị Lục Đông Văn đả động hay không?
“Cứ như vậy thôi, còn sau đó cái gì chứ?” Cô kỳ quái hỏi lại.
“Anh ta không có đề nghị quay lại? Không có nói muốn em trở lại bên anh ta
sao?” Thiệu Kỳ Á có phần nóng nảy, không nhịn được hỏi ra nỗi lo lắng trong
lòng.
Vấn đề anh hỏi khiến Bảo Đế ngẩn ra. Sao anh lại hỏi như vậy?
Đã nhiều lần, cô thấy được áp lực lo lắng và quan tâm trong đáy mắt anh, nay
đột nhiên hiểu rõ. Thì ra, anh lo lắng cô sẽ rời khỏi anh!
Trong lòng xuất hiện tia ngọt ngào, khóe miệng Bảo Đế chậm rãi cong lên, vươn
tay ôm lấy khuôn mặt tuấn tú, tinh nghịch vuốt ve.
“Anh đang ghen phải không?” Giọng nói của cô rất đắc ý.
Thiệu Kỳ Á tức giận nhìn cô, không có phủ nhận.
“Tuy rằng anh ta nói rất hối hận, nhưng cũng không có yêu cầu quay lại, cũng
không muốn em trở về bên cạnh anh ta.” Cô cười hôn anh một cái. “Cho dù có, em
cũng không thể đáp ứng.”
Tâm tình chuyển biến tốt đẹp, anh thấp giọng hỏi: “Tại sao?”
“Bởi vì em yêu anh.” Cô cười rất ngọt ngào. Có một người đàn ông như vậy ở bên
cô, trong mắt cô sao còn có thể nhìn thấy những người khác nữa!
Thiệu Kỳ Á cũng cười, bởi vì một lời “yêu” của cô, mây đen trong lòng anh liền
biến mất.
Anh ôm lấy cổ cô, kéo cô đến trước mặt, hôn cô thật sâu.
Anh không nên suy nghĩ lung tung, mà nên tin tưởng chính mình, tin tưởng cô.
※ ※ ※
Trải qua một thời gian ngắn lên kế hoạch và điều tra, những tệ nạn ẩn dấu trong
bộ phận thiết kế tập đoàn Alston rốt cục cũng phơi bày.
Trên bảng thông báo của văn phòng dán lên chỉ thị nhân sự mới nhất - nhà thiết
kế Hà Lỵ bởi vì không đảm nhiệm được chức vụ, buộc thôi việc.
Chữ viết lớn tương đối nổi bật, mọi người đều bàn luận về việc này, cũng có
nhiều người âm thầm trầm trồ tán thưởng.
Nguyên nhân buộc thôi việc viết rất mơ hồ, chỉ có bốn chữ đơn giản “Không thể
đảm nhiệm”, nhưng vì sao không thể đảm nhiệm, quá nhiều ý kiến khác nhau, trừ
bỏ cấp trên cũng không có ai biết được.
Thời gian trước, đột nhiên tuyên bố trợ lý thiết kế hàng tháng cũng có thể giao
nộp tác phẩm thiết kế lên tổng giám, lúc ấy mọi người chỉ cảm thấy đây là thay
đổi tốt, sau đó không lâu, tổng giám lại thần thần bí bí muốn toàn bộ nhóm trợ
lý thiết kế ở lại tăng ca, chia cho mọi người những tập câu hỏi, dùng hình thức
không cần ghi tên để điền vào, bên trong đều là những câu hỏi về ưu điểm,
khuyết điểm cùng với cảm tưởng của cá nhân đối với sự vận hành và thao tác của
bộ phận thiết kế.
Nhóm trợ lý thiết kế phần lớn là tuổi còn nhỏ, mọi người nghĩ rằng trả lời câu
hỏi là vì cấp trên muốn điều chỉnh đổi mới bộ phận thiết kế, hơn nữa vừa nghe
đến không phải ghi tên liền không có cảnh giác, nói thoải mái, có gì khó chịu,
thua thiệt hoặc là có đề nghị gì, toàn bộ đều tuôn ra.
