"Tôi sẽ làm như lời tôi hứa, tất cả dâng hiến cho nhân loại, không tiếc tính mạng."

"Cảm ơn anh trai! Anh cứ nói vài câu tùy ý là được, em đã gửi địa chỉ cho anh rồi, lát nữa em mời anh đi ăn!"

Thích Dư liếc mắt đọc tin nhắn.

Trời đã tối sầm, ánh sáng lạnh lẽo từ điện thoại chiếu rọi lên ngũ quan góc cạnh của cậu. Cậu trả lời một tiếng "ừ" rồi tắt điện thoại, nhắm mắt tựa vào lưng ghế.

8 tiếng họp liên tục, vừa kết thúc đã vội vã chạy đến giúp đàn em cứu nguy, vốn định tranh thủ thời gian trên đường để nghỉ ngơi, không ngờ tiếng nói từ ứng dụng trên điện thoại của tài xế cứ lọt vào tai cậu:

"... Dạo gần đây có rất nhiều vụ án mạng kỳ lạ xảy ra ở nhiều nơi, vụ án chặt chi ở chợ rau, vụ án đầu người ở nhà vệ sinh công cộng, vụ án xác chết sống dậy ở nhà máy xử lý rác, toàn là những tin tức gì vậy? Còn có tin tức nói xuất hiện quái vật hình người nữa? Truyền thông phải nhanh chóng điều chỉnh lại sự hỗn loạn này thôi... "

"Bác tài." Thích Dư hơi nghiêng người về phía trước, gõ vào cửa kính xe: "Làm ơn tắt tiếng đi, cháu muốn nghỉ ngơi một chút."

Tài xế có vẻ khó chịu, liếc cậu qua gương chiếu hậu: "Cậu nghỉ thì cậu nghỉ, điện thoại của tôi làm phiền cậu... " Phần lời còn lại nghẹn lại trong cổ họng.

Vị khách ngồi phía sau có ngũ quan quá đỗi xinh đẹp, nốt ruồi lệ dưới mắt vô cùng quyến rũ, là một mỹ nhân không thể chê vào đâu được. Người ta luôn có sự khoan dung cao độ đối với những thứ xinh đẹp mà.

Tài xế: "Ồ ồ, được rồi." Tắt tiếng điện thoại, thậm chí khi thấy đối phương lại tựa vào ghế sau, anh ta còn đạp ga phanh nhẹ nhàng hơn, rõ ràng là muốn mang đến cho vị khách phía sau trải nghiệm ngủ trên xe tốt hơn.

Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước tòa nhà văn phòng trung tâm thương mại ven sông nằm ở ngoại ô.

Tài xế gãi gãi tai, nhỏ giọng gọi: "Quý khách? Quý khách?" Giọng rất nhẹ, mang theo chút áy náy vì sợ làm phiền người ta nghỉ ngơi.

Thích Dư mở mắt, ánh mắt trong veo, thanh toán rồi xuống xe.

Trong màn đêm, sừng sững trước mặt là địa chỉ phòng tư vấn tâm lý của đàn em, tòa nhà văn phòng có tổng cộng 18 tầng, phòng làm việc của đàn em cậu ở tầng 6.

"Khoan đã, cậu đến đây làm gì?" Người bảo vệ ở cửa chặn cậu lại: "Lại đây đăng ký thông tin."

Thích Dư viết xong theo yêu cầu, tầm mắt vô tình lướt qua vạt áo khoác bên hông đối phương, thuận miệng hỏi: "Bên quản lý tòa nhà đổi người bảo vệ rồi à? Mấy lần trước tôi đến chưa gặp anh."

Người bảo vệ nhìn cậu hai giây, tùy tiện trả lời: "Ừ, hôm nay tôi làm việc ngày đầu."

Thích Dư gật đầu, đặt bút xuống rồi đi vào trong.

[Cậu nhìn thấy chưa? Anh ta có súng ở hông.] Đây là giọng nói tồn tại trong đầu cậu từ khi cậu có ký ức, tự xưng là "Thần Tín", tức là "Thông tin đến từ Thần", cái tên thật là trẻ trâu.

Sảnh thang máy của tòa nhà văn phòng buổi tối phát ra ánh sáng mờ ảo, trong đại sảnh trống trải có thể nghe thấy cả tiếng vọng của bước chân, không khí giống hệt hành lang trong phim kinh dị. Thích Dư bấm nút thang máy rồi bước vào: "Tôi thấy rồi."

[Thấy rồi mà cậu còn đi vào?]

"Tôi đã hứa với đàn em rồi."

Thần Tín không nói gì: [Lời hứa của con người có thực sự nặng đến vậy sao?]

