Tam hoàng tử vung bàn tay nhỏ nhắn lên: “Không phải tìm nữa, ta thấy vị trí

này là tốt nhất rồi.”

Sử Xiển Lập thầm thấy sảng khoái, lúc ở kinh đô hắn cũng quản lý chuyện làm

ăn của Bão Nguyệt lâu ít ngày nhưng không ngờ mang theo Hoàng tử chọn địa

điểm lại sung sướng thuận lợi tới mức này, có tiền là được, làm việc đúng là

nhanh chóng gọn gàng.

Tam hoàng tử ngây người hỏi: “Trên đời này còn nhà ai có chỗ dựa lớn hơn ta?”

Sử Xiển Lập há hốc miệng, một lúc lâu sau vẫn không nói gì, gắng gượng nuốt

ngụm máu tươi đang vào trong bụng, mỉm cười nói: “Vạn nhất... có phần của

phủ Tổng đốc hoặc nhà Tuần phủ, tuy điện hạ không để ý nhưng dẫu sao cũng

phải nể mặt các quan viên này một chút.”

Tam hoàng tử tuy nhỏ tuổi nhưng không phải thằng nhóc hồ đồ, nghĩ lại cũng

thấy có lý. Tổng đốc Tiết Thanh không phải loại người mình có thể dễ dàng đắc

tội, hơn nữa mình từ kinh đô xa xôi đi ngàn dặm đường đến đây, vừa mở đầu đã

làm các đại quan Giang Nam mất mặt, chỉ e chuyện này cũng không dễ nhìn.

Nhưng cậu nhóc nhìn vị trí quán rượu, càng nhìn thì trong lòng càng ngứa ngáy,

càng xem thì càng thấy tuyệt diệu, hai hàng mi nhỏ nhắn cau lại một hồi lâu rồi

mới nói: “Cũng phải hỏi thử xem, nếu để vùng đất tốt như vậy chạy mất, Phạm

Nhàn thì không đau lòng nhưng ta sẽ tiếc nuối rất nhiều ngày.”

Đám người đứng bồi hồi ngoài cửa quán một hồi lâu, chỉ tập trung quan sát bố

cục, chắn luôn ngoài cửa vào quán, không dùng cơm mà chỉ ngửi mùi. Thành

Tô Châu tuy tam giáo cửu lưu hỗn tạp nhưng chưa từng có chuyện như vậy,

đám người này đứng ngoài cửa quán chỉ chỉ trỏ trỏ, âm thầm bàn tán, lập tức

khiến mọi người trên đường chú ý. Có điều đám người thấy đối phương quần áo

ngăn nắp, hộ vệ cao to lực lưỡng, không giống người giang hồ, cho nên tất cả

mọi người trên đường đều cố kiềm chế ham muốn xem trò hay của mình.

Chỉ có chưởng quầy của quán rượu cực chẳng đã bước ra, nở một nụ cười nghề

nghiệp rồi hỏi: “Chư vị có muốn vào trong nếm thử đồ ăn tiêu biểu của quán

chúng ta không? Quán chúng ta là Trúc Viên quán, cùng với Giang Nam cư

được tôn là Tô Châu nhị lầu, đồ ăn thật sự không tệ.”

Hắn thấy mấy người trước lầu có vẻ tới từ nơi khác, hơn nữa chắc thân phận bất

phàm cho nên mới cười nói như vậy. Sau lưng Trúc Viên quán cũng có chỗ dựa,

nhưng người buôn bán đương nhiên phải có tâm tư linh hoạt, chỉ nói tới chuyện

buôn bán, lời nói hoàn toàn không có ý trách đối phương đứng chặn ngoài cửa

lầu.

Sử Xiển Lập sửng sốt, mỉm cười ôn hòa nói: “Ngại quá ngại quá, nhất thời thất

thần, chưởng quầy chớ trách.”

Chưởng quầy nhanh chóng nói vài lời khách khí với quý khách, Tam hoàng tử

không chịu được cái kiểu lề mề này, bèn đi tới nói: “Vào trong rồi tính.” Nói

đoạn dẫn đoàn người vào trong lầu, cuối cùng còn bỏ lại một câu: “Chưởng

quầy, bố trí một gian phòng yên tĩnh, có một số việc cần lĩnh giáo đôi chút.”

Chưởng quầy sửng sốt, thầm nghĩ huynh trưởng nhà ngươi còn chưa lên tiếng,

sao lại tới phiên thằng nhỏ cướp lời? Sử Xiển Lập ho khan hai tiếng che giấu rồi

bước theo vào trong lầu.

Mọi người còn chưa ngồi ấm chỗ trong phòng, chưởng quầy đã đích thân vào

bắt chuyện. Tam hoàng tử không nói lời thừa, cực kỳ trực tiếp hỏi thăm:

“Chưởng quầy này, căn lầu của ngươi có bán không?”

Chưởng quầy hôm nay kinh ngạc nhiều rồi, thầm nhủ vị giọng điệu của vị tiểu

công tử này đúng là không nhỏ, nhưng đời này hắn đã ứng phó với không biết

bao nhiêu chuyện khó xử rồi, bèn khiêm nhường cười nói: “Tiểu công tử, căn

lầu này kinh doanh không tệ, hình như chủ nhân không định bán.”

“Dám hỏi quý tính chủ nhân?” Sử Xiển Lập ở bên cạnh thầm oán trách điện hạ

nôn nóng quá, nhưng vẫn ôn hòa hỏi.

Chưởng quầy không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh đáp: “Chủ nhân họ Tiền.”

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Sau khi chưởng quầy đi khỏi, Sử Xiển Lập mới nhíu mày nói: “Mới tới Tô

Châu, còn chưa hiểu quan hệ bên trong, không biết họ Tiền là thần thánh

phương nào.’

Tam hoàng tử đứng dậy, đẩy cửa sổ gian phòng, sắc mặt không khỏi ngây ngốc,

cứ như nhìn thấy thứ kỳ quái gì đó.

Sử Xiển Lập thầm sinh nghi, đi tới sau lưng cậu bé, nhìn ra ngoài cửa sổ, lại lập

tức sợ run lên tại chỗ.

Chỉ thấy ngoài cửa sổ là vườn sau của Trúc Viên quán, trong vườn có một cái

hồ hình vuông, tuy mặt hồ không rộng nhưng được cái thanh tĩnh. Hai bên có

bức tường ngăn cách phố xá náo nhiệt, mặt cỏ trong sân còn chưa xanh nhưng

đã có thể thấy được cảnh sắc tươi đẹp của ngày xuân.

“Đúng là giống...”

Hai người đồng thời mở miệng cảm thán. Nói nơi này giống, đương nhiên là chỉ

bố trí đằng sau của căn lầu này giống Bão Nguyệt lâu ở kinh đô. Đặc biệt là trên

mặt cỏ kia, nếu lại xây thêm một tiểu viện thanh tịnh, chỉ e sẽ thành song sinh

với Bão Nguyệt lâu ở kinh đô.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play