Bởi cái gọi là ác giả ác báo, đúng như Thiệu Kỳ Á dự đoán, Hà Lỵ cũng không
phải lần đầu tiên lấy trộm thiết kế, sớm có nhiều trợ lý mới đã bị cô ta chèn
ép, nhưng e ngại chức quyền và lai lịch của cô ta, nên chỉ có thể nuốt xuống
cơn giận không dám nói gì, lần này đây có tập câu hỏi điều tra, vừa vặn để cho
những người bị ức hiếp này có đường mà tố cáo.
Có chuyện tố cáo rồi, Thiệu Kỳ Á liền bảo Richard nghĩ biện pháp lấy chứng cớ,
biết được cấp trên muốn điều tra, nhóm trợ lý cũng không để ý đến chuyện giấu
tên, tất cả đều không ngần ngại đem tình hình và diễn biến đã trải qua, cùng
với bản thiết kế gốc để so sánh và mục lục thành phẩm đã ra mắt làm thành báo
cáo trình lên.
Bị nhiều người tố cáo, Hà Lỵ dù miệng lưỡi bén nhọn thế nào cũng không có cách
nguỵ biện nữa, chỉ có thể nhận tội.
Bởi vậy, Thiệu Kỳ Á cho cô ta nghỉ việc, song vẫn nhân hậu không có công bố
chuyện cô ta đã làm, cho dù Alston không thể giữ người này lại, cũng không cần
chặn đường lui của cô ta.
Sau khi Dụ Bảo Đế biết tin tức này, cũng không có cảm thấy vui sướng, ngược lại
mơ hồ cảm thấy kỳ lạ, lại nói không ra kỳ lạ ở chỗ nào.
Giờ phút này, cô nằm trên ghế sô pha trong nhà Thiệu Kỳ Á, ánh mắt tuy rằng
nhìn ti vi, nhưng suy nghĩ trong đầu đã bay loạn rồi.
“Ha, không ngờ em lại xem đài Yo Yo?” Thiệu Kỳ Á vừa tắm rửa xong, mỉm cười
phát hiện cô bạn gái nhỏ đang xem phim hoạt hình.
“Sao? Không có!” Đột nhiên hoàn hồn, Dụ Bảo Đế ngượng ngùng vội vàng chuyển
kênh.
“Xem phim hoạt hình thì phim hoạt hình, có quan hệ gì đâu? Anh cũng sẽ không
cười em.” Anh ngồi xuống, đem chân Bảo Đế đặt lên chân mình, hai người ở bên
nhau vô cùng thân mật và tự nhiên
“Rõ ràng không có xem!” Hai người chênh lệch nhiều tuổi, cô cũng không muốn làm
cho anh cảm thấy mình thật ngây thơ.
“Được... Không có không có.” Anh chiều theo cô
“A, anh biết không? Nhà thiết kế trước đây em nói, hôm nay bị công ty cho nghỉ
việc đó!” Cô dùng mũi chân chạm chạm vào chân anh, theo thói quen cùng anh chia
xẻ chuyện đã phát sinh trong ngày.
“Anh biết.”
“Biết?” Cô kinh ngạc bật dậy, mắt trợn tròn ngạc nhiên hỏi: “Làm sao anh biết?”
Đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên ghé sát vào của Bảo Đế, cùng ánh mắt
hồ nghi buồn bực, Thiệu Kỳ Á cứng đờ.
Không xong, lỡ lời rồi!
“Anh nói là anh biết, cái loại người như cô ta, đi đêm nhiều sẽ có ngày gặp
ma.”
Anh vội vàng sửa miệng, tươi cười giải thích.
“Oh.” Cô lộ ra vẻ mặt “thì ra là thế”, còn tưởng rằng anh đã biết trước! “Nhưng
mà, không biết nguyên nhân cho thôi việc là gì, chỉ nói là không thể đảm nhiệm
chức vụ.”
“Nhất định là công ty phát hiện hành vi đê tiện của cô ta rồi, bằng không sao
có thể vô duyên vô cớ cho thôi việc? Nói không thể đảm nhiệm chức vụ chẳng qua
là cho cô mặt mũi nha?” Anh suy luận.
Trên thực tế, Thiệu Kỳ Á đối với chuyện lần này rõ như lòng bàn tay, bởi anh
thấy cô bị ức hiếp nên mới điều tra, ngoại trừ giúp cô trút giận, cũng thay
công ty loại bỏ phân chuột.