"Đinh", thang máy dừng ở tầng sáu. Thích Dư dựa theo mật mã đàn em đưa để mở cửa điện tử: "Cũng không hẳn. Chủ yếu là bố cậu ấy là cổ đông của công ty."

Thích Dư học ngành tài chính ở cả đại học và thạc sĩ, đàn em là nghiên cứu sinh tại chức mà cậu giúp kết nối với giáo sư, học đại học ngành tâm lý học, hiện tại công việc chính của đàn em là kế thừa “ngai vàng”, phòng tư vấn tâm lý này thuần túy là sở thích ngoài giờ của cậu ấy. Vốn dĩ ba khách hàng hôm nay đã hẹn với đàn em từ lâu, không ngờ Hoàng A Mã đột nhiên dẫn vị thái tử này tham gia tiệc rượu để tích luỹ thêm kiến thức, đàn em đành nhờ Thích Dư giúp đỡ.

Còn việc Thích Dư hoàn toàn không biết gì về tư vấn tâm lý và không có kinh nghiệm gì - "Không sao đâu, khách hàng hôm nay đều là người vẫn còn bi lụy người yêu cũ, chỉ cần sư huynh đi mắng họ, không đúng, đi đưa ra một vài lời khuyên hợp lý là được."

Không lâu sau, ba đối tượng tư vấn đã đến.

Nhìn thấy Thích Dư, mắt họ sáng lên: "Oa, mỹ nhân, cậu là ai?" "Thầy Ngải đâu?" "Cậu là bạn của thầy ấy à?"

Thích Dư: "Thầy ấy có việc, hôm nay tôi thay."

Ba bạn học nữ nhìn nhau, vẻ mặt hưng phấn.

Đủ người, buổi tư vấn chính thức bắt đầu.

Thích Dư ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, bắt chéo chân, giơ cổ tay xem kim đồng hồ đang chỉ đúng 20:00, cằm khẽ gật với ba cô gái: "Bắt đầu đi, các cô có vấn đề gì."

Cậu mặc vest chỉnh tề, hai ngón trỏ đan xen, kim cương trên mặt đồng hồ phản chiếu ánh sáng, khí chất toàn thân không giống người làm tư vấn tâm lý, mà giống nhà đầu tư tinh anh đang đánh giá phương án của cấp dưới.

Ba nữ sinh viên đại học chưa từng trải qua đấu đá nơi công sở ngoan ngoãn ngồi vào vị trí, khép chân, thẳng lưng, tập trung tinh thần ngồi ngay ngắn, như trả lời câu hỏi của giáo viên mà lần lượt kể ra vấn đề của mình.

Chẳng mấy chốc, tâm trạng của ba cô gái đã lên cao.

Một trong số khách hàng, quỷ não yêu đương ngây thơ, vừa khóc vừa kể lể bạn trai đã đối xử tệ bạc với mình thế nào, mình đã phát hiện ra bạn trai nhắn tin với 7 người cùng lúc, bao gồm cả mình ra sao - đúng là 007, chuyện công sở thời nay cũng không "cuốn" bằng!

"Dù mỗi ngày xếp một người thì vẫn có thể nói chuyện xuể, sao anh ấy có thể cả tuần này không để ý đến tôi một ngày!"

Thích Dư không hiểu lắm về não yêu đương nhưng cậu hiểu chút về công sở, cậu nói: "Chắc anh ta xếp cho cô tuần này nghỉ phép."

Cô gái bật khóc nức nở. Hai người bạn vừa an ủi vừa vỗ lưng cô, đưa giấy lau nước mắt, vừa lén nhìn Thích Dư với ánh mắt trách móc "mặt và EQ sao lại tỉ lệ nghịch thế". ( app truyện T Y T )

Thích Dư: "Tiếp theo. Cô có vấn đề gì?"

Tiểu A lập tức ngoan ngoãn, nhỏ giọng kể khổ vì sau khi thực tập xong không nhận được offer, áp lực quá lớn, hơn nữa làm công ăn lương không thể phát tài, trừ phi giống ông chủ công ty cô thực tập, là phú nhị đại.

Thích Dư: "Nói vậy cô sớm đã ở đích rồi. Cố gắng làm công có thể đến gần Rome, còn cô chính là con la*. Tiếp theo."

*Câu chuyện con la đẻ con ở thành Rome, ý chỉ chuyện không thể xảy ra

Tiểu B đầy oán giận với sự bất công của thế giới: "Rõ ràng là cùng nhau mua xổ số, sao anh ta trúng 2 vạn mà tôi không được một xu? Sống trên đời này, chẳng có chuyện tốt đẹp nào xảy ra với tôi sao?"

