Trong phúc chốc, hắn liền đuổi kịp ba người thiếu niên áo bào trắng kia. Thiếu niên áo trắng mạnh mẽ nhìn về phía Tô Minh, thần sắc kỳ dị, hắn không ngờ đối phương có thể đuổi theo.
- Không còn nữa, chỉ có sáu viên thôi!
Huyền Thương lập tức truyền ra thần niệm, âm thanh cũng mang theo một tia lo lắng. Hiển nhiên, cho dù hắn không nói thật thì nhiều nhất cũng chỉ còn lại có một hai viên thôi.
Tô Minh cũng không bức bách, không nói gì nữa mà hào quang trong hai mắt chợt lóe rồi lộ ra vẻ quyết đoán. Hắn không thể tiếp tục dừng lại trong biển lửa quá lâu, nếu không thì thân thể chí bảo này sẽ vỡ vụn ra mất.
- Oán Ngụy, dốc hết tốc lực đi về phía trước, không cần để ý đến ta!
Hắn truyền thần niệm cho hắc mã. Sáu con mắt của Oán Ngụy đồng thời lóe lên rồi gào thét đón biển lửa. Tiếng gào thét này khiến thiếu niên áo trắng bên cạnh đổi sắc, càng làm cho sắc mặt Chu Hữu Tài và Hỏa Khôi lão tổ đi trước biến đổi. Lại thấy chỉ trong phút chốc, con hắc mã này đã tăng vọt tốc độ vô số lần.
Mạnh mẽ lao ra, nháy mắt liền vượt qua thiếu niên áo trắng, lại càng vượt qua Chu Hữu Tài và Hỏa Khôi lão tổ. Tô Minh lập tức có cảm giác một ngọn lửa cường đại đang bao phủ hắn lại, bao phủ nơi này. Thân thể hắn truyền đến từng trận đau nhức. Những đợt đau nhức này lập tức phân tán thành sáu phần chia đều có sáu người. Oán Ngụy bên dưới Tô Minh lại tăng tốc độ lần nữa.
Tô Minh biết những người khác có thể ở bên trong ngọn lửa đen này mà vẫn giữ vững vàng, đều đặn nhanh chóng đi về phía trước mà hắn không thể vì những người đó là thân thể thật sự, là do tu vi bản thân. Nhưng thân thể của hắn là do chí bảo biến thành, sẽ có hư hao nhất định. Như vậy hắn phải toàn lực bay nhanh ra khỏi biển lửa để giảm tổn thương xuống, nên hắn phải lựa chọn đi trước.
Lao vút đi trong nơi này, thân thể của hắn bị thiêu đốt, khô nứt nhưng Oán Ngụy phía dưới vẫn giữ tốc độ nhanh như chớp. Sau khi vượt qua Chu Hữu Tài và Hỏa Khôi lão tổ, Oán Ngụy trực tiếp đụng thẳng vào bức tường vô hình cản trở trong ngọn lửa.
Rầm một tiếng, bức tường vô hình cản trở truyền đến phản chấn mãnh liệt. Phản chấn này đánh sâu vào người Tô Minh, lập tức năm người kia phân tán ra. Cùng lúc đó, Tô Minh dẫn động khí tức Ách Thương, gọi phân thân Ách Thương dung nhập vào thân thể, khiến tu vi thân thể trực tiếp đạt đến giới hạn cao nhất rồi lại theo Oán Ngụy vọt tới bức tường cản trở kia. Một tiếng chấn động nổ vang khuếch tán ra bốn phía trong biển lửa, bức tường cản trở vô hình kia chợt vỡ vụn ra, Oán Ngụy mạnh mẽ lao ra!
Lúc bức tường cản trở này nổ vang thì đồng thời Tô Minh được Oán Ngụy kéo đi, bỗng nhiên chạy ra khỏi biển lửa, xuất hiện ở đài cao trên tinh không của Đệ Ngũ Hỏa Lò.
Hắn thấy trên bình đài có hai người Hoàng Mi và Tử Long, nhận thấy ánh mắt của hai người đều ngưng tụ trên người mình, lại càng mơ hồ thấy Tử Long kia đang khẽ cười và Hoàng Mi đang nhíu chân mày lại.
Tô Minh cũng không kịp suy nghĩ nhiều, sau khi lao ra thì lập tức hạ nền đất, trong phút chốc liền rơi xuống bình đài. Oán Ngụy vẫn như thường nhưng thân thể do Tô Minh khống chế đã xuất hiện dấu hiệu bị đốt cháy cả tảng lớn. Hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt vận chuyển tu vi lực lượng trong thân thể. Cùng lúc đó, bốn người Huyền Thường vừa ở trạng thái khẩn trương cao độ cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng nhanh chóng chữa trị thương thế.
Mặc dù Hứa Tuệ không nói gì nhưng trong lòng cô cũng lo lắng không kém bốn người Huyền Thương. Giờ phút này, thấy Tô Minh không việc gì thì cô cũng yên lòng, tiếp tục vận chuyển tu vi lực lượng trong thân thể dung nhập vào để chữa trị vết thương.