“Có lẽ là vậy.” Dụ Bảo Đế nhún nhún vai, chấp nhận phân tích của bạn trai,
chuyển hướng gối lên đùi anh. “Em cảm thấy thật khéo, ở trong chỗ tối tăm, ông
trời giống như cũng đang giúp ta.”
“Sao lại nói như thế?” Anh nhẹ hỏi, bàn tay ôn nhu vuốt tóc cô.
“Anh xem, khi thiết kế của em bị lấy trộm, đúng lúc tổng giám lại thông báo
quyết định cho trợ lý có thể mỗi tháng trực tiếp nộp bản thiết kế, có phải
giống như người ta vẫn nói, khi một cánh cửa đóng lại trước mắt bạn, Thượng Đế
nhất định sẽ vì bạn mà mở ra một cánh cửa khác hay không?” Cô rất nghiêm túc
hình dung.
“Đúng.” Anh mỉm cười đáp lại, thật cao hứng vì trở thành Thượng đế thay cô mở
cửa.
“Còn nữa, tuy rằng em không có làm lớn chuyện Hà Lỵ lấy thiết kế của em, nhưng
cô ta cuối cùng vẫn bị công ty cho nghỉ việc, dường như công ty cũng biết sự
kiện kia, anh không cảm thấy rất trùng hợp, rất kỳ quái sao?” Cô càng nghĩ càng
buồn bực, chẳng lẽ mình có tâm điện cảm ứng?
“Đâu có gì kỳ quái, điều này cho thấy người đứng đầu cũng có ánh mắt sáng suốt
cùng đầu óc minh mẫn.” Thiệu Kỳ Á âm thầm khen chính mình một phen.
Thật ra may là có Dụ Bảo Đế, nếu không anh cũng không biết trong bộ phận thiết
kế lại có tệ nạn như vậy, nói không chừng còn vì thế mà làm bỏ lỡ rất nhiều
nhân tài mới!
“Nói đến người này... tổng tài tập đoàn Alston khu vực châu Á tên gọi là Archil
Taylor, cũng là trai đẹp lai ngoại quốc giống anh, nghe nói tuổi cũng cỡ anh
vậy, em đến bây giờ còn chưa biết tổng tài trông như thế nào nữa!” Dụ Bảo Đế
đối với tổng tài thần bí rất tò mò, nhưng dù sao cũng chỉ là nhân viên cấp
thấp, không có cơ hội nhìn thấy lão đại.
Nghe cô đột nhiên bàn tán về chính mình, trong lòng anh chợt nhảy lên một cái,
ho khan.
“Sao lại hiếu kỳ như vậy?” Vì che dấu sự chột dạ, anh còn nghiêm khắc vỗ vào
trán của cô.
“A!” Cô ôm trán hô nhỏ, ngước mắt nhìn anh. “Tò mò là bản tính của con người
mà!”
Không ổn, thiếu chút nữa đã quên người đàn ông này trưởng thành thì trưởng
thành rồi, nhưng thùng dấm chua lại rất lớn, ở trước mặt anh đàm luận về người
đàn ông khác, cô có thể sẽ bị căng da ra mất.
“Là con lai giống anh, tuổi lại sai lệch không nhiều lắm... Nói không chừng,
chính là anh đó!”
Thiệu Kỳ Á cố ý thử ám chỉ.
Dụ Bảo Đế cười hi hi duỗi tay ôm cổ anh, kéo anh tới gần hơn, nhích lại gần
mình.
“Mặc kệ anh là ai, dù sao anh cũng đều là của em.” Dứt lời, cô ngẩng đầu hôn
môi của anh, sau đó dùng đôi mắt phát sáng lấp lánh nhìn anh.
Tuyên cáo của cô hoàn toàn biểu đạt tham muốn chiếm giữ, khiến cho Thiệu Kỳ Á
lộ ra nụ cười thỏa mãn.
“Em nói cực kỳ đúng.” Mặc kệ anh là Thiệu Kỳ Á, hay là Archil Taylor, anh đều
là người đàn ông của Dụ Bảo Đế!