Thích Dư: "Sẽ có."

Tiểu B đầy mong đợi.

Thích Dư: "Sẽ xảy ra với người khác."

Tiểu B:...

Thích Dư đổi tư thế hai chân bắt chéo, lại liếc nhìn đồng hồ đeo tay, mới qua nửa tiếng. Đàn em nói một lần tư vấn ít nhất phải 1 tiếng, cậu ấy làm sao chịu đựng được đến 1 tiếng vậy? Rõ ràng vấn đề của những người cần tư vấn này rất đơn giản.

Trong lúc Thích Dư đang suy nghĩ làm sao để tiếp tục buổi tư vấn, Thần Tín đột nhiên lên tiếng.

Không biết một thứ giống như hệ điều hành lại có thể bắt chước âm thanh hít sâu của con người như thế nào, giọng điệu của nó mang theo sự mong đợi và phấn khích chưa từng có: [Thời khắc định mệnh cuối cùng đã đến.]

"Thần Tín" thường có những phát ngôn như mấy thằng nhóc cấp hai như thế, giống như kẻ lừa đảo vậy. Rất nhiều lúc Thích Dư đều nghi ngờ, nó có phải là một nhân cách khác mà cậu tự phân liệt ra hay không. Đáng tiếc, tất cả các đánh giá tâm lý mà cậu từng làm đều không ủng hộ suy đoán này.

"Ý gì?"

[Nhìn cửa sổ đi.]

Vị trí Thích Dư ngồi đối diện với cửa sổ, nhìn ra ngoài là những tòa nhà văn phòng độc lập với chiều cao không quá 5 mét, bên trong lác đác vài văn phòng còn sáng đèn, dưới đất thỉnh thoảng có những người đi bộ nhỏ bé kéo theo những bóng đen dài chậm rãi bước qua. Một khung cảnh buổi tối cuối hè rất đỗi bình thường.

Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ hoàn toàn tối sầm lại, như thể có thứ gì đó che khuất cửa sổ. Kính trở thành gương, phản chiếu rõ nét nốt ruồi lệ dưới mắt Thích Dư. Bóng tối chỉ kéo dài ba giây, sau đó đèn của khu nhà lại sáng lên.

Tuy nhiên, những người đi bộ vừa rồi kéo bóng đen đi dưới bóng cây đã không còn thấy đâu nữa.

Một cảm giác kỳ lạ khiến lông tóc dựng đứng truyền đến từ mu bàn tay, cổ, làm Thích Dư dời mắt về không gian mình đang ở.

Để tạo cảm giác ấm cúng, trong phòng làm việc chỉ bật một chiếc đèn bàn theo yêu cầu của các cô gái, bóng đen của cô gái não yêu đương bị đèn chiếu lên chân Thích Dư.

Lúc này, bóng đen đó đang biến dạng một cách đáng sợ.

Cô gái rụng tóc, xương sọ như cánh hoa héo úa rơi rụng, lộ ra bộ não người đẫm máu sau khi mất đi lớp vỏ. Hình dạng đó, có lẽ pháp y nhìn vào cũng phải khen là đẹp.

Nhưng tiếp đó, các rãnh trên bề mặt não bộ phẳng ra, từng lớp mô não như kem chảy xuống, nhuộm đỏ lên bộ quần áo màu nhạt của cô gái, cho đến khi trên cổ chỉ còn lại một phần đồi thịt nhỏ.

Thích Dư siết chặt tay vịn ghế sofa, vẻ mặt kinh hoàng.

"Thần Tín" lại lên tiếng, giọng nói kìm nén sự vui sướng  tột độ:

[Đây là không khí của thế giới mới sao, cuối cùng ta cũng được hít thở rồi — Ta biết cậu muốn hỏi gì, cậu có thể hiểu là, hai thế giới ở hai chiều không gian khác nhau đã đạt đến sự cộng hưởng trong khoảnh khắc này, đang hòa quyện vào nhau; hoặc cậu cũng có thể cho rằng, thế giới mà cậu đang sống đang trải qua "Phục Hồi Biến Dị", kể từ giờ phút này, quỷ khí sẽ hiện diện khắp nơi.]

[Còn về quý cô thanh lịch này, đây đúng là một loại kỳ dị mới mà ta chưa từng thấy, tạm gọi nó là "Não yêu" đi. Nhưng có vẻ cấp độ của nó rất thấp. Theo lý mà nói, ta nên nói cho cậu biết điểm yếu và cách giải quyết của quái vật não yêu nhưng xin lỗi, ta cũng là lần đầu tiên gặp loại quái vật mới này nên ta chỉ có thể chúc cậu may mắn.]

Tiểu A và tiểu B kinh hãi phát ra những tiếng kêu chói tai, động tĩnh này đã thu hút thứ mà Thần Tín tạm đặt tên là "quái vật Não yêu".

Nó nhìn quanh một cách khó hiểu, từ cơ thể đã mất đi bộ phận phát âm, nó lại có thể phát ra giọng nói của kiếp trước: "Bộ não của các người... dường như không giống của tôi." Nó có vẻ rất bối rối: "Vậy thì... hãy làm cho bộ não của các người giống tôi đi."

Nó lao về phía người bạn gần nhất, cánh tay vươn dài, móng tay sắc nhọn cắm vào đầu. Tiểu A tội nghiệp đã sợ chết khiếp, ngoài việc co rúm trên ghế và hét lên thì không làm được gì khác.

Thích Dư ném một chiếc ghế từ trên không xuống, hất văng nó xuống đất. Động tác mạnh đến nỗi làm bật một chiếc cúc áo sơ mi, để lộ một đoạn xương quai xanh có hình dáng đẹp mắt.

Khi Não yêu ngã xuống đất, phần não nhỏ còn sót lại trên cổ nó nảy lên hai cái "thịch thịch", trông có vẻ rất đàn hồi. Cảnh tượng kỳ dị này khiến tiểu B quay đầu lại nôn mửa.

Não yêu bị chọc giận, gào thét điên cuồng: "Các người dựa vào cái gì mà khinh thường tôi! Lúc yêu đương, các người chẳng phải cũng đòi sống đòi chết như tôi sao?!" Nó lao về phía tiểu B, người sau phản ứng mạnh hơn một chút, dựa vào đồ vật trong phòng để miễn cưỡng né tránh.

Thích Dư nhanh chóng quét mắt nhìn một vòng, từ bên cửa sổ lấy ra cây gậy bóng chày bằng kim loại, ngay khi ngón tay kỳ dị của Não yêu cách tiểu B một bước chân, cậu đã giáng một đòn từ trên xuống.

Phần tiểu não đàn hồi bị đánh bay "bẹp" một tiếng trên mặt đất, văng tung tóe

"Ọe——" Hai bạn học nữ kia đã hoàn toàn sụp đổ, mắt nổi lên tơ máu.

Não yêu nằm trên mặt đất co giật hai cái, trong chớp mắt, trên cổ lại mọc lên một khối u nhỏ màu hồng thịt, sau đó biến thành hình dạng tiểu não. Từ thân thể con người còn sót lại của nó, bốn cái chân dài như chân côn trùng bò ra, chống đỡ cái não kia một cách xiêu vẹo rồi đứng dậy.

Tiểu A và tiểu B cuối cùng không chịu nổi áp lực, ngất đi.

Nếu điểm yếu của loại quái vật này không nằm ở đầu thì hẳn là ở phần thân thể con người còn sót lại. Có lẽ, là trái tim? Nhưng trong buổi tư vấn tâm lý không được có vũ khí sắc bén, không thể thử nghiệm để chứng minh suy đoán của mình.

Trước khi Não yêu kỳ dị định giẫm lên hai người dưới đất, Thích Dư dùng gậy bóng chày gõ xuống đất, thành công thu hút sự chú ý của nó. Cậu dùng tay còn lại nới lỏng cà vạt, cởi áo vest, túm tóc mái che mắt ra sau.

Sau khi quái vật đứng vững, nó lao về phía phát ra tiếng động!

Thích Dư hành động nhanh nhẹn như báo săn, xoay người bỏ chạy, dọc theo cầu thang chạy xuống dưới, phía sau là tiếng động của sinh vật kỳ dị đang dồn dập đuổi theo, va chạm lung tung, ở mấy khúc cua suýt nữa thì chân dài của nó đã đâm xuyên qua người Thích Dư!

Sau khi chạy ra khỏi cầu thang, Thích Dư chạy thẳng về phía phòng bảo vệ. Vị "người bảo vệ" mới đến này, khi không có ai giám sát cũng đứng nghiêm, ngón giữa áp sát đường chỉ quần, khuỷu tay nhẹ nhàng đè lên vũ khí bên hông, tư thế cảnh giác sẵn sàng rút vũ khí.

Nghe thấy động tĩnh "bảo vệ" quay đầu nhìn, sắc mặt lập tức biến đổi, rút súng ngay lập tức!

"Đoàng!"

Tiếng súng vang vọng khắp khuôn viên.

Phía sau vang lên tiếng đổ rầm, nòng súng đen ngòm hơi lệch, chĩa về phía Thích Dư: "Đứng lại! Không được lại gần!"

Thích Dư ngực phập phồng, từ từ giơ hai tay lên, giữ hơi thở ổn định, cố gắng làm cho giọng nói nghe dịu dàng vô hại: "Đừng sợ, nhìn xem... tôi là con người."

"Những thứ này đã tiến hóa đến mức có hình dạng con người, có thể hiểu ngôn ngữ con người, làm sao tôi có thể tin cậu!" Người cầm súng vô cùng căng thẳng, Thích Dư thậm chí còn nghĩ rằng anh ta đang đứng trên bờ vực sụp đổ: "Cậu đừng động đậy! Với tư cách là bộ phận tác chiến thuộc cục Đặc Sự, tôi có trách nhiệm thông báo cho cậu, một khi cậu có bất kỳ động thái nào, tôi sẽ có quyền miễn trừ trách nhiệm bắn hạ cậu, kể cả giết nhầm!"

-

Thủ đô Nguyên Kinh, bộ chỉ huy hành động của cục Đặc Sự.

Điện thoại báo cáo hành động từ các nơi vang lên không ngừng, bản đồ trên tường sáng rực các ký hiệu màu đỏ đại diện cho sự xuất hiện của quỷ dị, những người nhận điện thoại ngồi trước bàn làm việc liên tục thêm các điểm đỏ mới theo tọa độ.

Người phụ trách cục Đặc Sự quét mắt qua những điểm đỏ này, cau mày đầy lo lắng, nói với người ở đầu dây bên kia: "Thời điểm trở lại của quỷ dị đã giáng xuống chính xác như dự đoán của cậu. Cảm ơn lời cảnh báo của cậu, những bố trí chúng ta đã thực hiện trước đó thực sự đã phát huy tác dụng, giảm thiểu hiệu quả thương vong nhân viên ở các thành phố."

"Nhưng điều khiến tôi lo lắng là, nếu dự đoán của cậu chính xác, trong dòng thời gian ban đầu, nhân loại sẽ diệt vong sau 20 năm nữa, Trái Đất cũng sẽ được tái thiết lập, giống như 66 triệu năm trước, cùng với sự diệt vong của khủng long, Trái Đất đã đón chào một kỷ nguyên mới. Chỉ có điều lúc đó, chủ nhân của Trái Đất sẽ không còn là con người nữa."

"Từ khi phát hiện ra quỷ dị từ hàng trăm năm trước, xã hội loài người đã nhận thức được nguy hiểm và đầu tư nghiên cứu, tuy nhiên, khác với việc thỉnh thoảng xuất hiện quỷ dị hoặc ký sinh vào cơ thể người trong vài thập kỷ qua, chúng ta đã phát hiện ra những quỷ dị hoàn toàn mới: quỷ dị bản địa của Trái Đất được sinh ra từ sự biến dạng của con người sau khi quỷ khí xâm nhập thân thể, mức độ nguy hiểm và phạm vi sát thương vẫn chưa rõ. Có học giả cho rằng đây là sự biến đổi của Trái Đất, tôi càng muốn gọi đây là sự tăng entropy của loài người."

"Tôi đoán rằng, thế giới sau lần Phục Hồi Biến Dị này, hy vọng dành cho nhân loại càng thêm mong manh. Có đúng không?"

“Nhưng nếu đây là cái giá cho sự khởi động lại thế giới, tôi nghĩ nhân loại sẽ không chút do dự mà chấp nhận — sinh tồn hay tử vong, vào thời khắc sinh tử thực sự, chưa bao giờ là một vấn đề. Tôi muốn thay mặt toàn nhân loại, cảm ơn anh vì cơ hội khởi động lại mà anh đã giành lấy bất chấp mọi thứ này.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Anh đứng trước một ô cửa sổ kính khổng lồ, phía trên là kiến trúc bằng kính hình vòm, ánh nắng chiếu xuống một cách không kiêng dè, soi rọi thân hình cao lớn, cường tráng, hoang dã đầy nguy hiểm.

Trong vùng biển rộng lớn này, căn phòng kính hình vòm và quần thể kiến trúc kim loại phía sau nó là thứ duy nhất nhô lên khỏi mặt biển.

Người đàn ông mắt đỏ rực, nhìn chằm chằm vào những xúc tu vặn vẹo dưới chân, cho đến khi thịt của chúng tiêu tan, tất cả chỉ còn lại bộ xương trắng.

"Tướng quân." Hạ Chu Lăng nói: "Tôi sẽ làm như đã hứa, cống hiến tất cả cho nhân loại, không màng đến tính mạng."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play