Do đó, thân thể Tô Minh thao túng này trong mắt hai người Hoàng Mi và Tử Long, vốn vô cùng chật vật nhưng bằng tốc độ mắt thường nhìn thấy đã hoàn toàn khôi phục một cách nhanh chóng. Những chỗ bị đốt cháy đã biến mất, những dấu vết thiêu đốt nhạt dần, chỉ trong thời gian mấy hơi thở đã tốt hơn phân nửa.
Nhưng Tô Minh biết đây chỉ là bên ngoài nhìn vào mà thôi. Trên thực tế, thân thể do chí bảo này biến thành đã tồn tại tổn thương không thể nào chữa được, không biết còn có thể kiên trì biến ảo được bao lâu nhưng hiển nhiên thời gian sẽ không quá dài.
Dù sao vật này cũng là do Hiên Tôn luyện chế. Nếu không có chí bảo này mà chỉ dựa vào bản thân Tô Minh, cho dù có phân thân Ách Thương thì cũng khó có thể kiên trì trong ngọn lửa đen lâu như vậy. Mà tốc độ bản thân không đủ thì cũng khó tiến vào trong Đệ Ngũ Hỏa Lò. Trừ phi là phân thân Ách Thương cường đại thêm lần nữa thì có lẽ sẽ làm được.
Tuy nói bây giờ là mưu lợi, hơn nữa còn dựa vào tốc độ của Oán Ngụy nhưng cho dù là mưu lợi thì cũng được.
Tô Minh mở mắt ra liền nhìn thấy Tử Long chân nhân đang mỉm cười gật đầu với hắn, về phần đại hán Hoàng Mi kia thì hừ lạnh một tiếng, cũng không nói gì.
Hai mắt Tô Minh lóe lên một tia khó có thể tra xét. Thái độ của hai người này với hắn biến đổi như vậy, hoàn toàn khác hẳn với lúc bên ngoài nhất định là có một số nguyên nhân mà hắn không biết.
Đang lúc trầm tư, phía trên biển lửa lại truyền đến tiếng nổ vang kịch liệt. Sau khi tiếng nổ vang truyền đến liên tiếp, Hỏa Khôi lão tổ là người đầu tiên lao ra, sau đó là Chu Hữu Tài, cuối cùng là thiếu niên áo trắng kia.
Ba người này nối tiếp nhau hạ xuống tảng đá rồi ngẩng đầu nhìn về phía biển lửa, trong mắt vẫn còn mang theo vẻ khiếp sợ. Bộ dáng ba người này cũng tương đối chật vật, hiển nhiên đối với việc đi trong ngọn lửa hủy diệt, cho dù là tu vi bọn họ thì cũng rất lao lực.
Sau khi ba người này nhìn phía biển lửa thì gần như đều chuyển ánh mắt về phía Tô Minh. Trong mắt ba người đều có vẻ ngưng trọng, hơn nữa còn có một tia kỳ dị. Đây là lần đầu tiên bọn hắn nhìn thẳng vào Tô Minh. Lúc trước chẳng qua hơi suy đoán một chút nhưng thực ra trong lòng cũng không quá để ý, chẳng qua là cảm thấy người có thể tới thì cũng không phải là hạng người quá yếu.
Bây giờ, sau khi trải qua chuyện này, biểu hiện của Tô Minh đã làm cho ba người coi trọng.
- Ngươi có thân thể Hỏa Khôi mà không đi vào sau chúng ta, lại để cho một tên tu sĩ đi trước.
Thần sắc Tô Minh bình tĩnh trong trong lòng không ngừng tính toán.
- Hoàng Mi chọn Hỏa Khôi lão tổ, mà Tử Long chân nhân lại chọn ta!
Ánh mắt Tô Minh khẽ đảo qua phía Tử Long chân nhân. Trong mắt Tử Long lộ ra một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh biến thành tán thưởng, gật đầu. Hiển nhiên hắn hoàn toàn từ ánh mắt Tô Minh mà nhìn thấu tâm tư của Tô Minh, biết được chuyện mà Tô Minh vừa suy đoán ra.
Tô Minh thầm nghĩ, lại cảm nhận được đám người kia bề ngoài rất đa dạng nhưng thực tế đều là người đa mưu túc trí. Ví dụ như lời nói của Hoàng Mi vừa nãy, thoạt nhìn như đang oán giận nhưng thực ra đây không phải khiêu khích.
Thiếu niên áo trắng thâm ý sâu sắc nhìn thoáng qua Tô Minh rồi đi tới bên cạnh Tử Long chân nhân. Tay phải hắn vung lên, lập tức hư không vặn vẹo, thân ảnh miêu nữ dần hiện ra từ trong đó. Thiếu niên áo trắng tiến lên rồi cắn thật sâu vào cái cổ như để hút máu. Sau mấy hơi thở, hắn mới ngẩng đầu. Khóe miệng còn có máu tươi nhưng thương thế trên thân thể đã hoàn toàn khôi phục chỉ trong chốc lát thời gian.