Cúi người lần nữa, anh che đi cái miệng nhỏ đầy mùi đàn hương, nhiệt tình khuấy
đảo hô hấp của cô, dây dưa với cái lưỡi hồng nhạt của cô, không khí nhất thời
trở nên nóng bỏng như lửa.
Dụ Bảo Đế khẽ thốt ra tiếng rên rỉ, cảm giác bàn tay của anh qua lại vuốt ve
trên đùi cô, cởi bỏ áo của cô, lộ ra da thịt trắng mịn, anh dùng ánh mắt mê
luyến tán thưởng vuốt ve thân thể xinh xắn của cô, ánh mắt của anh khiến cho cô
trở nên mẫn cảm lại hư không khát vọng.
Cô chủ động dâng lên đôi môi đỏ hồng, cởi bỏ nút áo anh, muốn anh cũng trần
trụi như cô, anh nâng bộ ngực cô lên, đầu ngón tay nghịch ngợm quay tròn ở đỉnh
núi của cô, đôi lúc lại gảy nhẹ, mang đến cho cô từng đợt điện lưu tê dại khó
kìm nén.
Nụ hôn của anh dao động đi xuống, môi hôn lên vành tai của cô, lấy lưỡi trêu
chọc, căn nguyên dục vọng để tại nơi mềm mại giữa hai chân cô, vuốt ve nơi ướt
át động tình.
“Ưm...” Cô ôm lấy anh, môi khẽ ghé vào lỗ tai anh rên rỉ, nũng nịu thở dốc rồi
ngâm nga, giống như khúc nhạc gợi tình đánh thức ham muốn cuồng nhiệt trong cơ
thể.
Đôi môi mỏng nóng bỏng ghé thăm đỉnh núi, mút đến khi nó đứng thẳng đỏ tươi,
lấy răng khẽ cắn rồi lại lấy lưỡi nhẹ vờn quanh, dòng điện mất hồn như ăn mòn
các giác quan của cô, khiến cô kìm lòng không được cong thân thể mềm mại lên,
ôm lấy anh, ưỡn mình tới phía trước đòi hỏi nhiều hơn.
Anh kéo khóa quần jean của cô, đưa tay vói vào tam giác ấm áp ẩm ướt kia, thăm
dò vào trong khe hở, đẩy ra cánh hoa mượt mà, tìm lấy nhụy châu thần bí, lấy
đầu ngón tay trêu đùa, làm cho tình triều tràn ra, cũng khiến cô không chịu nổi
khoái cảm mãnh liệt, tựa vào đầu vai anh khẽ rên rỉ nấc lên.
“Kỳ Á...” Cô bất lực khẽ gọi, khát vọng anh lấp đầy sự trống rỗng của cô.
Rút đi lớp quần áo cuối cùng của nhau, anh nâng cao mông của cô, lại cầm lấy
chính mình để cho cô ngồi xuống, từng tấc tiến vào trong cơ thể cô, thẳng đến
chỗ sâu trong con đường u tối, hai người không hẹn mà cùng bật ra tiếng thỏa
mãn sung sướng.
Anh vỗ vỗ mông cô, khàn giọng cổ vũ. “Hôm nay giao cho em quyền chủ đạo.”
“Em không biết...” Cô hờn dỗi, thử di chuyển vài cái, xấu hổ đến đỏ bừng cả
khuôn mặt, không dám nhìn anh.
“Em không biết, vậy để anh tới!” Anh cong khóe miệng, ôm chặt eo của cô, một
lần lại một lần thẳng tiến chỗ sâu trong cô, dòng điện tê tê dại dại như chạy
tán loạn trong cơ thể hai người.
Cô dần dần thích ứng với chuyển động của anh, thân thể theo bản năng phối hợp
với anh, hai người ăn ý cùng tạo ra tiết tấu tuyệt vời, nghênh đón cao trào
xông đến.
Anh điên cuồng vì cô, cô vì sự mạnh mẽ của anh mà mê say, bọn họ tận tình ân ái
trong cơn sóng kích tình, mãi đến khi cảm giác cơn lốc xoáy khổng lồ thần kỳ
cuốn cả hai vào, bọn họ mới cùng nhau leo lên đến thiên đường tình dục, cùng
hưởng thụ cực hạn của hoan ái...
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT